Hôm nay,  

Thơ Thơ

15/04/200300:00:00(Xem: 12816)
Lời nguyện

Ngày đã đến, anh em hội tụ
Trước bàn thờ Quốc Tổ uy linh
Trong khói hương chia xẻ nghĩa tình
Dâng lời nguyện, nỗi niềm mơ ước

Xin Quốc Tổ, xoay dời vận nước
Thương quê hương thống khổ đau buồn
Đám lang thang biết tỏ cội nguồn
Yêu nòi giống, giang sơn cùng tiến

Diệt hết sạch ngưu đầu mã diện
Đem thanh bình trở lại non sông
Giải oan tình, oán hận long đong
Đem thống khổ, vùi sâu cát bụi

Cờ lộng gió, tình ca sông núi
Vén mây trời, chiếu rọi ánh dương
Niềm hân hoan , trên khắp nẻo đường
Ong bướm lượn, xóa vừng mây tối

Từ xóm nhỏ, thành, quê, mọi lối
Dân an hòa, vĩnh cửu yêu thương
Nụ cười xưa lịm cõi vô thường
Vui nở rộ trong ngày hội mới

Tan bóng đêm, thuyền tình ngóng đợi
Dắt nhau về bến mộng tin yêu
Trên quê hương diễm lệ mỹ miều
Cùng tái tạo lâu đài tình ái

Cây tình yêu nở đầy hoa trái
Mộng ước tròn, hoa gấm tuổi thơ
Cúi xin ngài vui nhận ước mơ
Ban sức mạnh, đấu tranh toàn thắng

Việt Phong

*

HƯ ẢO

Lại chép thơ tình gởi đến nhau
Đọc đi cho nắng vẫn nguyên màu
Đọc đi cho gió không hờn tủi
Cho lệ thôi tràn đêm mắt sâu

Đọc để cùng chia với nỗi lòng
Nỗi buồn Nguyễn Bính, buổi sang sông
Đau thương, họ Vũ gào tên Tố
Đáy mộ cuồng điên khúc nhạc hồng!

Đọc để mai này có cách xa
Thì xem tình ấy chỉ như là
Một bài thơ cũ tôi đang chép
Đang ướp thơm từng mỗi ý hoa...

Tôi chép thơ tình thế đã lâu
Nhưng mà có thực gởi nhau đâu
Chỉ là hư ảo; Là hư ảo!
Hồ Dzếnh chờ ai nhịp bước sầu!

Tôi cũng chờ ai đấy...Vẫn chờ...
Và chờ chỉ đẹp ở trong thơ!
Chao ôi, thơ chép mà ai đọc"
Dòng mực đau thương giữa hững hờ!
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

Nhớ Huế

*

Kính tặng các bạn Huế

Gió chơœ Úc về hôn Đỉnh Ngự
Sương treo cành trúc lá lung linh
Sông Hương, giaœi lụa mềm xanh biếc
Đỉnh ngự thông reo khúc nhạc tình

Huế đẹp, bạn ơi Huế cuœa mình
Nghiêng nghiêng vành nón đôi môi xinh
Mình xa xứ Huế bao thương nhớ
Vương vấn Trường Tiền thuơœ học sinh.

Dấu chân ngày ấy hãy còn in
Bạn ơi nhớ lắm hai mái trường
Phượng đoœ đôi bờ dậy cố kinh...
Trường Tiền mười hai nhịp còn đứng.

Đứng hóng mát gió Thuận An lên
Đùa với bóng chạy theo dòng nước
Mãi âm thầm caœnh vật sông Hương
Mấy mươi năm trong lòng mơ ước

Nhớ quê hương ngoœ lời tha thiết
Đặt bút cùng bạn... khúc nổi trôi
Nhớ ngày ra đi mong về lại
Thuyền về bến nước thoœa lòng tôi.

