Hôm nay,  

Pháp Luân Đạo Pháp

02/11/199900:00:00(Xem: 8214)
Sự thầm lặng bình thản đáng sợ hơn sự ồn ào la hét. Nhìn cảnh nhà cầm quyền Cộng sản Trung Quốc từ hơn một tuần nay cuống cuồng tìm mọi cách diệt trừ cho bằng được phong trào Pháp luân công, tôi thấy sức mạnh nội tâm quả thật ghê gớm. Nó thắng được mọi nghịch cảnh, bất chấp bạo lực và sự đề kháng thụ động của nó đã làm rúng động một chế độ quyền uy cai trị độc đoán một khối người lớn bằng 1/4 dân số thế giới.
Từ tháng 7 năm nay Bắc Kinh đã ra lệnh cấm Pháp luân công, coi đó là một tổ chức bất hợp pháp. Thế nhưng không thấy tổ chức chết vì một lẽ dễ hiểu không có tổ chức nào hết. Pháp luân công không phải là một tổ chức, không phải hiệp hội, đoàn thể hay đảng phái. Nó không có trụ sở, không có chi nhánh hay tổ lớn tổ nhỏ, không có danh sách thành viên và cố nhiên không có lãnh tụ chỉ huy trực tiếp hay gián tiếp. Có chăng chỉ là một số cuốn sách của một ông thầy dậy võ hiện sống ở nước ngoài. Chính vì thế 3 tháng qua, hàng trăm ngàn người bị xét hỏi hay bắt, hàng triệu người bị khủng bố, hăm dọa cưỡng ép, Pháp luân công vẫn còn trên lãnh thổ Trung Quốc và đã được biểu hiện qua những cuộc biểu tình thầm lặng ngay tại Quảng trường Thiên an môn, trái tim chính trị của Trung Quốc.
Các lãnh tụ Bắc Kinh đã phải thay đổi chiến lược đàn áp, gọi Pháp luân công là một “tà giáo” để ra luật trừng phạt gắt gao hơn. Trước khi gán cho Pháp luân công danh hiệu “bàng môn tả đạo”, báo Nhân Dân của “chính môn” cai trị cộng sản nổ một loạt pháo tấn công dữ dội trong nhiều tuần lễ để đánh lạc hướng dư luận quốc tế. Báo đảng nói Pháp luân công là “một sự mê tín dị đoan thờ cúng ác quỷ”, nó “dụ dỗ, tẩy não người ta, nó làm tiền, nó xúi người ta không uống thuốc chữa bệnh rồi chết, nó giết người”. Những người dân gốc Việt quen với những thủ đoạn chụp mũ của cộng sản nên không ngạc nhiên. Riêng tôi chỉ thấy buồn cười và tội nghiệp cho mấy ông truyền thông ngoại quốc nhất là các ông Mỹ.
Pháp luân công có phải là một tôn giáo hay tà giáo không" Từ nửa năm nay, khi Pháp luân công nổi lên trên những tin tức hàng đầu của báo chí thế giới, người ta thấy có một câu hầu như đúc sẵn để lên khuôn, gọi Pháp luân công là “một sự pha trộn Phật giáo, Đạo giáo, thiền định và phép luyện hô hấp”. Người ta đã quên đi điều đã được người Trung Quốc chính thức gọi tên Pháp luân công từ đầu là “gikung” một từ ngữ phiên âm Hoa ngữ có nghĩa là “khí công”. Pháp luân công chỉ là một phương pháp tập luyện khí công không hơn không kém. Và luyện khí công là gì nếu không phải là luyện nội công, một từ thường dùng trong ngôn ngữ Việt Nam.

