Hôm nay,  

Thơ Thơ

22/12/200200:00:00(Xem: 11850)
Quán Bên Đường

Kính tặng chú Trần Công Nhung

Bạn, ta ngồi quán bên đường
Món ăn ngày cũ quê hương một thời
Dù cho vật đổi sao dời
Lòng người quán cóc chẳng vơi nghĩa tình
Xây chừng một cốc bình minh
Bắp, xôi một gói học sinh không tiền
Thèm ăn tô bún mẹ hiền
Dĩa cơm cuœa chị, cô Duyên bánh xèo
Bánh canh nồi nước trong veo
Nghe tình bánh nậm o nghèo đường xa
Uống ly rượu đế ngà ngà
Ốc bươu vài đĩa goœi gà xé phay
Có mồi có bạn lai rai
Vơi đi vài xị không say, sần sần
Bên đường quán nhậu kết thân
Người quen keœ lạ cũng gần cũng vui
Xích lô bạn nhậu say vùi
Những lời tâm sự ngọt bùi caœm thông
Bên đường quán cóc người đông
Bác Ba, dì Baœy tấm lòng anh Năm
Bên đường quán cóc âm thầm
Đơn sơ kiếm sống những đồng chắt chiu
Nghĩa tình sáng sớm, chợ chiều
Cho con ghi sổ cũng liều giúp nhau
Mẹ già, vợ yếu, con đau
Tình anh ba gác, cô Đào chè thưng
Tình nghèo cô bác chúc mừng
Sớm hôm baœo bọc miễn đừng phụ nhau
Quán nghèo đời sống lao đao
Bên quán vẫn ngọt ngào lời thăm
Người đi chim cá biệt tăm
Quán xưa vẫn đợi người trăm năm quay về
Bên đường một tối trăng thề
Nghe câu vọng cổ là mê suốt đời
Quán bên đường quán bên trời...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Xuân Đã Đến Rồi Bạn Ơi

Kính tặng các bạn: văn, thi, ca, nhạc, họa châu Úc

Nào các bạn ơi gần nhau thăm hoœi
Bao tâm hồn ta hãy thương vui đi
Với lời thơ ca... sạch boœ sầu bi
Cho trí tuệ khoœe cuối tuần ta nghỉ
Vui thú họp mặt cùng gần bạn hữu
Thi ca ngâm thoœa dạ lúc tương cầu
Caœ cuộc đời thanh thaœn có là bao
Mà nắng sớm mưa chiều cuối tuần phí
Ta cùng say với quang huyền nguyệt nhị
Vui ngày xuân thi tứ năm Quý Mùi
Tay nâng ly cụm thú ngày Nguyên Đán
Lời thơ dìu dặt chơi vơi cung đàn
Cùng nhau tiếng hát vỗ tràn ý xuân
Bạn ơi hươœng lấy keœo hoài ngày xuân.

Thanh Tương

*

Em Về

Em về
Trời đổ mưa giông
Có anh làm nắng
Cầu vồng
theo sau

Có anh
lưng gập
thành cầu
Tay chia thành nhánh
chân sâu
lún bờ

Có anh
Ngồi nối dây mơ
Hai đầu uốn khúc
Chẳng ngờ
buộc nhau

Em về
Anh bước theo sau
Tội chân lo lắng
theo mau
kịp người

Tự dưng
môi héo
bật cười
Cái cười ngớ ngẩn
Níu đời
treœ thơ

Em về
Anh bước theo mưa
Hoœi chân nước siết
có ngờ
vực sâu"

Phạm Quang Ngọc

*

Hỏi Thăm Cháu

Qua khung cửa chiều tàn.
Bâng khuâng lòng chợt nhớ.
Một vài hàng viết vôi
Phương xa hỏi thăm cô.

