Hôm nay,  

Pháp Luân Đạo Pháp

02/11/199900:00:00(Xem: 8904)
Sự thầm lặng bình thản đáng sợ hơn sự ồn ào la hét. Nhìn cảnh nhà cầm quyền Cộng sản Trung Quốc từ hơn một tuần nay cuống cuồng tìm mọi cách diệt trừ cho bằng được phong trào Pháp luân công, tôi thấy sức mạnh nội tâm quả thật ghê gớm. Nó thắng được mọi nghịch cảnh, bất chấp bạo lực và sự đề kháng thụ động của nó đã làm rúng động một chế độ quyền uy cai trị độc đoán một khối người lớn bằng 1/4 dân số thế giới.
Từ tháng 7 năm nay Bắc Kinh đã ra lệnh cấm Pháp luân công, coi đó là một tổ chức bất hợp pháp. Thế nhưng không thấy tổ chức chết vì một lẽ dễ hiểu không có tổ chức nào hết. Pháp luân công không phải là một tổ chức, không phải hiệp hội, đoàn thể hay đảng phái. Nó không có trụ sở, không có chi nhánh hay tổ lớn tổ nhỏ, không có danh sách thành viên và cố nhiên không có lãnh tụ chỉ huy trực tiếp hay gián tiếp. Có chăng chỉ là một số cuốn sách của một ông thầy dậy võ hiện sống ở nước ngoài. Chính vì thế 3 tháng qua, hàng trăm ngàn người bị xét hỏi hay bắt, hàng triệu người bị khủng bố, hăm dọa cưỡng ép, Pháp luân công vẫn còn trên lãnh thổ Trung Quốc và đã được biểu hiện qua những cuộc biểu tình thầm lặng ngay tại Quảng trường Thiên an môn, trái tim chính trị của Trung Quốc.
Các lãnh tụ Bắc Kinh đã phải thay đổi chiến lược đàn áp, gọi Pháp luân công là một “tà giáo” để ra luật trừng phạt gắt gao hơn. Trước khi gán cho Pháp luân công danh hiệu “bàng môn tả đạo”, báo Nhân Dân của “chính môn” cai trị cộng sản nổ một loạt pháo tấn công dữ dội trong nhiều tuần lễ để đánh lạc hướng dư luận quốc tế. Báo đảng nói Pháp luân công là “một sự mê tín dị đoan thờ cúng ác quỷ”, nó “dụ dỗ, tẩy não người ta, nó làm tiền, nó xúi người ta không uống thuốc chữa bệnh rồi chết, nó giết người”. Những người dân gốc Việt quen với những thủ đoạn chụp mũ của cộng sản nên không ngạc nhiên. Riêng tôi chỉ thấy buồn cười và tội nghiệp cho mấy ông truyền thông ngoại quốc nhất là các ông Mỹ.
Pháp luân công có phải là một tôn giáo hay tà giáo không" Từ nửa năm nay, khi Pháp luân công nổi lên trên những tin tức hàng đầu của báo chí thế giới, người ta thấy có một câu hầu như đúc sẵn để lên khuôn, gọi Pháp luân công là “một sự pha trộn Phật giáo, Đạo giáo, thiền định và phép luyện hô hấp”. Người ta đã quên đi điều đã được người Trung Quốc chính thức gọi tên Pháp luân công từ đầu là “gikung” một từ ngữ phiên âm Hoa ngữ có nghĩa là “khí công”. Pháp luân công chỉ là một phương pháp tập luyện khí công không hơn không kém. Và luyện khí công là gì nếu không phải là luyện nội công, một từ thường dùng trong ngôn ngữ Việt Nam.

Hãy đi hỏi tất cả những võ sư, những môn sinh trên thế giới đã học võ thuật Trung Hoa xem nội công có phải là tôn giáo hay không. Hỏi như vậy có thể làm họ chết sặc vì cười. Riêng tôi, tôi nghĩ một phương pháp tập luyện cho cơ thể cường tráng, tâm trí sáng suốt, mà bị gán cho là “mê tín tà giáo” thì thật hơi nhảm. Tôi sẽ viết về võ học Trung Hoa trong một bài tới nếu có dịp. Ở đây tôi chỉ muốn xác định vấn đề, đánh tan vài ngộ nhận của những người bên ngoài, nhất là các giới Tây phương. Cũng không thể trách những người này được, vì họ chưa có một cái học chân chính về võ thuật Đông phương nên họ có thể hiểu lầm hay hiểu theo kiểu chắp vá đầu Ngô mình Sở đến tức cười.
Tôi mới xem một bài ngắn của một thông tấn quốc tế, gọi là tóm lược về Pháp luân công, trong đó có đoạn ghi là... bằng cách thực thi “chân thật, bác ái, bao dung” và đưa chân khí (positive energy) về pháp luân, một vũ trụ nhỏ xíu như hạt ngọc nằm trên bụng, các tín đồ cải tiến sức khỏe và tâm thần. Tôi thấy hỡi ôi cho một sự phiên dịch tư tưởng từ Đông qua Tây theo nghĩa đen.
Luyện nội công có nhiều trường phái khác nhau, mỗi trường phái có một tâm pháp riêng. Cũng có thể có những trường hợp được thần thánh hóa do những tiểu thuyết kiếm hiệp, những chuyện chưởng bình dân hay cả một số ông thầy võ cũng tự vẽ ra thêm cốt để dễ thu hút môn sinh lúc đầu chưa có một sự hiểu biết sâu sắc, nhưng tâm pháp nội công nào cũng phải mở đầu bằng phép thổ nạp (thở) với một câu đã thành quen thuộc “khí nạp đan điền”. Người không học võ có thể hiểu đan điền là “rún”, nhưng chỉ có những người luyện tập thực sự mới biết nó nằm ở chỗ nào. Nếu hoa mỹ hóa từ ngữ mà nói đó là một tiểu vũ trụ thì chỉ đưa đến một loạt những hiểu lầm tai hại.
Nếu Pháp luân công không phải là giáo phái, tại sao các đệ tử vẫn nói đến “Pháp luân đạo pháp”" Nên nhớ chữ Hán “đạo” không có nghĩa là tôn giáo mà chỉ có nghĩa là “con đường”. Tôn giáo có con đường vạch ra để tín đồ tu luyện, võ học cũng có con đường vạch ra để võ sinh luyện tập, vì thế mới có “võ đạo”. Đạo pháp chỉ là tâm pháp để theo con đường tập luyện đó. Học nội công là phải thuộc lòng tâm pháp, để nhớ cho đúng, nếu học sai là tẩu hỏa nhập ma. Khi nguy cấp người ta phải đọc lại tâm pháp là vì vậy, chớ đừng hiểu lầm là đọc...thần chú.
Tôi đã nói đến sức mạnh của nội tâm. Nó là cái gì vậy" Luyện khí công trước tiên nhằm tạo ra nội lực, cái sức mạnh tiềm tàng trong mỗi người mà ít khi ta biết dùng đến nó. Nội lực mạnh thì ngoại lực mới phát triển. Nhưng quan trọng nhất, nội lực làm cho nội tâm rộng mở, trí tuệ sáng suốt. Thiền định hay khí công cũng chỉ xuất phát từ một chữ tâm.
Và khi nội tâm đã định, nó không còn chi phối bởi luật người nữa, nó chỉ bị chi phối bởi luật trời.