Hãy đi hỏi tất cả những võ sư, những môn sinh trên thế giới đã học võ thuật Trung Hoa xem nội công có phải là tôn giáo hay không. Hỏi như vậy có thể làm họ chết sặc vì cười. Riêng tôi, tôi nghĩ một phương pháp tập luyện cho cơ thể cường tráng, tâm trí sáng suốt, mà bị gán cho là “mê tín tà giáo” thì thật hơi nhảm. Tôi sẽ viết về võ học Trung Hoa trong một bài tới nếu có dịp. Ở đây tôi chỉ muốn xác định vấn đề, đánh tan vài ngộ nhận của những người bên ngoài, nhất là các giới Tây phương. Cũng không thể trách những người này được, vì họ chưa có một cái học chân chính về võ thuật Đông phương nên họ có thể hiểu lầm hay hiểu theo kiểu chắp vá đầu Ngô mình Sở đến tức cười.
Tôi mới xem một bài ngắn của một thông tấn quốc tế, gọi là tóm lược về Pháp luân công, trong đó có đoạn ghi là... bằng cách thực thi “chân thật, bác ái, bao dung” và đưa chân khí (positive energy) về pháp luân, một vũ trụ nhỏ xíu như hạt ngọc nằm trên bụng, các tín đồ cải tiến sức khỏe và tâm thần. Tôi thấy hỡi ôi cho một sự phiên dịch tư tưởng từ Đông qua Tây theo nghĩa đen.
Luyện nội công có nhiều trường phái khác nhau, mỗi trường phái có một tâm pháp riêng. Cũng có thể có những trường hợp được thần thánh hóa do những tiểu thuyết kiếm hiệp, những chuyện chưởng bình dân hay cả một số ông thầy võ cũng tự vẽ ra thêm cốt để dễ thu hút môn sinh lúc đầu chưa có một sự hiểu biết sâu sắc, nhưng tâm pháp nội công nào cũng phải mở đầu bằng phép thổ nạp (thở) với một câu đã thành quen thuộc “khí nạp đan điền”. Người không học võ có thể hiểu đan điền là “rún”, nhưng chỉ có những người luyện tập thực sự mới biết nó nằm ở chỗ nào. Nếu hoa mỹ hóa từ ngữ mà nói đó là một tiểu vũ trụ thì chỉ đưa đến một loạt những hiểu lầm tai hại.
Nếu Pháp luân công không phải là giáo phái, tại sao các đệ tử vẫn nói đến “Pháp luân đạo pháp”" Nên nhớ chữ Hán “đạo” không có nghĩa là tôn giáo mà chỉ có nghĩa là “con đường”. Tôn giáo có con đường vạch ra để tín đồ tu luyện, võ học cũng có con đường vạch ra để võ sinh luyện tập, vì thế mới có “võ đạo”. Đạo pháp chỉ là tâm pháp để theo con đường tập luyện đó. Học nội công là phải thuộc lòng tâm pháp, để nhớ cho đúng, nếu học sai là tẩu hỏa nhập ma. Khi nguy cấp người ta phải đọc lại tâm pháp là vì vậy, chớ đừng hiểu lầm là đọc...thần chú.
Tôi đã nói đến sức mạnh của nội tâm. Nó là cái gì vậy" Luyện khí công trước tiên nhằm tạo ra nội lực, cái sức mạnh tiềm tàng trong mỗi người mà ít khi ta biết dùng đến nó. Nội lực mạnh thì ngoại lực mới phát triển. Nhưng quan trọng nhất, nội lực làm cho nội tâm rộng mở, trí tuệ sáng suốt. Thiền định hay khí công cũng chỉ xuất phát từ một chữ tâm.
Và khi nội tâm đã định, nó không còn chi phối bởi luật người nữa, nó chỉ bị chi phối bởi luật trời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngồi trên chuyến bay từ “thung lũng hoa Vàng” trở lại quận Cam ở California, tôi cố gắng nặn óc, bắt chước các nhà báo để tìm một tựa đề nghe văn vẻ và hấp dẫn cho bài tường trình ngắn của mình về buổi gây quỹ cho VOICE, được tổ chức tối hôm qua, 24 tháng Hai tại San Jose.
Hôm nay 26-2 tại Mỹ. có nghĩa là 27-2 tại Hà Nội, toàn thế giới đang đứng trước hai buổi họp thượng đỉnh Mỹ–Triều lần 2.
Trong môi trường toàn cầu hóa và cách mạng thông tin hiện tại, không những cộng đồng người Việt hải ngoại mà ngay cả trong nước, đều tiếp cận được những tư tưởng khai phóng nhất của nhân loại về dân chủ và nhân quyền.
Nói tới thịt heo tôi nhớ những chú heo ngày xưa đã ụt ịt đi qua đời tôi.
Vậy là gặp nhau lần nữa... Lần này ở Hà Nội. Thế là, hình ảnh chính phủ CSVN từ một anh độc tài đảng trị, chuyên chính bàn tay sắt với nhân quyền, bỗng nhiên trở thành một nơi cho các lãnh tụ tới, gặp gỡ để thương lượng hòa bình thế giới.
WASHINGTON - Tiến bộ trong đàm phán mậu dịch được TT Trump kể ra như là lý do để ông hoãn thực hàng thuế suất nhập cảnh 25% tính trên 200 tỉ MK hàng hóa nhập cảng từ Hoa Lục – thương lượng khó đạt tới giải pháp kịp trước khi hết hạn “hưu chiến 90 ngày”.
WASHINGTON - PTT Mike Pence định đến Bogota, thủ đô Colombia, để hội đàm với lãnh tụ đối lập Venezuela mà Bạch Ốc công nhận là TT lâm thời – sau vụ bạo động tại biên giới Colombia để lại 2 người chết và hàng trăm người bị thương, PTT Pence cho hay : sắp có hành động rõ ràng về Venezuela – ông sẽ đi Bogota để loan báo biện pháp ứng phó với khủng hoảng nhân đạo ngày càng tồi tệ hơn vì cường quyền Maduro ngăn cấm tiếp cận cứu trợ.
LIÊN HIỆP QUỐC - Nhà lãnh đạo tổ chức LHQ lên án khuynh hướng cực quyền, kỳ thị và bất dung đang lan tràn, đẩy lui nhân quyền khắp thế giới – TTK Antonio Guterres báo động : nhà báo và các nhà vận động nhân quyền bị tấn công nghĩa là “không gian của công dân bị thu hẹp.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.