Hôm nay,  

Thơ Thơ

14/10/200200:00:00(Xem: 17398)
Sương Ban Mai

Giọng nói em buồn sương buổi mai
Trời Ca Li nắng có vương đầy
Hình như gió sớm lùa qua tóc
Em bước đi trời nghiêng đất say.

Houston cuối năm lá nhuộm hồng
Lời em nhắc nhớ chuyện dòng sông
Cần Thơ nhớ bến Ninh Kiều lắm
Em hỡi lòng em - anh nhớ không"

Một thuơœ xuân về vui hoa bướm
Anh đi chiến dịch ghé Cần Thơ
Trại Cưœu Long sẽ buồn muôn thuơœ
Nếu bước em không ý đợi chờ!

Đâu phaœi vô tình như tháng năm
Bài thơ anh viết - ý xa xăm
Bơœi chưng gió bụi vương đời lính
Anh sợ mây che phuœ nguyệt rằm!

Sóng ngược dòng sông gió tháng Tư
Vó câu buồn khóc bụi hoen mờ
Anh về dang dơœ đời cung kiếm
Em boœ vườn xưa thôi ước mơ.

Ba mươi năm gió bụi cát lầm
Thân buồn hạt cát - sóng xa xăm
Nước trôi thaœ nổi đời phiêu lãng
Giọng nói em buồn - thương cố nhân!

Hình như một chút gì than thơœ
Em vẫn làm thơ - sống bên chồng
Hình như những chuyện gì anh nhớ
Em chẳng hề quên - sóng ngược dòng!

Anh viết bài thơ thoáng ý xưa
Trời không lạnh lắm - gió chiều mưa
Bài thơ em viết đăng trên báo
Nhắc nhớ xa xôi - trách hững hờ!

Em ạ! Tình không trọn ý chung
Trách anh hay trách một dòng sông
Hình như trong chuyện tình chia cách
Vẫn có buồn chung - ý cuœa lòng!

Thy Lan Thaœo (USA)

Niềm Vui Hạnh Phúc

Kính tặng gia đình mục sư Lý Văn Quang, gia đình truyền đạo Phạm Trung Ái nhân ngày vui cuœa hai em Thanh Nguyên và Ái Uyên.

Xuân chớm đến nắng hồng thêm rạng sắc
Gió giao mùa hoa rắc lối tình yêu
Cánh thiếp xinh thêu dệt ước mơ nhiều
Đường hạnh phúc dắt dìu nhau sóng bước
Vâng ý Chúa đón nhận niềm ơn phước
Kết duyên hài loan phụng được hòa minh
Chén giao bôi mơœ lối quãng đường tình
Chung hợp cẩn kết minh lời đoan thệ
Xác pháo đoœ traœi đường ngày đoan lễ
Nơi thánh đường trang trọng lễ thành thân
Mượn ý thơ kết hợp một đôi vần
Chúc hai họ tràn dâng niềm hạnh phúc
Say ánh nắng bên ánh đèn hoa chúc
Đượm men tình cao vút tuổi hoa niên
Đẹp câu tiền định thiên duyên
Đường tình chung bước Ái Uyên có ngờ..."
Thanh Nguyên mắt đợi môi chờ
Đứng chung thiệp cưới hông ngờ tên em.

Trang Lãng Tưœ

*

Chập Chờn

(Để nhớ một ngày đi biển...)

Nắng mới vừa lên, nắng chập chờn,
Nắng qua cây lá, nắng vào hồn.
Mấy cung trầm bổng, nghe vời vợi,
Em buồn xõa tóc tựa bao lơn...

Sóng biển xa khơi, sóng chập chờn,
Sóng vỗ thuyền ai, sóng dập dồn!
Bạt cánh buồn trôi không bến đỗ,
Gió chiều lay động bóng hoàng hôn.

Đêm về thao thức, nỗi hàn ôn!
Nước thuœy triều dâng, tiếng sóng cồn.
Ai nhớ" Nhớ ai trăn trơœ mãi"
Giấc nguœ cô đơn, nguœ chập chờn...

T.T.Đ.Mai

*

Buổi Đầu Tương Kiến Tôn Nữ Lệ Hoa

Nhân dịp bà đến thăm Úc Châu

Dong ruổi trùng dương gặp đồng hương
Chẳng quaœn xa xôi thoœa nhớ thương
Ly tao thân ái tình tri ngộ
Làn điệu du dương dạ vấn vương
Khá khen cho ai gieo ý ngọc
Tạ ơn thi caœm toœa đường Kiều
Tình thơ, tình kịch lời trao gơœi
Chung một tâm thơ dạ Huế yêu
Lòng vẫn bồi hồi ngày tạm biệt
Nhớ thương kiều nữ tự năm xưa
“Bất tri tam bách” còn lưu mãi
Tâm tạ tri ân tươœng Tố Như

Thanh Tương

*

Mùa Đông và Lá Chắn Pyrênê(*)

Băng tuyết vùi chôn hồn biệt xứ
Khi mùa đông kiểm hạn lưu vong
Phai dần lý lịch đời cô lữ
Và boœ quên con nước lạc dòng.

