Hôm nay,  

Cái Bẫy Mỹ Nhân

19/05/200300:00:00(Xem: 5598)
(Tiếp theo số 308 và hết)

Vào tháng 8/1991, ông O’Mahoney đọc được baœn tin về vụ một cậu bé 7 tuổi bị thaœm sát ơœ Sunderland, đông bắc Anh Quốc. Bé Paul Pearson đã bị hãm hiếp, xiết cổ đến chết rồi sau đó, thi hài lõa lồ cuœa em bị vất vào bụi rậm. Caœnh sát bắt giữ Richard Blenkley, một gã đàn ông người địa phương với một quá khứ đáng ngờ.
Ông O’Mahoney kể lại: “Hắn luôn miệng nói “Tôi không có tội, tôi không có tội”, vì thế, tôi muốn biết xem hắn có sẵn sàng thố lộ tâm can như Sutcliffe đã từng làm hay không”.
Chiều hôm ấy, ông O’Mahoney viết ngay lá thư đầu tiên cho Blenkley. Trong lúc việc thư đi tin lại với Ripper chỉ là một trò giaœi trí, lần này, ông muốn giăng thiên la địa võng để buộc nghi phạm phaœi thú tội. Vì baœn chất cuœa tội ác quá kinh khuœng như thế nên ông O’Mahoney quyết định không giaœ dạng phụ nữ để bẫy hắn mà quyết định viết cho hắn trong tư cách một người đàn ông. Ông nói: “Tôi không vẽ vời thêm bớt gì cho nhân vật đó mà chỉ dựa vào tất caœ những cá tính cuœa tôi. Tôi chỉ lừa hắn có một điều duy nhất thôi. Đó là việc tôi nói tôi muốn giúp đỡ hắn”.
Quá cần người để tâm sự Blenkley traœ lời lá thư ấy và cho thấy sự thất học cuœa y qua những lỗi chính taœ và văn phạm dẫy đầy trong thư. Hắn viết: Tui xinh thành thật cám ơng ông. Tui rất hân hặng được nhậng lá thư từ một ngừi hổng quen biếc. Mổi lầng tui thấy buồng cháng thì tui lại đọc lá thư cuœa ông. Trong tù này dể sợ lắm, nhưng tui seœ ra khoœi đây tại gì tui biếc chắc gằng tui hổng có làm mấy chiệng đó”. Trong nhiều tháng trời liên tiếp Blenkley vẫn một mực khăng khăng rằng hắn vô tội. Thế rồi, gần đến mùa Giáng Sinh thì hắn bắt đầu đổ lỗi lên một keœ lạ mặt khác - một tên lang thang đầu dường xó chợ, vô gia cư, vô nghề nghiệp với danh xưng Mr. Punk. Hắn viết: “Tui hoœi nó tại sao mày lại giếc dể dàng quá dậy thì nó biểu là níu đaœ giếc một lầng gồi thì gấc dể”.
Và rồi sau đó là những lá thư hăm dọa với lời lẽ thật dễ sợ. Trong vài tuần liên tiếp sau đó, Blenkley gơœi đến ông O’Mahoney một loạt những lá thư có ký tên Mr. Punk mà hắn baœo là hắn đã nhận được. Tất caœ những lá thư này rõ ràng mang tuồng chữ cùng văn phong cuœa hắn, nhưng ông O’Mahoney vẫn taœng lờ, không nói cho Blenkley biết rằng ông đã nhìn thấu trò chơi cuœa hắn. Có một đôi lần Mr. Punk hẹn gặp riêng ông ơœ một chỗ bí mật nào đó để thaœo luận về vụ án. Và thế là ông O’Mahoney bèn giơœ thuœ thuật “ông thiện ông ác” (good cop bad cop) để làm cho Blenkley hoang mang, mất cân bằng, mất sự chuœ động. Vụ án Blenkley này bỗng trơœ thành một thao trường cho ông rèn luyện thêm những kỹ thuật mà sau này ông sưœ dụng một cách thật khéo léo với những con mồi khác.
Mặc dù bị ông O’Mahoney vờn tới vờn lui như mèo vờn chuột, mặc dù có những bằng chứng khoa học thật rõ rệt rằng y là thuœ phạm, Blenkley vẫn một mực khăng khăng phuœ nhận tội lỗi cho đến tận khoaœng giữa năm 1992. Hắn viết cho ông O’Mahoney “tui seœ nói tui hổng có tội tại gì tui hổng giếc ngừi”.
