Hôm nay,  

Pháp Luân Đạo Pháp

02/11/199900:00:00(Xem: 7926)
Sự thầm lặng bình thản đáng sợ hơn sự ồn ào la hét. Nhìn cảnh nhà cầm quyền Cộng sản Trung Quốc từ hơn một tuần nay cuống cuồng tìm mọi cách diệt trừ cho bằng được phong trào Pháp luân công, tôi thấy sức mạnh nội tâm quả thật ghê gớm. Nó thắng được mọi nghịch cảnh, bất chấp bạo lực và sự đề kháng thụ động của nó đã làm rúng động một chế độ quyền uy cai trị độc đoán một khối người lớn bằng 1/4 dân số thế giới.
Từ tháng 7 năm nay Bắc Kinh đã ra lệnh cấm Pháp luân công, coi đó là một tổ chức bất hợp pháp. Thế nhưng không thấy tổ chức chết vì một lẽ dễ hiểu không có tổ chức nào hết. Pháp luân công không phải là một tổ chức, không phải hiệp hội, đoàn thể hay đảng phái. Nó không có trụ sở, không có chi nhánh hay tổ lớn tổ nhỏ, không có danh sách thành viên và cố nhiên không có lãnh tụ chỉ huy trực tiếp hay gián tiếp. Có chăng chỉ là một số cuốn sách của một ông thầy dậy võ hiện sống ở nước ngoài. Chính vì thế 3 tháng qua, hàng trăm ngàn người bị xét hỏi hay bắt, hàng triệu người bị khủng bố, hăm dọa cưỡng ép, Pháp luân công vẫn còn trên lãnh thổ Trung Quốc và đã được biểu hiện qua những cuộc biểu tình thầm lặng ngay tại Quảng trường Thiên an môn, trái tim chính trị của Trung Quốc.
Các lãnh tụ Bắc Kinh đã phải thay đổi chiến lược đàn áp, gọi Pháp luân công là một “tà giáo” để ra luật trừng phạt gắt gao hơn. Trước khi gán cho Pháp luân công danh hiệu “bàng môn tả đạo”, báo Nhân Dân của “chính môn” cai trị cộng sản nổ một loạt pháo tấn công dữ dội trong nhiều tuần lễ để đánh lạc hướng dư luận quốc tế. Báo đảng nói Pháp luân công là “một sự mê tín dị đoan thờ cúng ác quỷ”, nó “dụ dỗ, tẩy não người ta, nó làm tiền, nó xúi người ta không uống thuốc chữa bệnh rồi chết, nó giết người”. Những người dân gốc Việt quen với những thủ đoạn chụp mũ của cộng sản nên không ngạc nhiên. Riêng tôi chỉ thấy buồn cười và tội nghiệp cho mấy ông truyền thông ngoại quốc nhất là các ông Mỹ.
Pháp luân công có phải là một tôn giáo hay tà giáo không" Từ nửa năm nay, khi Pháp luân công nổi lên trên những tin tức hàng đầu của báo chí thế giới, người ta thấy có một câu hầu như đúc sẵn để lên khuôn, gọi Pháp luân công là “một sự pha trộn Phật giáo, Đạo giáo, thiền định và phép luyện hô hấp”. Người ta đã quên đi điều đã được người Trung Quốc chính thức gọi tên Pháp luân công từ đầu là “gikung” một từ ngữ phiên âm Hoa ngữ có nghĩa là “khí công”. Pháp luân công chỉ là một phương pháp tập luyện khí công không hơn không kém. Và luyện khí công là gì nếu không phải là luyện nội công, một từ thường dùng trong ngôn ngữ Việt Nam.

Hãy đi hỏi tất cả những võ sư, những môn sinh trên thế giới đã học võ thuật Trung Hoa xem nội công có phải là tôn giáo hay không. Hỏi như vậy có thể làm họ chết sặc vì cười. Riêng tôi, tôi nghĩ một phương pháp tập luyện cho cơ thể cường tráng, tâm trí sáng suốt, mà bị gán cho là “mê tín tà giáo” thì thật hơi nhảm. Tôi sẽ viết về võ học Trung Hoa trong một bài tới nếu có dịp. Ở đây tôi chỉ muốn xác định vấn đề, đánh tan vài ngộ nhận của những người bên ngoài, nhất là các giới Tây phương. Cũng không thể trách những người này được, vì họ chưa có một cái học chân chính về võ thuật Đông phương nên họ có thể hiểu lầm hay hiểu theo kiểu chắp vá đầu Ngô mình Sở đến tức cười.
Tôi mới xem một bài ngắn của một thông tấn quốc tế, gọi là tóm lược về Pháp luân công, trong đó có đoạn ghi là... bằng cách thực thi “chân thật, bác ái, bao dung” và đưa chân khí (positive energy) về pháp luân, một vũ trụ nhỏ xíu như hạt ngọc nằm trên bụng, các tín đồ cải tiến sức khỏe và tâm thần. Tôi thấy hỡi ôi cho một sự phiên dịch tư tưởng từ Đông qua Tây theo nghĩa đen.
Luyện nội công có nhiều trường phái khác nhau, mỗi trường phái có một tâm pháp riêng. Cũng có thể có những trường hợp được thần thánh hóa do những tiểu thuyết kiếm hiệp, những chuyện chưởng bình dân hay cả một số ông thầy võ cũng tự vẽ ra thêm cốt để dễ thu hút môn sinh lúc đầu chưa có một sự hiểu biết sâu sắc, nhưng tâm pháp nội công nào cũng phải mở đầu bằng phép thổ nạp (thở) với một câu đã thành quen thuộc “khí nạp đan điền”. Người không học võ có thể hiểu đan điền là “rún”, nhưng chỉ có những người luyện tập thực sự mới biết nó nằm ở chỗ nào. Nếu hoa mỹ hóa từ ngữ mà nói đó là một tiểu vũ trụ thì chỉ đưa đến một loạt những hiểu lầm tai hại.
Nếu Pháp luân công không phải là giáo phái, tại sao các đệ tử vẫn nói đến “Pháp luân đạo pháp”" Nên nhớ chữ Hán “đạo” không có nghĩa là tôn giáo mà chỉ có nghĩa là “con đường”. Tôn giáo có con đường vạch ra để tín đồ tu luyện, võ học cũng có con đường vạch ra để võ sinh luyện tập, vì thế mới có “võ đạo”. Đạo pháp chỉ là tâm pháp để theo con đường tập luyện đó. Học nội công là phải thuộc lòng tâm pháp, để nhớ cho đúng, nếu học sai là tẩu hỏa nhập ma. Khi nguy cấp người ta phải đọc lại tâm pháp là vì vậy, chớ đừng hiểu lầm là đọc...thần chú.
Tôi đã nói đến sức mạnh của nội tâm. Nó là cái gì vậy" Luyện khí công trước tiên nhằm tạo ra nội lực, cái sức mạnh tiềm tàng trong mỗi người mà ít khi ta biết dùng đến nó. Nội lực mạnh thì ngoại lực mới phát triển. Nhưng quan trọng nhất, nội lực làm cho nội tâm rộng mở, trí tuệ sáng suốt. Thiền định hay khí công cũng chỉ xuất phát từ một chữ tâm.
Và khi nội tâm đã định, nó không còn chi phối bởi luật người nữa, nó chỉ bị chi phối bởi luật trời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.