Mưa lạnh cắt da thân tạm gơœi
Gió căm xeœ thịt xác tha hương
Đêm đông, trơœ giấc, ta thầm gọi
Băng tuyết tan đi để mơœ đường!

Bên kia rặng giaœ Pyrênê
Băng tuyết giăng giăng kín bốn bề
Bưng bít coœ lùng, cây, gỗ mục
Bên này sao giấu được tay hề"

Xin đánh thức hồn dậy, lắng nghe
Đằng sau rặng giaœ Pyrênê
Lao xao giọng mật phường đồng bóng
Dàn dựng trăm ngàn tấn kịch mê

Xin mơœ mắt hồn, lặng ngắm xem
Đằng sau mỹ tự “tình anh em”
Lòng thòng"khúc ruột xa ngàn dặm”
Khệ nệ hai tay mấy túi tiền.

Xin mơœ mắt nhìn thẳng hướng đông
Quê hương xa mặt chẳng xa lòng
Ngọc thân Mẹ Việt, ai cưa cắt"
Lá chắn Pyrênê giấu được không"

Lưu Thái Dzo

(*)Tên một dãy núi ơœ Pháp

*

Vì Ai

Đồng hành
một cõi trần ai
Keœ điên người tỉnh
thân ai tội tình
Vì ai
dân Việt điêu linh
Vì ai con, mẹ
vợ chồng chia xa

Vì ai
tan cưœa nát nhà
Vì ai
muôn triệu dân lành quê xa
Vì ai
xương máu mưa sa
Biển đông muôn triệu
thây ma không mồ!"

Vân Lam

*

Nỗi Buồn Ra Phố

Hôm qua tôi ra phố,
Gặp bé Việt “phác sình”.
Mặc đồ gà xũ cánh,
Kim loại rung linh kinh.
Đầy tai và cổ cánh,
Tóc rối ổ chuột chù.
Tôi hoœi thăm đường xá,
Em “uát, uát” lu bù,
Tiếng Úc rất vi vu
Và tươœng mình không toœ,
Dụi đôi mắt đôi lần.
Mới hay em mất gốc,
Tôi thất vọng vô cùng.

Hôm qua tôi ra phố,
Gặp người Việt “răm bồ”
Anh toát veœ “dăng gô”,
Áo quần “din” nhiều túi,
Với đôi mắt có ngầu,
Với đôi ria cá chốt.
Nhiều đệ tưœ theo anh,
Cờ bạc và rượu chè,
Trai gái đuœ tam khoanh.
Luôn luôn hườm chó lưœa,
Tây Việt đều phaœi kinh.

Hôm qua tôi ra phố,
Gặp người Việt đi buôn.
Tôi hoœi thăm kháng chiến,
Người trố mắt nhìn tôi
Và “xó ri” nhiều tiếng
Vì ông chẳng hiểu gì.
Vì ôm tiền một đống,
Đâu còn biết quê hương.

Hôm qua tôi ra phố,
Gặp người Việt kiêu hãnh.
Đời tÿ nạn cuœa ông
Vùi đầu “phắc to ri”,
Kiếm tiền và traœ góp,
Cái nhà và cái xe.
Hai mươi năm hết nợ
Hai mươi năm hết đời.

Hôm qua tôi ra phố,
Gặp người Việt sinh viên.
Tiếng Tây phun lỗ chỗ,
Lý thuyết xã hội người,
Nên làm trò hội nhập,
Tìm “dóp” thơm sữa bơ.
Áo Tây đi đuœng đỉnh
Như chú Mán ngồi xe.

Hôm qua tôi ra phố,
Gặp người Việt như khù.
Đôi mắt sáng trời xanh,
Cuœa Việt Nam thuơœ trước.
Tôi hoœi thăm rất thành.
Mới hay từ khu chiến,
Tôi hâm mộ hoœi tên.
Anh cười và chỉ nói:
Tôi là người vô danh.

Hôm qua tôi ra phố,
Thấy người nói xi xô.
Như mình cũng mắt đục,
Như mình là mũi lõ.
Về nhà tôi soi gương,
Thấy mình là da vàng,
Nhớ mình là vong quốc.
Nỗi buồn không bến bờ.

Anh Hạ (Melbourne)

*

Vườn Cây Trái Ngọt Tình Em

Ngọt chua cây trái trong vườn
Khế, me, chùm ruột mẹ ương mãng cầu
Lòng vui trái ổi mùa đầu
Ngó cây đu đuœ nỗi buồn sầu riêng
Đất trời mưa vẫn triền miên
Làm sao có được vài thiên xoài nhà
Thương thay những khóm chà là
Ngọt lòng xấu voœ thật thà như em
Mười lăm trăng sáng bên thềm
Hồng đào mùa mận ngọt mềm dưa gang
Theo em qua chuyến đò ngang
Dưới tàn cây bươœi, cây cam, hàng dừa
Vườn trưa võng mắc đong đưa
Mát lòng mát dạ trái dừa xiêm non
Mẹ cho một mớ bòn bon
Em, cho anh một nụ hôn tình đầu
Chôm chôm, dưa hấu, quít, dâu
Dừa xiêm trĩu nặng trên đầu đong đưa
Mẹ đem măng cụt lên chùa
Em theo lên đó mà khua xâm tình
Nguyện cầu cho lứa đôi mình
Sống đời hạnh phúc thanh bình trên quê
Bắc quân một buổi tràn về
Quê hương tan nát tứ bề tang thương
Em, ta lạc neœo quên đường
Nưœa vòng trái đất một phương trời buồn
Còn không một maœnh sân vườn
Tình em trái ngọt còn vương trong hồn.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Sám Hối