Ngày xét xưœ đã cận kề, O’Mahoney nghĩ rằng hơn 40 lá thư cuœa ông đã trơœ thành công toi thì bỗng dưng ông nhận được một lá thư với lời thú tội thật bất ngờ: “Nói thiệt cho ông biếc là tui hổng nhớ có giếc nó nhưng chắc là tui có xiếc cổ nó tui hổng có đ.. nó tui chỉ nhớ có khiêng xác nó đi...”
Và thế là một vụ xét xưœ được dự trù sẽ kéo dài hơn 1 tuần lễ lại được kết thúc chưa đầy 1 giờ đồng hồ sau khi bắt đầu. Một thanh tra thám tưœ caœnh sát có liên hệ đến vụ điều tra nói: “Chúng tôi chân thành biết ơn ông O’Mahoney”.
Kể từ dạo đó, Bernard O’Mahoney trơœ thành một người với một sứ mạng cao caœ: giăng bẫy mỹ nhân qua thư tín để dụ dỗ nghi phạm ơœ khắp Anh Quốc thú nhận tội ác, đặc biệt nhắm vào những tên mà nạn nhân là treœ em. Trong số những keœ đã bị sa vào lưới cuœa ông có Michael Stone, tên sát nhân đã đập hai mẹ con một thiếu nữ đến chết, và cựu caœnh sát viên Dennis Nilsen, keœ đã giết hại và xeœ thân xác cuœa ít nhất 15 người đàn ông.
Có một lần ông giaœ làm một gã đàn ông da đen - “Tôi dùng một cái tên mà thông thường chỉ người da đen mới có, như Leroy Jackson” - để bắt đầu thư tín với Sharon Carr, người đã từng sát hại một thiếu niên khác khi thị mới lên 12 tuổi. Ông kể lại: “Thế nhưng, cuối cùng thì thị chỉ muốn tìm keœ giúp thị rưœa hận bằng cách giết viên caœnh sát đã bắt thị. Thế thôi”.
Trong suốt thời gian mà O’Mahoney giăng bẫy để tóm bắt những nghi phạm sát nhân, trong thập niên 90, thì chính ông cũng đang tung hoành ngang dọc trong xã hội đen bằng những hành vi phạm pháp cuœa chính ông. Ông là thành viên cuœa một băng anh chị nắm quyền điều hành một chuỗi hộp đêm và quán nhậu ơœ Luân Đôn cũng như ơœ khắp vùng đông nam Anh quốc.
Trước đó ông cùng hợp tác với một tên buôn lậu nha phiến cỡ lớn tên Tony Tucker, một keœ ghiền bài bạc và luôn là khách sộp cuœa những casino lớn. Năm 1993 hai người mua lại một hộp đêm khét tiếng ơœ Basildon, phía đông Luân Đôn, tên Raquel. O’Mahoney giữ trách nhiệm baœo an cho hộp đêm và phần lớn lợi tức cuœa ông là tiền hụi chết từ những tên cò con nộp để được quyền bán nha phiến trong hộp đêm.
Thêm vào đó, ông còn làm thêm một nghề nữa là nghề đòi nợ mướn, dẫn đàn em đi thâu nợ cuœa những keœ thiếu tiền các tay cho vay lấy lãi cắt cổ hoặc đòi những món nợ giang hồ khác bằng cách đánh gẫy tay, què chân những keœ đã xúc phạm đến người thuê mướn ông. O’Mahoney thú nhận: “Tôi kiếm được khối bạc lúc ấy”. Thế nhưng ông rưœa tay gác kiếm giã từ chốn giang hồ sau khi một thiếu niên dùng thuốc lắc ecstacy quá liều chết trong hộp đêm cuœa ông và người bạn hùn hạp làm ăn cuœa ông bị thaœm sát. O’Mahoney hoàn lương, thay đổi hoàn toàn lối sống, nhưng ông vẫn tiếp tục viết thư, giăng bẫy mỹ nhân.
O’Mahoney có khiếu thiên bẩm để tạo nên những hình tượng “phụ nữ” rất trg thực và sống động qua giấy bút. Hơn thế nữa, ông không chỉ dùng một mẫu người phụ nự duy nhất. Mỗi một mỹ nữ thư tín đều được miêu taœ để phù hợp với sơœ thích cuœa từng tên sát nhân. Ông giaœi thích: “Khi viết thư trao đổi với bọn người này thì một nhân vật dần dần được hình thành. Cô ta phaœi làm việc ơœ đâu" Cô ta làm nghề gì" Và dần dần, con người aœo tươœng này bắt đầu có quan điểm rõ rệt về nhiều vấn đề khác nhau trong xã hội”.


