Hôm nay,  

Dĩ Độc Trị Độc

21/04/200200:00:00(Xem: 6999)
Dùng tự do, dân chủ, nhân quyền để chống độc tài CS Hà nội là đấu tranh nổi. Dùng tham nhũng làm liệt bại CS là đấu tranh chìm. Cách thứ nhứt do các tổ chức tôn giáo, chánh trị trong, ngoài nước thường dùng nên công luận chú ý nhiều hơn Cách thứ hai do cá nhân thường dân trong nước, vì hoàn cảnh kềm kẹp nghiệt ngã của CSï, phải thích nghi sinh tồn nên chống đối sao cho phù họp: Dĩ độc trị độc, tức là lấy tham nhũng trừ CS. Tuy gián tiếp, âm thầm, hao tốn, nhưng vô cùng thâm độc và nguy hại cho CS.

Thực vậy, chính Lenine, một người CS cướp chánh quyền chuyên nghiệp, bậc thầy của nhiều lãnh tụ CS các nước, đã từng dạy cho đàn em. Muốn hạ một chế độ, thượng sách là đẩy tham nhũng đến độ chánh quyền không trị được, nhân dân không chịu nổi. Đến điểm cao ấy, chỉ cần tổ chức một cuộc nổi dậy để châm ngòi thì thùng thuốc súng bất mãn của nhân dân sẽ bùng lên, chánh quyền sụp đổ.

Phản chiến Mỹ, Việt Cộng trước đây cũng dùng tham nhũng để bôi tro trét trấu quân đội và bức tử VNCH. Ai đã từng công du Mỹ trong giữa thập niên 60' và 70' chắc hãy còn nhớ. Mở tờ báo ra, bật truyền hình lên, toàn là hình ảnh chết chóc, lời lẽ tố cáo tướng tá VNCH tham nhũng. Nào buôn lậu có còi hụ ở Long An, xuất cảng lậu quế cho ngoại quốc ở Vùng 2 Chiến thuật, đầu cơ gạo ở Miền Trung; giá bán chức, tiền hụi chết của Tỉnh Trưởng, Quận Trưởng ở Vùng 4 Chiến thuật, giá mua phiếu Dân biểu, Nghị sĩ ở Sàigòn; tham ô, nhũng lạm chẳng thiếu thứ gì trên truyền thông Mỹ do Phản chiến ảnh hưởng lớn lúc bấy giờ. Còn tại Thủ đô Sàigòn, những người ăn cơm quốc gia thờ ma CS, đội lốt thành phần thứ ba, hành động cố ý lẫn vô tình, nói, viết, phổ biến, biểu tình liện tục. Hết thúc đẩy ký giả ăn mày, đến thầy tu, sinh viên xuống đường chống tham nhũng. Lúc nào, ở đâu có chống đối là có những Ni sư Huỳnh Liên, Kiều mộng Thu, Lý Chánh Trung, Hồ ngọc Nhuận, Ngô công Đức. Và sau này sự có mặt của những người ấy trong Mặt Trận Tổ quốc CS, được cấp nhà, cấp xe, với đầy đủ tiêu chuẩn, chế độ của cán bộ CS, tự nó đã nói lên bàn tay lông lá của VC trong việc dùng tham nhũng làm liệt bại VNCH.

Là dân, không ai ưa tham nhũng cả. Nhưng so sánh số triệu triệu đô la tham nhũng của CS Hà nội bây giờ, ngay người đi biểu tình chống tham nhũng hăng hái nhứt thời VNCH xưa đi nữa, cũng thấy tham nhũng của VNCH quá nhỏ đối với của CS Hà nội.

VNCH non trẻ, dân chủ, tự do, nhân quyền dù èo ọt, nhưng vẫn có. Người dân có chỗ thưa, có chỗ kêu oan. Có người xử tương đối công minh và độc lập, chớ không bị chỉ đạo của Đảng như Toà án Nhân dân bây giờ. Phản Chiến Mỹ và CS biết thế nên ít khi lấy đề tài chánh trị tự do, dân chủ, nhân quyền, làm đề tài chống đối, trừ ra những thứ quá lố như bầu cử độc diễn. Trái lại họ xoáy sâu, đẩy mạnh đề tài tham nhũng và trường kỳ và xa luân chiến. Sách lược ấy thành công. Quốc Hội Mỹ đổi ý, cắt viện trợ; Hành Pháp Mỹ việt nam hoá chiến tranh; Quân đội Mỹ rút lui trong danh dự. VNCH thân cô thế cô và cuối cùng bị bức tử là chuyện khó tránh.