Cúi đầu xin sám hối
Keœ tội lỗi niềm đau
Người như dắt díu nhau
Kết thành giây oan trái

Đìu Hiu

Thoáng một chút đìu hiu
Trong nắng vàng rực rỡ
Bướm nguœ quay lưng chiều
Hàng hiên trăng vừa toœ

Nghịch Lý

Chùm Bắc Đẩu bội tinh
Trên ngực đời vênh váo
Cũng còn keœ vô tình
Làm tên hề hát dạo

Nhị Hồ

Tiếc trăng nằm sóng soaœi
Để gió ngọt lời ru
Liễu bên hồ than thơœ
Thoaœng như âm nhị hồ

Phuœi Đời

Gió taœn hồn mây bay
Sao mùa đông nẫu tiết
Sống gưœi thế gian này
Phuœi đời thaœn nhiên hết.

Phạm Quang Ngọc

Thái Tử Siddhata Gautama quyến tâm đi tìm một phương án giúp cho nhân lồi thốt khỏi khổ đau, Ơng báo cho hiền thê Yasodhara biết Ơng phải đi tìm một chân lý. Yasodhara cảm nhận quyết tâm của Ơng thế là vào một đêm khuya tỉnh mịch ,Ơng rời Vương Cung Thích Ca, bước qua cổng thành đơng mơn đi vào núi Linh Thửu tu khổ hạnh.
Tơi đến phố cổ Hội An vào một ngày khơng nắng. Trời tối thui lúc sáng, lúc còn mây làm cho cái tài chụp hình của tơi khơng mấy sáng sủa. Bất chợt đi ngang qua gian hàng bán lồng đèn, những chiếc lồng đèn màu sắc rực rỡ treo lủng lẳng lọt vào mắt tơi...
Tù nhân Bá là một Trung Úy CSQG/VNCH, tuổi trẻ, đẹp trai, đầy phong độ,vang bóng một thời trước năm 1975, tùng sự trong toán tuần cảnh hỗn hợp xe lưu động nha CSQG Đô Thành Saigon phối hơp với Quân cảnh Mỹ tuần tiễu khắp đô Saigon nhằm mục đích kiểm soát và chấn chỉnh những Cảnh sát, và quân nhân Mỹ nào ăn mặc bê bối không đúng quân phong quân kỷ
Thường thường mỗi khi ngày Lễ Vu Lan hay Mother’s Day tràn về, Mùa Nhớ Thương Mẹ, sắp đến, là mỗi lần làm cho con buồn bã, nghĩ vơ nghĩ vẩn, lo sợ viển vông, bởi những ám ảnh ưu phiền, ngày con mất Mẹ trong quá khứ, nó vẫn còn lẩn tha lẩn thẩn đâu đây, để đày đọa tâm tư con lịm chết.
Anh hàng xóm Trung Quốc luôn luôn là nỗi lo lớn cho dân tộc Việt Nam… Không rõ các quan chức Hà Nội có chung một cảm xúc như thế không.
Tác giả hiện là cư dân Arkansas, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016, và luôn cho thấy sức viết mạnh mẽ và cách viết đơn giản mà chân thành, xúc động. Sau đây, là bài mới viết về đứa con phải rời mẹ từ lúc sơ sinh năm 1975, hơn 40 năm sau khi đã thành người Mỹ ở New York vẫn khắc khoải về người mẹ bất hạnh.
Trần Đại Quang không chấp nhận ra đi dễ dàng như ông Đinh Thế Huynh. Sự cố gắng trở về từ nơi chữa bệnh và góp mặt, góp tiếng của ông Quang tại Hội Nghị 7 đã phát ra một làn sóng năng lực đáng kể và trở thành lớp keo liên kết các phe phái không theo ông Trọng.
Để Bày Tỏ Sự Ủng Hộ Dự Luật SB 895, Thiết Lập Chương Trình Giảng Dạy Toàn Tiểu Bang Về Chiến Tranh Việt Nam Cộng Hòa, Thời Hậu Chiến, Và Những Đau Thương Mất Mát Trên Đường Đi Tìm Tự Do
kỷ niệm Ngày Nhân Quyền cho VN, tại Văn Phòng Thượng Viện HK , BTC gồm có CT Đinh Hùng Cường, CT CĐ HTĐ, MD&VA, BS Nguyễn Quốc Quân, Ông Võ Thành Nhân, Đài SBTN - DC. Do TNS Jonh Cornnyn, TX và một số Dân biểu bảo trợ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.