Thanh Tương

*

TRẮC BẰNG GỬI ANH

Gió lùa vào tóc thấy thương
Mùi hương chanh mới, nào hương Quê Nhà!
Tóc bay trong gió xuân, mà
Sao em cứ tưởng như là vào đông"
Tại sao" Anh có biết không"
Tại tháng Tư đến, Núi Sông nhắc hoài
Ven đường, tuyết chia làm hai
Nửa tan trong nắng, nửa bày toàn băng
Tình Nhà cũng chia nhiều ngăn
Nửa chia Nước Mất, nửa dân khốn cùng
Tháng Tư mang những hãi hùng
Tháng Tư em nhắc ngại ngùng vần thơ
Mười người hết chín thờ ơ
Anh ơi! Anh có trở cờ thế chăng"
Gió lùa, tóc rối như rằng
Chữõ em vò rối trắc bằng gửi anh

Ý Nga

*

LẠC NẺO ĐƯỜNG VỀ

Nhẹ đưa
theo cánh mây ngàn
Lả lơi dáng nhỏ
Đường trần rong chơi
Hờn ghen đá sỏi nổi trôi
Không gian im vắng
rụng rơi về nguồn
Hương thì
Vây phủ cả hồn
Em qua lối ấy
tôi buồn làm sao
Nhà tôi
trước cổng trúc đào
Gió về lá nhỏ xôn xao gọi người
Hững hờ chẳng một nụ cười
Khoan thai khuất ngõ
cho đời chìm sâu
Mộng mơ chi
khói sương đâu
Dài đêm
một cõi nặng sầu
từ đây

KiếnAn

*

ĐÁP TỪ

Thưa, tôi viết những vần thơ sông núi
Vì hồn tôi trong nhịp thở núi sông
Từ thuở quê hương ngập tràn hận tủi
Là lúc thơ tôi máu lệ từng dòng

Thơ sông núi là thơ tình đấy chứ
Tình quê hương, tình dân tộc, tình người
Từ lập quốc đã thơm từng ý chữ
Từ mẹ ru, êm ái đã là nôi

Như những tiếng kêu thương từ đáy vực
Thơ tôi buồn vì dân tộc tôi đau
Nếu người đọc cảm thông hồn bút mực
Xin tạ ơn người đã hiểu tình nhau

Còn nếu chẳng, tôi cũng đành chịu vậy
Nhưng xin người đừng bắt bút tôi cong!
Thơ tôi viết những gì tôi nhận thấy
Vì thơ không gian dối, nói sai lòng!!!

Xin để cho thơ nói điều rất thật
Nếu muốn cây lành khai nhụy đơm hoa:
Phải quật khởi đòi tự do đã mất
Phải xây đời dân chủ tại quê ta!

Tôi không viết, sẽ muôn người khác viết
Dưới bình minh, sự thật phải phơi bày
Đâu chính, đâu tà, mọi người đã biết
Thế kỷ này không quá đỗi thơ ngây!

Một trong những quyền làm người căn bản


Là tự do tư tưởng đấy, xin thưa
Tìm Tự Do, vượt biên vì quốc nạn
Dẫu tha hương, xin không sống kiếp thừa!

Xin đừng bởi lợi riêng mà chà đạp
Lên tình chung, tình đất nước quê hương
Thế hệ ta đã lỡ lầm, tan nát
Thế hệ cháu con chớ dẫn sai đường!!!

Ngô Minh Hằng

*

Một Chiều Em Đến Thăm

Những kyœ niệm hằn sâu trong ký ức
Luôn trơœ mình ray rứt cõi lòng anh
Biết nhau chi khi duyên nợ không thành
Thương nhau lắm rồi cũng đành đôi ngaœ
Đã mấy lượt mưa thu - vờn nắng hạ
Má vẫn hồng- môi thắm - mắt em xinh
Đi với nhau không trọn quãng đường tình
Thấm thoát đã bấy lâu mình xa vắng
Thời gian đó không tính bằng năm tháng
Mà đếm bằng nỗi nhớ ơœ trong anh
Rồi một chiều mây trắng quyện trời xanh
Cơn gió nhẹ nâng bước chân người cũ
Đến thăm lại maœnh tình riêng ấp uœ
Để một lần gợi nhớ chút duyên xưa
Tiếng chuông reo, vui biết mấy cho vừa
Khi thoắt hiện dáng em ngoài khung cổng
Chân anh bước nghe hồn như bay bổng
Mắt em nhìn lắng đọng caœ không gian
Tay anh xoay - vòng khóa chuyển vội vàng
Từng con số rõ ràng anh chẳng nhớ
Loay hoay mãi, cổng rào không cách mơœ
Mắt mơ màng kẽ hơœ chấn song thưa
Lời nhớ nhung vạn tiếng vẫn không thừa
Trước giây phút thuyền xưa kề bến đỗ
Em hoœi khẽ, phaœi rằng anh quên số
Đúng vậy rồi, quên tất caœ.... chỉ vì em.

