Hôm nay,  

Kẻ Sợ Pháp Luân

31/07/199900:00:00(Xem: 14212)
Bắc Kinh đã phát động một chiến địch quy mô và rầm rộ chưa từng thấy để đàn áp phong trào Pháp luân công. Chế độ Cộng sản Trung Quốc lớn mạnh và vững chắc như vậy, ngang tàng ngạo nghễ, không sợ bất cứ thế lực nào, không sợ Mỹ, không sợ NATO và trong cuộc họp ARF ở Singapore, Trung Quốc chỉ cần lên gân bắp thịt một chút để dằn giọng cảnh cáo, các nước lớn từ Mỹ, Liên Âu cho đến Úc, Nhật và ASEAN, tất cả đã phải co vòi lại không dám bàn đến chuyện húy kỵ là vấn đề Đài Loan. Vậy mà tại sao bây giờ Bắc Kinh phải kinh hoảng trước một phong trào tập thể dục chỉ nhắm tìm Chân Thiện Mỹ cho con người"
Hồi đầu tháng 5 khi viết về cuộc biểu tình của 10,000 đệ tử Pháp luân công ngay sát tường thành của Trung Nam Hải, tôi đã ghi “sự biểu dương lực lượng này là một trái bom nổ... âm thầm đang làm giới cầm quyền kinh hoảng”. Còn một phương pháp nào hoàn hảo hơn Pháp luân công để kết hợp quần chúng" Đánh một chế độ độc tài đảng trị là phải nhằm vào chỗ yếu nhất của nó mà đánh. Phản ứng dữ dội của Bắc Kinh tất nhiên phải đến bởi vì nó đã bị chạm nọc.
Các phân tích gia quốc tế bình luận sự đàn áp của Bắc Kinh đã khiến một phong trào bình dân không chính trị trở thành một phong trào có tổ chức làm chính trị. Tôi xin lỗi, tôi không đồng ý với lập luận đó. Các ông Tây phương hiểu làm chính trị là lập hội lập đảng, đấu tranh trên chính trường, tìm cách ảnh hưởng hay nắm giữ chính quyền. Những người gốc Á đông như tôi thường quan niệm chính trị một cách rộng nghĩa hơn. Khi anh nghĩ rằng cần phải tự xây dựng con người của cá nhân anh làm sao cho có một tinh thần lành mạnh trong một cơ thể cường tráng để đóng góp hữu ích cho xã hội, đó là anh đã có một lập trường chính trị rồi. Lập trường đó đặt nặng vấn đề nhân bản, giản dị là xem con người như một đơn vị căn bản để xây dựng gia đình, xây dựng xã hội. Lập trường này là coi “cái tôi” (cá nhân) chân thiện mỹ quan trọng hơn cái “chúng ta” (tập thể) giả hiệu mà cộng sản vẫn hô hào để lợi dụng. Nó nhẹ nhàng sói mòn cái nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lê-Mao. Nó đã đụng đến hệ thần kinh nhậy cảm nhất của chế độ Cộng sản. Khi anh theo chủ trương đó trong nếp sống hàng ngày của anh, anh đã “làm chính trị” rồi vậy.
Bắc Kinh tố cáo Pháp luân công là một tổ chức chính trị vì đã có khả năng tập hợp biểu tình phản kháng, thậm chí còn vu khống các nhóm tập luyện Pháp luân công là giáo phái mê tín dị đoan để lấy cớ đàn áp bắt bớ. Sự thật dù một nhóm người có tổ chức chính trị ly khai, Bắc Kinh cũng coi thường, như đảng Dân Chủ đối lập manh nha thành lập ở Hoa Lục, chế độ cộng sản đã chẳng thấy có gì ghê gớm đến độ kinh hoảng. Và dù có nhóm người nào mê tín dị đoan, họ cũng thây kệ. Nhưng khi có một phong trào bình dân thì dù hiền lành đến mấy, chế độ Bắc Kinh vẫn phải đàn áp nếu họ không nắm được phong trào đó để kiểm soát.

Hãy nhìn qua lịch sử cận đại của Trung Quốc người ta sẽ hiểu tại sao chế độ Bắc Kinh hốt hoảng. Dưới thời Mãn Thanh đã có những phong trào “Phản Thanh Phục Minh” nổi lên. Đến triều đại Tây Thái Hậu, những tổ chức quần chúng mọc ra như nấm, nào Thiên Địa Hội, nào Bạch Liên Giáo, nào Hồng Tú Toàn, nào Nghĩa Hòa Đoàn...tất cả đều chống lại triều đình phong kiến nhà Thanh. Cố nhiên đó là những tổ chức ô hợp, có khi nặng về phần mê tín dị đoan, để rồi rút cuộc cũng bị một chế độ tàn bạo sắt đá dùng vũ lực diệt tan. Nhưng các phong trào đó cũng đã tạo được những vết nứt nhỏ trên cái thành trì sắt đá của bạo quyền để dọn đường cho sự sụp đổ của nó sau này. Bây giờ một phong trào có một triết lý nhân bản cao siêu như Pháp luân công chỉ trong thời gian ngắn thu hút một trăm triệu người theo, trong đó có cả những cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước đóng vai trò cột trụ, trong khi ở Đài Loan lại có những “Trịnh Thành Công” hiện đại ngồi chờ sẵn, thử hỏi làm sao Bắc Kinh không học được bài học lịch sử mà khiếp hãi"
Lịch sử Trung Quốc từ xa xưa vẫn là một lịch sử của phân hóa, chỉ có vài giai đoạn ngắn thống nhất. Người ta đã thấy liệt quốc thời Đông Chu, rồi Thất quốc tranh hùng. Chế độ bạo ngược đốt sách chôn học trò của nhà Tần chỉ tạo được một sự thống nhất rất ngắn ngủi, sau đó là Hán Sở tranh hùng, rồi đến Tam Quốc chí. Thời mhà Đường, nhà Tống, nhà Minh đều có nạn phân hóa chớ không hề thống nhất. Cả đến sau thời nhà Thanh, chế độ Quốc dân đảng cũng không thống nhất được đất nước, bằng cớ là có những “Tướng quân” như Trương Học Lương hùng cứ một phương đã từng bắt giam cả Tổng Tài Tưởng Giới Thạch. Bây giờ chế độ Cộng sản của Mao đã thống nhất được Trung Quốc chăng" Hãy nhìn Đài Loan mà quên đi cái ảo tưởng đó.
Cố nhiên lịch sử không bao giờ tái diễn. nhưng lịch sử cũng là một cái vòng bánh xe quay, có những chu kỳ hợp hợp tan tan. Và thực tế cho thấy lịch sử Trung Quốc ít khi có thống nhất, nó chỉ hợp nhất từng giai đoạn ngắn để rồi lại tan ra thành loạn sứ quân hay loạn chư hầu, liệt quốc, đa quốc. Bánh xe Pháp luân của một phong trào tập thể dục đã làm cho các lãnh tụ Cộng sản Trung Quốc giật mình nghĩ đến cái vỏ mỏng manh của chế độ mà họ lập ra.
Té ra, đảng Cộng sản Trung quốc lớn mạnh nhất thế giới ngày nay đang sợ cái bánh xe của lịch sử. Ôi... Phật pháp vô biên, bánh xe pháp luân của Ngài sao mà huyền diệu đến như vậy.