Giữa thu trời bên ấy.
Trong hồn vẫn hắt hiu "
Ai chia xẻ vui buồn "
Hay vẫn ta với ta "

Khi chiều về có nhớ "
Sáng trò chuyện cùng người "
Nếu không, ai tri kỷ "
Ký gửi tâm tư mình "

Đừng để lòng thổn thức
Con tim quá đa sầu.
Dòng đời không quạnh quẽ
Cô có một niềm tin.

KienAntransq

*

Dạ Sầu

Ấy cái tương tư để dạ sầu
Tương tư một mối có hai đầu
Đôi lòng thổn thức đôi tim nhói
Chẳng đánh đòn nhau sao vẫn đau

Vui khi hai đứa sánh vai nhau
Ấp uœ trong tim mối tình đầu
Giờ đây hai đứa xa biền biệt
Góc biển chân trời để nhớ nhau

Mỗi lần nghĩ đến tim đau nhói
Nghẹt thơœ rồi ra choáng váng đầu
Mong sao mau gặp người thương nhớ
Trút nỗi sầu thương những bấy lâu

Ngày tháng trôi mau lòng nhung nhớ
Nỗi sầu chất chứa đổ vào đầu
Con tim ngày một thêm khô héo
Ấy cái tương tư đế dạ sầu!

Triệu Nam

*

Tương Tư Chiều

Chập chùng,
phố núi mù sương
Nguôi đi
Ngơ ngẩn hồn tương tư chiều
Nghiêng nghiêng
thân liễu dáng Kiều
bâng khuâng
Khói lượn gió chiều chơi vơi

Nhớ em
ngày ấy xa xôi
Long lanh mắt phượng
môi cười thiết tha
Tóc xanh
vương ánh chiều tà
Khuôn trăng thánh thiện
ngọc ngà cố hương

Vân Lam

*

Nếu Tôi Hỏi

Nếu tôi hỏi
Từ xa nhau bao độ
Người có thường
Nhớ đến kẻ ngây ngô
Có tiếc thương
Một đợt sóng hững hờ
Cuốn đi hết
Thời gian ta gần gụi"
Nếu tôi hỏi


Đời ta như gió bụi
Thoáng mơ nào
Người sẽ giữ riêng tư
Niềm yêu kia
Có vùi lấp ảo hư
Hãy vẫn chỉ
Bóng mờ trong tăm tối "
Nếu tôi hỏi
Con đường kia hai lối
Một lối đi
Bằng phẳng chẳng muộn phiền
Một lối về
Gai góc mãi đâm xuyên
Thì người hỡi
Con đường nào người chọn "
Nếu tôi hỏi
Duyên tình ta lận đận
Gió bao mùa
Thổi bạt lá thu bay
Người có đi
Có rời bỏ chốn này
Có lầm lũi
Âm thầm tìm duyên mới "

Hải Uyên (Vương Tuệ Nhi)

*

Gọi Tên Em

Anh gọi tên em giữa ban trưa.
Gom thương góp nhớ, mấy cho vừa!
Môi anh như đã khô vì nắng...
Héo hắt trông chờ mấy hạt mưa...

Anh gọi tên em... những buổi chiều...
Những chiều xa lộ gió hiu hiu,
Gió như đùa lộng tim sầu úa!
Một lần tim trót lỡ vì yêu...

Anh gọi tên em lúc nưœa đêm!
Tươœng vơi nhung nhớ... nhớ nhiều thêm!
Giờ này chắc hẳn em vào mộng...
Mộng thắm, môi em ngọt dịu mềm...

Anh gọi tên em... lòng tha thiết...
Hoa về mấy độ, cánh vàng phai"
“Chớ baœo xuân tàn hoa rụng hết,(*)
Đêm qua sân trước một cành mai...”