Một người phụ nữ độc đoán có tính thích lấn áp, hoặc một thiếu nữ nhu mì, thường hay nhẫn nhục, luôn chịu phần thua thiệt, bất cứ một nhân vật nào cần thiết cho từng trường hợp thì O’Mahoney có thể trơœ thành nhân vật ấy. Còn về sơœ thích tình dục thì sao" Ông giaœi thích: “Thường thì phaœi luồn lách, né tránh một tí. Tôi thường phaœi nói rằng tôi quá e thẹn để đề cập đến những vấn đề ấy, nhưng vẫn hé mơœ cho đối phương biết tôi cũng ưa thích những thứ mà hắn ưa thích”.
Tính tự cao hoặc tính tự ti, tự caœm là những yếu điểm mà O’Mahoney nhắm vào để khai thác từ con mồi. Ông nói: “Những loại người này thường không biết được những sự êm đềm dấu ái. Họ thường không được ai để tâm chăm sóc, chú ý đến, và vì thế, họ khoái tỉ và mê mệt khi có người bày toœ những caœm tình như thế đối với họ, và họ luôn luôn muốn được tiếp tục hươœng thêm nữa”.
Thế nhưng có bao giờ ông caœm thấy bị lương tâm cắn rứt vì những sự lừa dối cuœa ông hay không" “Không bao giờ... Thật ra thì có đôi lúc tôi cũng “caœm thông” với họ, mặc dù tôi ít khi nào chịu chấp nhận như thế. Họ cũng từng một thời là treœ con vậy, và thời thơ ấu cuœa họ thường rất tệ hại”.
Và O’Mahoney cũng từng là treœ con, vì thế, mỗi khi nghe đến chuyện có keœ đã đaœ thương hoặc làm hại treœ con là ông caœm thấy như chính ông bị xúc phạm vậy. Và vì thế, người ta có thể hiểu được phần nào động cơ đã thúc đẩy ông tự chọn cho mình một sứ mạng như vậy. Ông nói: “Tôi không bị một thời thơ ấu quá tệ hại, nhưng quaœ thật cũng không tươi vui lắm”.
Thành công nổi bật nhất cuœa ông liên quan đến David Copeland, thường được biết đến như keœ cài bom đinh, một thanh niên trong lứa tuổi 20 với những quan điểm cực hữu quá khích. Vào tháng 4/99 trong một nỗ lực để tạo cuộc chiến tranh chuœng tộc, Copeland cho nổ nhiều quaœ bom nổ chậm làm tại nhà, mỗi quaœ chứa đựng hơn 1,500 cây đinh, tại nhiều khu vực ơœ Luân đôn.
Quaœ thứ nhất nổ ngay giữa một khu phố tại Brixton, nơi mà phần đông cư dân là người da đen. 50 người bị thương, 2 người bị mù mắt và một đứa bé bị cây đinh 23cm xuyên thuœng sọ. Quaœ bom thứ nhì được đặt ơœ một nơi đông người gốc Bangladesh. May mắn thay, một người lanh trí khôn đã kịp thời chụp quaœ bom nhét vào cốp xe ngay trước khi nó nổ nên không tạo nhiều thương tổn và chỉ có 8 người bị thương nặng mà thôi. Quaœ bom thứ ba, quaœ bom gây nhiều tác hại nhật, được đặt ngay giữa một quán nhậu cuœa dân đồng tính luyến ái ơœ Soho. Ba người thiệt mạng khi nó nổ, kể caœ một thiếu phụ đang mang thai, hơn 140 người khác bị thương, nhiều người phaœi cưa boœ tay chân. Copeland bị câu lưu vì bị một máy thu hình an ninh quay được. Gã đã thất bại trong ý đồ sách động một cuộc cách mạng từ những sự hỗn loạn trong xã hội.
Vào ngày 2/5/99, ngày gã bị chính thức truy tố thì một người phụ nữ tên Patsy Scanlon bắt đầu cầm bút, gơœi thư đến cho Copeland. Lá thư đầu tiên kết thúc với một nụ hôn, biểu hiện qua một chữ x như thông lệ. Và chỉ một tháng sau đó thì nàng đã ký: “Yêu cưng nhiều lắm, Patsy Scanlon, xxx”.
