Hôm nay,  

Cấm Gặp Là Tốt

16/09/200200:00:00(Xem: 7524)
CS Hà nội cấm phái đoàn Nghị Viện Aâu châu gặp HT Quảng Độ. Tốt, rất tốt cho tình hình và khí thế đấu tranh hiện tại của Phong trào đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền cho VN, trong cũng như ngoài nước.
Thực vậy, có thể nói, gần đây tin tức đàn áp tôn giáo trong nước ít đị và dịu lại. Cám ơn CS Hà nội đã tạo cho phong trào đấu tranh một cơ hội tốt bùng lên mạnh lại khi cấm phái đoàn 6 dân biểu của Nghi Viện Liên Aâu không được gặp Hoà Thượng Quảng Độ. Truyền thông Tây phương, đặc biệt là Thông Tấn Xã AFP đánh đi khắp thế giới. Báo chí, đài phát thanh bằng tiếng Việt ở Mỹ và ở Pháp loan tin hàng đầu. Dân biểu Olivier Dupuis, vốn đã từng biểu tình ngồi chống CS đàn áp tôn giáo trước thiền viện, nơi quản thúc HT Quảng Độ trước đây, được dịp và có cớ phản đối kịch liệt. Người Việt khắp nước Mỹ đang bay về Quốc Hội Mỹ để biểu tình phản đối TNS Kerry ngâm dấm Dư Luật Nhân Quyền VN HR 2833, được tin, nóng mũi càng làm tới, làm mạnh.
Nữ phát ngôn viên CS Phan Thúy Thanh thanh minh thanh nga, "bởi vì rằng là" HT Quảng Độ đang bị quản chế nên Phái đòan không gặp được. Lời ấy đã minh thị và chánh thức nói lên một sự thật rõ như ban ngày, thiên hạ khắp thế giới trần hoàn này đều đã biết. Thăm nuôi một người dân thường bị CS giam giữ còn phải hết lên toà đến xuống tỉnh mới mong có giấp phép thăm nuôi. Huống hồ trong vụ này người xin thăm là 6 nhà chánh trị ngoại quốc đang là Dân biểu Liên Aâu; người được thăm là là HT Quảng Độ, một lãnh tụ Phật Giáo đấu tranh chống CS, bị CS giam lỏng cả thế giới đều biết; thì việc từ chối và cấm đoán của CS Hà nội coi như cầm chắc rồi.
Chính vì cầm chắc như vậy nên những nhà đấu tranh mới nỗ lực vận động Nghi Viện Aâu Châu thông qua nghị quyết cử phái đoàn đi thăm những nhà tranh đấu VN. Nghị Viện Liên Aâu khi biểu quyết và 6 vị dân biểu được Viện đề cử vào Phái Đoàn cũng thừa biết làm gì CS Hà nội cho thăm. Phái đoàn dân biểu mới chịu khó cơm ghe bè bạn đi "Hà Nội, Thủ Đô nước Cộng hoà Xã hội Chủ Nghĩa VN" để xin thăm HT Quảng Độ, LM Nguyễn văn Lý và những nhà tranh đấu bị CS cưỡng chế khác.
Khi xin thăm, phái đoàn biết chắc là CS Hà nội sẽ không cho. Nhưng xin vẫn cứ xin. Mục đích chánh không phải là thăm cho được. Mục đích chánh là tạo xì căn đan chánh trị, hạ thế đứng chánh trị CS Hà nội trên trường quốc tế. Đấu tranh chánh trị không phải kiến nghị, biểu tình, phản đối là mong được việc. Trường kỳ, xa luân chiến, cuộc đấu tranh này làm bàn cho cuộc đấu tranh khác để giữ vững và phát triển phong trào, thành một dây chuyền đấu tranh đôi khi cần hơn là được việc. Vì phải đợi phong trào đấu tranh chín mùi, phẩm biến thành lượng, thì mới đột biến thành cách mạng được. Còn thái độ nóng vội, đòi hỏi đấu tranh phải có kết quả liền như hành quân quân sự chiếm mục tiêu, thường đưa đến chán nản, sanh bán đồ chi phế.