Được xây dựng từ năm 1964, chùa Diệu Pháp (đường Nơ Trang Long, Q. Bình Thạnh, Sài Gòn), lâu nay tuy đã xuống cấp nhiều nhưng vẫn nổi tiếng với khuôn viên xanh mát, tiếp cận một khúc sông Sài Gòn, được Phật tử nô nức đến thả cá phóng sinh, chụp ảnh kỷ niệm, thả hoa đăng các dịp Phật đản, Tết nguyên đán… Do một số vướng mắc bất hợp lý, đã 11 năm trôi qua, công trình trùng tu chùa vẫn chưa thể hoàn thành, theo trang web Người Phật Tử (nguoiphattu.com).
Tọa lạc giữa trung tâm Sài Gòn đền thờ nữ thần Mariamman – thường được gọi là chùa Bà Ấn - xưa nay là địa chỉ tín ngưỡng của không riêng gì giới Ấn kiều, nhiều người Việt cũng tìm tới cầu nguyện, nhất là vào dịp đầu năm mới, theo báo điện tử Trí Thức Trẻ.
Vậy rồi Tết cũng qua... Sau vui chơi mệt nhọc, là kinh doanh mệt nhọc... Báo Doanh Nghiệp VN kể: Tết Kỷ Hợi, người Việt chi 360 tỷ đồng ăn bánh kẹo ASEAN... Theo thống kê của Tổng cục Hải quan, bánh kẹo, ngũ cốc từ ba nước Thái Lan, Indonesia và Malaysia đổ về Việt Nam nhiều nhất trong tháng 1/2019 - tháng cao điểm mua sắm bánh kẹo cho dịp Tết Kỷ Hợi 2019.
Bộ Trưởng Ngoại Giao cộng sản Phạm Bình minh tuyên bố cuộc họp thượng đỉnh lần 2 này tại Hà Nội là sự kiện quan trọng nhất của đất nước trong năm 2019. Lời tuyên bố này thực tế cho thấy CSVN rất cần nương vào cuộc họp thượng đỉnh lần 2 tại Hà Nội để rửa bớt sự lem luốc trên khuôn mặt của CSVN
với các tội phạm thông thường, các trại tạm giam và sở cảnh sát đều niêm yết giá biểu đóng tiền thế chân (chart setting standard bail amounts). Nếu bị bắt về những tội thông thường nhẹ, thủ tục đóng tiền thế chân tại ngoại hầu tra rất đơn giản, vì giá biểu đã được niêm yết sẵn
hi hữu nhứt cho một Hội Nghị Thượng Đỉnh Quốc Tế là - trong thời đại hàng không bay chớp nhoáng - có một phái đoàn dùng phương tiện giao thông "thô sơ" bằng xe lửa để đi cả 4500 cây số
Năm này qua năm nọ, câu chuyện hành lý tới sân bay bị rạch vẫn diễn tiến không ngừng... Có vẻ như chính các quan chức cũng thông đồng với những kẻ rạch hành lý nơi sân bay? Để gợi lại một bản tin ngày 17/5/2017, tức là gần hai năm về trước, báo Pháp Luật Plus ghi nhận rằng:
JOHANNESBURG - Từ gần 5 tháng qua, thẩm quyền y tế của Nam Phi tuyên bố chiến thắng dịch bệnh listeriosis, là 1 loại ngộ độc thực phẩm – bệnh này gây bệnh trên 1000 người, gây thiệt mạng hơn 200 người từ đầu năm 2017.
ALGIERS - Bất chấp lệnh cấm, trên 500 người biểu tình tại thủ đô Algeria phản đối ý định tranh cử nhiệm kỳ 5 của nhà lãnh đạo già yếu Bouteflika 81 tuổi – cảnh sát không can thiệp trong lúc trực thăng quan sát từ trên không.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.