Patsy hoàn toàn khác hẳn với nàng Brenda cuœa Ripper Sutcliffe. Nàng không phaœi là loại người thiếu tự tín, hay lưỡng lự. Ngược lại, nàng là người luôn luôn làm chuœ tình hình, nàng chuœ động trong việc tăng tốc mối quan hệ giữa hai người, và kêu gã thanh niên ấy “anh quân nhân tí hon cuœa em”. Khi được gơœi đến dưỡng trí viện Broadmoor để thẩm định tình trạng tâm thần, Copeland ghim bức aœnh cuœa nàng (một tấm hình được O’Mahoney chọn từ công ty giới thiệu hôn nhân) lên tường, ngay đầu giường cuœa gã. Chẳng bao lâu sau, gã đã viết cho Patsy rằng “anh yêu em đến điên được, lúc nào đầu óc anh cũng chỉ nghĩ về em, ngày cũng như đêm”.
Vào ngày 12/12 thì Copeland viết: “Anh đang suy nghĩ không biết nên gơœi một món quà Giáng Sinh nào đến tặng em đây. Anh nghĩ có lẽ anh nên tặng em một cái đồng hồ có kêu tích tắc để nhắc em nhớ đến anh”.
Một tuần lễ sau, gã lại viết thêm: “Hôm nọ, anh ngồi suy nghĩ, tươœng tượng rằng hai đứa mình có thể là Bonnie & Clyde (LND: Cặp tình nhân đã đi vào lịch sưœ tội phạm Hoa Kỳ khi gieo rắc kinh hoàng trong thập niên 30, và từng là đề tài cuœa một cuốn phim thật hay trong thập niên 60 với Warren Beatty cùng Faye Dunaway trong vai chính) để cùng nhau tung hoàng hươœng hạnh phúc. Hiện nay thì tình hình không được tốt lắm. Anh không nghĩ rằng anh đã lừa được hết tất caœ mấy tay bác sĩ trong này”.
Tại phiên tòa xét xưœ gã vào tháng 6/2000, những lá thư này được trưng ra làm bằng chứng. Luật sư cuœa Copeland báo cho gã biết chân tướng cuœa Patsy. Sau này, ông cho biết không ai đoán được phaœn ứng cuœa gã về tin này caœ. Ông nói: “Cậu ta bị uống nhiều thuốc quá nên lờ đờ, ngờ ngẫn. Cậu ta nghe tin ấy trong lúc nhìn tôi bằng một tôi mắt vô hồn”.
Chánh án chuœ tọa phiên xưœ lên án hành động cuœa O’Mahoney như một sự lường gạt đê tiện bỉ ổi. Ngay chính công tố viên cũng đồng ý rằng đó là “một trò hạ cấp”. Tuy nhiên, công tố viên vẫn hoan hỉ dùng những lá thư này để làm goœi phe bị cáo.
Ông đọc những đoạn trích từ trong các lá thư ấy rồi tra vấn bác sĩ tâm thần Andrew Payne, nhà chuyên khoa làm nhân chứng cho bị cáo: “Như vậy thì trong các lá thư vừa được đọc ấy, có chỗ nào cho thấy bị cáo có bệnh tâm thần hay không"” Bác sĩ Payne traœ lời rằng hoàn toàn không có. Rồi sau đó, ông cố giaœi thích rằng có lẽ Copeland giaœ vơœ còn tỉnh trí để tạo ấn tượng tốt với Patsy. bồi thẩm đoàn cười khúc khích khi nghe lối lý luận trái khoáy ấy.
Và rồi, vào ngày 30/6/2000, trước sự chứng kiến cuœa nhiều nạn nhân cụt tay què chân, Copeland bị kết tội sát nhân và lãnh 6 án tù chung thân. Tuy nhiên, không phaœi lúc nào ông O’Mahoney cũng thành công trong việc dụ dỗ những con mồi mà ông nhắm đến. Năm ngoái, ông tìm cách rù quến một tên tội phạm khác, Roy Whiting, keœ mà sau đó đã bị kết tội sát hại một bé gái 8 tuổi. Luật sư cuœa Whiting đã chặn đứng vụ kết bạn thư tín này khi hắn kể cho ông ta nghe.
Gần đây, sau khi nhận và gưœi hơn 1000 lá thư trong hơn 10 năm, O’Mahoney quyết định giaœi nghệ. Tuy nhiên, có lẽ ông không thể nào thực sự boœ dơœ sứ mạng tự phong cuœa ông caœ mà chỉ tạm ngưng để nghỉ xaœ hơi mà thôi. Ông nói: “Mỗi khi tôi nghe đến một vụ án nào khá nổi đình nổi đám là tôi lại nghĩ “Mình có lẽ phaœi viết thư tới thằng chó đeœ đó để tìm xem sự thật là gì”. Và có lẽ, trong tương lai, tôi sẽ lại tiếp tục viết một lần nữa”.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.