Dưới cái nhìn đấu tranh ấy, phái đoàn Nghi Viện Aâu Châu coi như đã thành công trong ma nốp chánh trị cao này. CS Hà nội đã thất bại, mắc bẩy những nhà đấu tranh VN ở hải ngoại, được Nghị viện Liên Aâu, và 6 vị dân biểu trong phái đoàn ủng hộ. Cái bẫy sập đó là,ø thứ nhứt, buộc CS Hà nội minh thị xác nhận đang giam cầm HT Quảng Độ. Đúng là giam cầm đứng về nội dung, hình thức và kỹ thuật pháp lý, chớ không phải "quản thúc" vì đã bị tước quyền gặp gỡ được xin một cách hợp lệ của bè bạn, thân nhân. Thứ hai, là tạo điều kiện thuận lợi cho khí thế đấu tranh. Khí thế đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền sẽ mạnh hơn sau khi hơi chìm vì tình hình cuộc khủng bố làm mờ đi.
Thực ra nếu CS Hà nội " đổi mới tư duy", ứng xử theo " tình hình mới nhiệm vụ mới" một chút, thì cuộc đấu tranh này của Phong Trào sẽ trở nên vô đối tượng và các dân biểu vô kế khả thi để tố giác CS Hà nội đàn áp tôn giáo trong chuyến đi. Để cho 6 dân biểu thăm HT Quảng Độ chẳng có hại gì cho CS, lợi nữa là đằng khác. Trên thế giới này ai mà chẳng biết lập trường và đường lối đấu tranh vì đời vì đạo của người ngày tù nhiều hơn ngày ở ngoài của nhà tu này trong thời CS. HT có cần nói gì thêm nữa đâu. Dù đa nghi như Tào Tháo đi thì nữa, CS Hà nội cũng thừa biết HT Quảng Độ tối ngày bị bao vây canh chừng trong và ngoài thiền viện, làm gì có "tài liệu liên quan đến an ninh quốc gia", hay tin tình báo các dân biểu ngoại quốc có thể lấy hay chuyển dùm ra ngoài được. Còn cái lợi thì nhiều lắêm cho CS. CS Hà nội chứng tỏ có tự do: ngay người chống CS như Hoà Thượng Quảng Độ vẫn được tiếp khách ngoại quốc. Phong trào đấu tranh không có cớ gì để "làm lớn chuyện" lên. Cấm gặp HT là chứng tỏ: Đàn áp tôn giáo thấy rõ; HT Quảng Độ bị cô lập; Dân biểu Liên Aâu bị cấm đoán; Huống hồ gì nhân dân VN còn bị kềm kẹp đến mức nào. CS Hà nội ai cũng phải học lý thuyết Mắc Lê, nhứt định phải biết lời dạy của Mắêc, sức nén càng mạnh, sức bật càng cao. Học mà không hiểu nên không hành, không vận dụng được để hoá giải đòn chánh trị cao. Nếu CS Hà nội" tạo điều kiện" để phái đoàn thăm HT Quảng Độ, thì vấn đề thay vì nổ tùm lum sẽ trở nên xẹp lép, không có lý do để thế giới phê phán và người Việt hải ngoại tố cáo CS Hà nội.
Đằng này CS cứ đi theo lối mòn độc tài đảng trị toàn diện, dẫn dắt bởi ám ảnh và hoang tưởng đầy đa nghi, xem ai khác ý mình cũng là thù địch và gián điệp. Từ đó vô tình hay cố ý tỏ ra ngạo mạn, lạm dụng chủ quyền quốc gia, hành động ngoại giao bất chấp tạp tục văn minh nhân loại, nội trị khinh thường nhân dân và tôn giáo.
Việc cấm không cho dân biểu Liên Aâu thăm HT Quảng Độ là một "giải pháp dễ" những nông dân du kích thường hay chọn vì ngại suy nghĩ làm nhức óc và thiếu kinh nghiệm chánh trị để so sánh, cân phân lợi haị. Chánh trị, ngoại giao là vấn đề nhiêu khê, không thể dùng giải pháp dễ được.
Chính sai lầm đó của CS Hà nội giúp cho Phong trào đấu tranh khắp Tây Aâu Bắc Mỹ có cơ hội dấy lên mạnh hơn. Và thế giới có dịp nhìn lại CS Hà nội như con khủng long còn sót lại đang dẫy chết, làm càn. Cấm gặp HT Quảng Độ tốt là vậy.

Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.