Trump mở màn cuộc chiến bằng cách đánh thuế hải quan 25% trên 50 tỷ USD hàng hóa Trung Quốc nhập cảng vào Mỹ. Tiến thêm một bước, là đánh thuế 25% lên 200 tỷ USD
Da Màu damau.org trân trọng mời quý vị và các bạn đến tham dự buổi ra mắt hai tác phẩm vừa xuất bản của cố nhà văn Phùng Nguyễn: Tiểu Luận (của/về) Phùng Nguyễn (tuyển tập tiểu luận) và Tháp Ký Ức và Bùa Phép Ở Đường Bourbon (tập truyện ngắn)
hãy để qua một bên một trang sử đau buồn của miền Nam Việt Nam. Hãy quên đi tôi phò ông Bảo Đại, trách ông Diệm, bác phò ông Diệm, Cần Lao, chống ông Thiệu và các Tướng lãnh. Chẳng qua là gặp thời thế, thế thời phải thế.
ông Trump và ông Tập có thể không đề cập đàm phán thương mại để tăng khả năng đạt được thỏa thuận song phương về những vấn đề khác. Tôi cầu mong hai lãnh đạo chính trị kinh doanh này sẽ không thỏa thuận trao đổi điều gì có hại cho đất nước và dân tộc Việt Nam.
Mỹ đã có một lịch sử gần 300 năm phấn đấu cho nhân quyền, cho sự bình đẳng bất chấp màu da, chủng tộc, tôn giáo và giới tính, cho nên hiện tượng một quyền lực dựa trên hô hào cho sự chia rẽ, bạo động và dối trá có thể chỉ là một điểm lóe sáng giây lát
"Tộc Kinh và Cộng đồng người Việt nam Hải ngoại" bỗng trở thành thời sự của người Việt nam ở Paris từ mấy hôm nay. Hôm 21 tháng 05/2018, một nhóm
người viết về thăm Cố Đô Huế, nơi vua quan Triều Nguyễn trị nước trong 143 năm, để kính cẩn dâng nén hương cầu cho nước thịnh dân an, cùng thành tâm tạ tội với các bậc Khai Quốc Công Thần
Cuộc chiến sắp tới ở Biển Đông nhiều phần sẽ là robot tàu ngầm... Bản tin Bill Gertz hôm 2 tháng 11/2018 kể rằng quân đội Trung Quốc sửa soạn một cuộc chiến dưới mặt nước Biển Đông trong đó sẽ có tàu ngầm robot để sẽ tấn công các hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ...
SEOUL -- Lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong-un có đang bệnh gì không? Bản tin KBS ghi rằng cơ quan tình báo quốc gia Nam Hàn (NIS) đã sử dụng một chương trình phân tích 3 chiều (3D) để đánh giá về sự thay đổi hình thể của Chủ tịch Uỷ ban Quốc vụ Bắc Triều Tiên Kim Jong-un, qua đó suy đoán về tình hình sức khỏe của nhà lãnh đạo miền Bắc. Trong buổi điều trần tại Ủy ban tình báo thuộc Quốc hội ngày 31/10 vừa qua, Cơ quan tình báo quốc gia đã báo cáo về nội dung này, đồng thời trình chiếu màn hình phân tích của chương trình này trên thực tế.
TOKYO -- Thế giới báo động về ô nhiễm không khí. Bản tin NHK ghi rằng theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cho biết, trong năm 2016, có khoảng 600.000 trẻ em tử vong vì ô nhiễm không khí. Tổ chức này cảnh báo hơn 90% trẻ dưới 15 tuổi đang hít thở bầu không khí ô nhiễm đến độ gây nguy hiểm cho sức khỏe và sự phát triển của trẻ. Hôm thứ Hai, WHO công bố báo cáo về ảnh hưởng của ô nhiễm không khí đối với sức khỏe trẻ em. Báo cáo cho biết, 93% trẻ em dưới 15 tuổi trên thế giới tiếp xúc với không khí có hàm lượng bụi siêu mịn PM2.5 cao hơn quy định của WHO về chất lượng không khí.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.