Tự do tôn giáo, tự do dân chủ, nhân quyền, đồng ý, là những lý tưởng cao thượng, nhưng trừu tượng, không sát sườn, không đụng chạm, không thiệt hại nhãn tiền như bị tham nhũng. Móc túi riêng lấy tiền ra lo lót, bán của nổi của chìm riêng để hối lộ cho cán bộ. Ai cũng có thể là nạn nhân. Ai mà sống ngoài vòng xã hội được; cái xã hội do CS tổ chức và kiểm soát như một trại tù lớn. Vì rằng chỉ có nhà cầm quyền mới tham nhũng, mới hôi mại quyền thế, tham ô nhũng lạm được. Chánh trị càng độc tài, pháp chế, thủ tục càng nhiều, càng rắc rối, càng chồng chéo, thư lại càng rườm rà, nhà cầm quyền càng dễ tham nhũng. Dưới góc nhìn đó, và thực tế cũng đã chứng minh CS Hà nội đã đang và sẽ là chế độ tham nhũng nhứt Á châu. Người dân Việt bị ba thứ thống trị, độc quyền, ba tầng áp bức, bóc lột, Đảng, Nhà Nước, các đoàn thể kiểm soát nhân dân ngoại vị của Đảng. Đóù cũng là ba ngõ, ba thứ, ba cách tham nhũng của nhà cầm quyền. Sống trong rọ như vậy, bà con trong nước không thể chọn con đường chống CS công khai, trực tiếp, như đồng bào của mình ở hải ngoại, nơi tự do, dân chủ, nhân quyền được bảo đảm. Chánh trị là điều tuyệt đối cấm kỵ đối với CS. Phạm tội gì còn chạy chọt, giảm tha được, chớ phạm tội chánh là Trời cứu. Cái khôn dân gian giúp bà con trong nước lấy của che thân, lấy độc trị độc. Lấy tham nhũng trị CS. CS liệt bại mà bà con được việc dù phải mất tiền.

Gần đây từ Tổng Bí Thư, đến Chủ tịch Nước,Thủ Tướng, và Quốc hội CS, tất cả đều than tham nhũng đã làm băng hoại Đảng, làm chế độ lâm nguy, làm luật pháp tê liệt, quốc phòng, an ninh lỏng lẻo, đầu tư nước ngoài ít vào. Bộ Chánh trị, Chánh Phủ gần như vô kế khả thi; tham nhũng đã hết thuốc chửa. Người dân chỉ mới dùng độc tham nhũng trị độc CS từ khi Đổi Mới tới nay mà cơ đồ CS tan tác, nôi tạng và ngoại hình CS nhiễm độc biến thể, bịnh tham nhũng nhập lý trở thành mản tính, ác tính, và di căn như thế. Liêu CS còn có thể chiụ đựng nổi trong bao lâu với đà tham nhũng ngày càng phát triễn, độc tham nhũng ngày càng di căn như hiện nay.

Cao điểm bất mãn để thúc đẩy cuộc bùng nổ dây chuyền làm sụp đổ chế độ mà Lenine nói cũng đang được Mỹ và người Việt hải ngoại giúp mau tiến tới. Thương Ước là một lộ trình tiếp tay cho tham nhũng của CS, qua những phù phép thương trường, và qua đường dây chuyển tiền về giup đỡ thân nhân và các phong trào chống Cộng trong nước. Số đô la kếch xù đó, mặt trái của nó là những viên thuốc độc bọc đường do bên ngoài đem vào, làm cho tham nhũng, bè phái, phân hoá, kỳ thị phát tán mạnh hơn để sớm kết liễu cuộc đời CS Hà nội cho dân nhờ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có lẽ là do đánh thuế, giá cả giảm thấp hay đóng công sở, nhưng kinh doanh nông nghiệp đang đụng phải con đường thô kệch, theo một thăm dò các nhà sản xuất cho biết. Có phải thương lượng mậu dịch mới với Trung Cộng sẽ thay đổi mọi thứ?
Donald Trump đúng khi cho rằng Hoa Kỳ cần thêm tường. Ông chỉ sai là về chiều kích ý tưởng, mục đích và địa điểm. Hoa Kỳ không cần chi hàng chục tỉ đô la cho bức tường phía nam ở biên giới Mỹ-Mễ. Đúng hơn là Hoa Kỳ cần xây thêm nhiều nhà ở.
NHA TRANG -- Trên nguyên tắc, chính phủ cấm đổi ngoại tệ... nhưng thực tế ở Nha Trang, nơi du khách nhiều hơn cư dân, đổi ngoại tệ là bình thường... Báo Khánh Hòa kể về hiện tượng: Nghịch lý thu, đổi ngoại tệ.
SAIGON -- Có một hiện tượng được gọi là “Kỷ lục buồn của ngành điều”... Tức là, xuất khẩu vô địch thế giới, nhưng lại thua lỗ thê thảm. Năm 2018, ngành điều xuất khẩu đạt 3,52 tỉ USD, chiếm hơn 60% thị phần xuất khẩu toàn cầu nhưng doanh nghiệp chế biến điều Việt Nam lại lỗ.
SAIGON -- Số lượng doanh nghiệp tạm ngừng hoạt động trong năm 2018 tăng 50% so với năm 2017.
SAIGON -- Một câu hỏi nhức nhối: Hoa quả rẻ bèo thế này, nông dân làm sao sống nổi? Báo PetroTimes ghi nhận rằng gần tết, các chợ ở TP SG xuất hiện nhiều xe đẩy, xe ba gác chở đầy hoa quả, rau củ: Xoài, ổi, vú sữa, khoai lang, củ cải, bầu bí… bán với giá như cho không. Người mua hồ hởi bấy nhiêu thì nông dân khóc ròng bấy nhiêu.
Nhìn đâu, cũng thấy môi trường ô nhiễm... Do vậy, giới trẻ phải suy nghĩ. Báo Dân Trí kể chuyện: Sinh viên Huế nhặt rác thải, thi ý tưởng sáng tạo từ phế liệu.
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; Định cư tại Virginia từ 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
chính phủ đóng cửa, gây nên hậu quả 800,000 người dân Hoa Kỳ phải tạm nghỉ việc hoặc làm việc mà không được trả lương, Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Lou Correa đã gửi thư đến ông Phillip G. Kiko, trưởng bộ hành chính, yêu cầu lương của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.