Trang Lãng Tưœ

*

NÀY EM, NÀY BẬU!

Theo em xấc bấc, xang bang
Theo em quên cả đường ngang để về
Bây giờ dài, dài nhiêu khê
Đường qua lủi thủi, dài ghê bậu nè!
Gọi hoài mà bậu hổng nghe
Theo em một chút ai dè đường... xa!
Tại qua theo bậu mà ra
Bây giờ một bóng, mình qua, qua buồn!

Ý Nguyệt

*

Bao Giờ Em Lớn

Bao giờ em lớn" Mẹ đưa tin
Cho rể tương lai đến ngắm nhìn
Cho cánh đàn ông thành đỉa đói
Bám theo nhan sắc để xin tình

Bao giờ em lớn" Bố làm lơ
Thôi kiểm ba lô sách, bất ngờ
Xem có thằng nào ghi điện thoại
Hẹn giờ gặp, nói chuyện vu vơ

Bao giờ em lớn" Để ta vui
Khi thấy em trau chuốt nụ cười
Thấy mặt đăm chiêu nhìn khoaœng trống
Và tay ngượng nghịu vẽ son môi

Bao giờ em lớn" Biết bao giờ"
Ta thấy tình trường đứng ngẩn ngơ
Không biết nuôi sao cho chóng lớn
Những trăng tròn leœ đẹp như mơ

Bao giờ em lớn" Tuổi đôi mươi
Tuổi ấy, xem ra đuœ lớn rồi
Em nhé, xin gìn vàng giữ ngọc
Cho văn hóa Việt sáng muôn đời.

Lưu Thái Dzo

*

Phượng Hồng Tháng Tư

Gưœi bạn thơ Thy Lan Thaœo

Anh cùng lính băng rừng xuyên Phú Bổn
Tôi cũng lội bùn khắp miệt Hậu Giang
Phượng vẫn đoœ trong sân trường mùa hạ
Nắng trên đầu lính trận đổ mồ hôi
Ba lô súng đạn băng ngang đồng ruộng
Cùng đám đàn em lội mệt thấy bà
Mặt trận miền Tây vẫn còn yên tĩnh
Bơœi đám quân này vốn tính chịu chơi
Thương anh lính cuœa sư đoàn Hai Mốt
Đem mạng mình baœo quốc với an dân
Khắp miền Tây vang rền cơn sấm sét
Công trường năm đụng mặt chạy dài dài
Đất Chương Thiện người hùng Hồ Ngọc Cẩn
Đã sa cơ những ngày cuối tháng Tư
Tướng Nam, Hưng đã quên mình tuẫn tiết
Để cho giòng quân sưœ sáng ngàn năm
Bọn chúng mình thân trai trong thời loạn
Xá gì đâu một giấc mộng bình yên
Áo chiến bào cùng bạn bè vấy máu
Traœ ơn đời cho trọn nghĩa nam nhi
Chiến chinh dài nên đâm ra gần gũi
Tiếng thân thương tao tớ với ông thầy
Chia gian khổ điếu thuốc thơm gạo sấy
Mặc kệ mình với mũi đạn lằn tên
Phượng vẫn nơœ sân trường giờ tan học
Em ra về lòng dạ bỗng xôn xao
Dõi theo bước chân anh ngoài chiến địa
Mong ước mai này ta sẽ có nhau
Lòng tức tươœi đau thương ngày mất nước
Phượng cũng tàn theo ngày tháng điêu linh
Thân caœi tạo anh cuộc đời tù tội
Em đau thương chốn hệ lụy tình đời
Anh xứ Mỹ vẫn thương bằng lăng tím
Tôi Úc châu tiếc nhớ phượng hồng thôi
Tháng Tư đen tan tác trời mưa lệ
Nhớ bạn ta giờ chẳng có nấm mồ
Mai về lại ta đi tìm hài cốt
Thương tiếc người nơi chốn nghĩa trang xưa
Trời tháng Tư đi thăm mồ tưœ sĩ
Thắp nén nhang cho ấm lại vong hồn.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Tiễn Biệt

Caœm tác giờ tiễn biệt giữa cụ Nguyễn Trãi và thân phụ Nguyễn Phi Khanh tại biên ải.

