Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

02/12/200200:00:00(Xem: 5974)
Nói Nhoœ Với Việt Lão Đại Gia

Kính họa vận bài “Việt cộng ác như khuœng bố mà” cuœa Việt Lão đại gia (Victoria) ơœ mục “Thơ thẩn mà chơi” trong SGT số 287 viết về việc GS Vương Văn Haœi thuyết phục “Người Việt tÿ nạn phaœi quên đi những tội ác cuœa CS, phaœi biết yêu keœ thù như yêu mình (SGT 285, mục Diễn Đàn độc giaœ.)

Tên này, tớ chẳng lạ đâu mà,
Nếu muốn, em lôi mặt nó ra.
Để bác “cum” y cho ná thơœ,
Và ông “dợt” hắn đến thôi la.
Em thì chẳng bận chi đồ mọi,
Tớ cũng không màng đến thứ ma.
Nói nhoœ ông nghe, ông Việt Lão,
Tên này, tớ chẳng lạ đâu mà!

*

Mặt Y

Kính họa vận bài “Nhứt nghệ tinh... than ôi!” cuœa Cô Gia đại gia ơœ mục “Thơ thẩn mà chơi” trên SGT số 287

Tóm tắt, mặt y nói tận cùng,
Dày như mấy cái bụi tre mung.
Giăng chằng, giăng chịt, trông rùng rợn,
Trổ xéo, trổ xiên, thấy hãi hùng,
Bác đã vô phương mà tán rộng,
Ông đà bất khaœ để nhìn chung.
Thì em đâu có ngôn từ taœ,
Tóm tắt, mặt y nói tận cùng...

Vịnh Lữ Phương(*)

Thằng sao giống hệt bọn ma cô,
Chỉ biết việc nâng bi “bác Hồ”.


Mấy chuyện... kỉa... kia... đâu mó tới,
Ba trò... nao... naœo dám sờ vô.
Như thành tích hắn: tên dâm tặc,
Đúng chuœ trương y, đứa tội đồ.
Thái độ nâng bi vầy khéo thiệt,
Còn hơn caœ mấy tụi gia nô.

*

Khuyên Lữ Phương(*)

Khuyên ông chớ có “bốc” lung tung,
Keœo đứa Nam Man lại nổi sùng.
Mắng bác là tên chuyên bợ đỡ,
Cười ông thuộc loại khéo bung xung.
Điều gì chẳng hiểu nên dè dặt,
Việc ấy còn nghi phaœi gạn gùng.
“Bác” có hai thằng con đấy chớ,
Một thằng tên Mạnh, đứa tên Trung.

*

Nhắc Lữ Phương (*)

Bây giờ caœ nước biết đều trời,
Cái chuyện “bác Hồ” thiệt hỡi ơi.
Chú Khaœi đôi phen đành ngậm họng,
Xừ Phiêu một phép phaœi im hơi.
Duy còn họ Lữ không nghe nhục,
Chỉ có tên Phương chẳng biết tồi.
Và một vài tên đang ơœ Úc
Vẫn còn muốn chịu đấm ăn xôi.

Nam Man

(*) Nhân đọc hai tác phẩm dưới đây cuœa Việt Thường mà đứa Nam Man viết mấy bài này: - Chuyện thâm cung bí sưœ dưới triều đại Hồ Chí Minh (Hưng Việt xuất baœn - Cali Hoa Kỳ - Sự tích con yêu râu xanh ơœ VN (Quật Khơœi xuất baœn 2002).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON - Khảo sát công bố trên tạp chí Pediatrics ghi: ý định tự sát của người vị thành niên tăng với tỉ lệ báo động, và là nguyên nhân hạng 2 trong cái chết của dân Mỹ chưa trưởng thành.
Cách đây chưa lâu, ông Bùi Minh Quốc đã phán (một câu) rằng “thơ thiêng lắm.” Mọi thứ thiêng liêng trên cõi đời này, tất nhiên, đều rất nên tôn kính. Nhưng riêng chuyện thơ thẩn, tôi cảm thấy có hơi hơi nghi ngại nên xin mạn phép được rà lại (chút xíu) cho nó chắc ăn.
vừa qua đời ngày 7 tháng 10 năm 2019 -- Chúng tôi -- nhiều nhà văn, nhà thơ, văn nghệ sĩ -- thành tâm chia buồn cùng tang quyến và cầu nguyện cho hương linh nhà thơ Du Tử Lê siêu sinh tịnh độ.
Nhơn cuộc họp thượng đỉnh APEC vào trung tuần tháng 11 năm 2017 tại Đà Nẵng ở VN, TT Trump công bố chiến lược Ấn độ Thái Bình dương Tự do Rộng Mở.
Theo một nghiên cứu mới, những thị trường địa ốc chính tại Hoa Kỳ sẽ ít có khả năng chịu một cảnh rớt giá mạnh (bong bóng địa ốc) so với các thị trường khác trên thế giới.
Khi bước vào Quốc Hội, những vị dân biểu thường không giống như chúng ta. Thông thường, họ có nhiều tiền hơn chúng ta nhiều.
Mercedes Schlapp, một cố vấn cao cấp của tổng thống Trump trong chiến dịch tái tranh cử 2020, tuyên bố rằng đảng Dân Chủ chớ nên tin là mình sẽ được cử tri gốc Hispanic ủng hộ.
Ở thành phố Palm City, Florida, một người đàn ông đã bị cáo buộc dụ cho cá sấu cắn tay mình, để đổ bia vào họng của nó.
Dành thời gian bù khú với những người bạn tốt thường xuyên vẫn được xem là ảnh hưởng tốt đến sức khỏe.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.