T.T.Đ.Mai

(*) Cổ thi: Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận. Đình tiền tạc dạ nhất chi mai


*

Sydney Về Đêm

Cầu Sydney Harbour
Ngồi nghe em đọc thơ
Tươœng chừng như treœ lại
Yêu đến độ dại khờ

Trời Sydney về đêm
Càng ngắm càng thích thêm
Đẹp cho đời tình ái
Nghe lòng thật ấm êm

Thuyền ai nhè nhẹ trôi
Xa xa mấy dãy đồi
Sao trên trời lấp lánh
Chia mừng chuyện lứa đôi

Kia nhà hát Con Sò
Ước gì ai dẫn cho
Hai đứa mình đến đó
Vui say cuộc hẹn hò

Nhìn tàu chạy trên cao
Mà lòng thấy xôn xao
Những vẫy chào đưa tiễn
Caœnh ly biệt nghẹn ngào

Bao nhiêu dãy nhà lầu
Chẳng màng chuyện bể dâu
Vẫn kiêu kỳ lộng lẫy
Như tình ta thâm sâu

Lâu rồi mới lên đây
Ngồi ngắm nhìn trời mây
Nưœa vầng trăng mờ aœo
Ru hồn trong đắm say

Đêm về ơœ Sydney
Đứng bên nhau thầm thì
Như lạc vào tiên caœnh
Đời dễ có mấy khi.

Phạm Tình Thơ

*

Lốc Cốc

Năm tháng trôi qua trong cõi đời
Có điều cố chìm lãng mà vơi
Vậy mà tiếng guốc em lốc cốc
Lốc cốc ngày xưa chẳng sao rời
Lao Đao

Anh thì chốn tít lao đao
Em thì đã dạt phương nào nắng mưa
Tình ơi! Giữ chút hương thừa
Hành trang... mãi tươœng mới vừa biệt hôn
Trăng

Trăng soi trăng sáng trăng raœi tơ
Trăng chờ trăng đợi trăng vẩn vơ
Trăng hờn trăng trách sao chẳng nhớ
Trăng khuyết trăng tàn trăng trách thơ

Thanh Minh

*

Buồn Và Ước Mơ Anh

Tuổi đời đã quá năm mươi
Mà sao đôi lúc tôi buồn ngẩn ngơ
Đời tôi có những giấc mơ
Tươœng rằng đạt được nào ngờ dơœ dang

Bây giờ tôi vẫn lang thang
Quê người xứ lạ, lòng man mác buồn
Mặc dầu tôi vẫn luôn luôn
Cố tìm ra lẽ cội nguồn, nguyên do

Những lần giông bão, gió to
Đau lòng tôi hoœi bão to làm gì
Để cho ruộng lúa xanh rì
Mênh mông ngập nước, dân tình khó khăn

Quê tôi trồng lúa quanh năm
Nông dân vất vaœ, thiếu ăn caœ đời
Bắc thang, tôi hoœi ông trời
Vì sao dân Việt suốt đời lầm than

Cơm độn ngô, sắn, khoai lang
Mùa đông thiếu cuœi, thiếu than đốt lò
Phường quân bóc lột mặt mo
Mặc cho dân khổ, chỉ lo có vàng

Đô la đầy ắp túi tham
Lại còn lấy cớ tham quan nước ngoài
Chơi bời, phung phí xa hoa
Vợ con buôn bán cần sa, hột xoàn

Chúng đâu nghĩ đến xóm làng
Thiên tai, bão lụt, treœ già thiếu ăn
Gió mưa không chiếu, không chăn
Không nhà, không cưœa, nguœ lăn ngoài đường

Bầy trò ký kết hiệp thương
Định ranh haœi phận biên cương với Tàu
Âm mưu tính toán dài lâu
Áp tròng nô lệ lên đầu cổ dân

Xứ người tôi vẫn phân vân
Làm sao có dịp góp phần, góp công
Để cho giòng giống tiên rồng
Vang danh một cõi trời đông huy hoàng

Cho dù mộng vẫn dơœ dang
Nhưng tôi hy vọng tương lai sẽ về
Thăm lại làng xóm, đồng quê
Cùng dân bồi đắp bờ đê ruộng vườn

Hạnh Nguyên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.