AŒi mờ, ờ mãi bước theo cha
Há liều, trơœ gót, phận hiếu là
Trước nung chí caœ là trung nước
Khóc chi, khi khóc nữa lìa ra
Vơi lần đau xót, vâng lời dạy
Tỉnh cơn bành trướng tơœn kinh mà
Giặc mơœ đường dông, vì vỡ mặt
Đánh lũ xâm lăng đuœ lánh xa.

Trương Minh Hòa (WA)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi gác nhà Bank cho đến ngày về hưu năm ngoái (2018) là hơn 19 năm. Chỉ gác duy nhất Bank of America thôi, có mang súng! Một đoạn đường khá dài và cũng lắm kỷ niệm vui buồn
Dạ, xe do Ba của con thuê để đón tụi con từ phi trường đang dừng chờ đèn đỏ, bỗng nhiên công an, cảnh sát giao thông ra dấu cho xe của tụi con tấp vào bờ. Tụi con – và cả hơn mười chiếc xe khác – chờ hơn nửa tiếng đồng hồ mà chẳng ai cho biết là tài xế phạm lỗi gì! Bây giờ anh Tân đang cãi nhau với công an, cảnh sát
TS Vũ Thu Hương, Trưởng khoa Giáo dục Đại học Sư phạm Hà Nội nêu kết quả điều tra của Tổ chức Nhân đạo Quốc tế, đưa ra kết quả cho thấy số trẻ em bị xâm hại (sờ mó, sàm sỡ) ở Hà Nội chiếm 78.1%, tính ra “Cứ 10 trẻ ở Hà Nội thì có 8 em bị xâm hại tình dục”.
Ba mươi tháng Tư con còn đỏ hỏn... Quà của mẹ: tặng con đời Giải Phóng! Hai mươi năm sau, con trăng tròn tuổi ngọc Từ giã mẹ hiền sang xứ "lạ" làm dâu Quà cưới con, những sáu nghìn đô! Có ít đâu!
Đại đội 17 - khóa 25 SVSQ trừ bị Thủ Đức của chúng tôi vào tháng 11/1967, là nhân chứng tận mắt ngày xây Nghĩa trang quân đội Biên Hòa và 8 năm sau, tức ngày 30/4/1975 số người sống sót sau cuộc chiến của toán dàn chào nầy, cùng toàn dân miền Nam chứng kiến sự kết thúc của Nghĩa trang đó.
Kính trọng và ưu ái thắp ngọn bạch lạp buổi tối cho ngày 30 tháng tư năm 1975 để tưởng nhớ, để cảm ơn những anh hùng tử sĩ hy sinh cho cuộc chiến Quốc Cộng sau vĩ tuyến 17 và cho nửa triệu thuyền nhân Việt chết trên biển tìm tự do.
Đêm nay ở phương trời xa xăm cũ biết trời có mưa không? Đêm nay trong vòng rào tù ngục có bao nhiêu kẻ (chợt) thức giấc giữa đêm trường nằm mong chờ khắc khoải trong đói lạnh một tiếng súng mơ hồ? Và đêm qua – ở nơi đây – ai có bạc đầu không?
Nhân Ngày ANZAC Day 25/4/2019 Do Ca Nhạc Sĩ Bích Ngọc & Thái Nguyên - Hội Duy Trì & Phát Triển Văn Hóa / Culture Preservation & Development Club - “Cp&Dc” Tổ Chức
Ông Đào Tăng Đĩnh, sinh năm 1923, vào thời kỳ Việt Nam bị Pháp đô hộ. Ông lớn lên trong thời kỳ các đảng phái và phe nhóm quốc gia lẫn cộng sản đứng lên khởi nghĩa chống Pháp
Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.