Hôm nay,  

Sao Vui Thế!

03/07/199900:00:00(Xem: 7688)
“Mùa hè Washington... sao vui thế"” Không vui sao được khi người ta có tiền dư đầy ắp két sắt. Đầu tuần này Tổng Thống Clinton loan báo một tin vui bất ngờ: Ngân sách Liên bang tính ra lại có dư thừa thêm hơn một ngàn tỷ đô-la nữa trong 15 năm tới. Đặc biệt trong tài khóa hiện nay số thặng dư là 99 tỷ, một con số kỷ lục về ngân sách. Hồi tháng 2 năm nay, Bạch Cung đã dự liệu ngân sách cả nước dư thừa đến 4,900 tỷ, nay tính lại với những con số mới nhất, số dư thừa sẽ là 5,900 tỷ từ 1999 đến 2014.
Cố nhiên đây là “tiền hơi” tích lũy trong 15 năm tới chớ không phải tiền thật đã có sẵn trong két. Nhưng các kinh tế gia thuộc các khuynh hướng đều nhìn nhận con tính là đúng, là thật. Đây chỉ là những con tính, liệu có đáng tin không" Không tin cũng không được, bởi vì nền kinh tế Mỹ nở rộ như ngày nay một phần cũng do những bài toán như vậy. Tương lai 15 năm là bước đường còn xa, nhưng hãy nói đến chuyện trước mắt. Chỉ trong vòng 5 tháng mà tính lại thấy dư thêm đến cả ngàn tỷ, điều đó chỉ có nghĩa là nền kinh tế Mỹ sung sức chưa từng thấy, dù có tai biến gì xẩy ra cũng đó khó lòng làm nó thụt lùi.
Đó là một thắng lợi. Phàm khi có bại là người ta hay đổ lỗi lên đầu nhau, còn khi có thắng là tranh công. Bởi vậy người ta không ngạc nhiên sau khi có tin thắng kinh tế, đã xẩy ra nạn “Lục Súc Tranh Công”. Tôi nói đến tựa đề câu chuyện ngụ ngôn châm biếm của dân Việt bởi vì tôi vẫn ôm mộng hão về quê hương. Trên thực tế ở Mỹ không phải có “6 ông” mà có cả đống ông nhận công lao hãn mã. Chúng tôi nghĩ “ông” nào có công cũng OK thôi, nhưng cũng nên nhìn vào vài con số. Năm 1992, ngân sách liên bang thâm thủng nặng nhất 290 tỷ. Sau khi Clinton ngồi vào Bạch Cung, sự thâm thủng bắt đầu giảm để đến năm 1994 ngân sách bắt đầu quân bình, nghĩa là chi thu bằng nhau. Từ đó ngân sách dư thừa để đến năm 1999 nó đạt tới số dư khổng lồ.
Vẫn biết thặng dư ngân sách là tùy thuộc một số yếu tố như kinh tế mạnh, lạm phát không tăng, mức lãi suất gia giảm đúng lúc, nhưng cũng phải nói thêm nó còn tùy ở một loạt những quyết định chiến lược của chính quyền như thuế khóa và chi tiêu. Dù cho Clinton có công, vẫn có sự ấm ức dè bỉu theo điệp phúc của “6 ông”, nói đó là “may” chớ không phải “giỏi”. Điệp khúc này thật ra cũng quá quen thuộc, chẳng hạn như vụ NATO oanh tạc Nam Tư. Lúc còn oanh tạc mà không thấy Milosevic nhúc nhích, các ông chê chiến lược dội bom là dở không đem lại kết quả, có ông hăng tiết vịt đòi đem quân bộ chiến mà đánh, nhưng cũng có ông mặn mà hơn đòi đưa Clinton ra tòa vì đã ra lệnh oanh tạc mà không có sự chấp thuận của Quốc hội. Đến lúc có tin chiến thắng, phe “ghét Clinton” nói sỏ: chiến lược hay nhất vẫn là chiến lược... gập may.

Nhưng vẫn chưa hết. Sau vụ tranh công đến vụ “chia phần của dư”. Có số tiền dư thừa khổng lồ như vậy trong ngân sách, phải chia phần như thế nào bây giờ" Cố nhiên đây không phải chia phần bỏ túi làm của riêng, mà là chia thế nào vào những vụ tiêu dùng có lợi về chính trị riêng cho mấy “ông”. Nói chung có hai khuynh hướng sử dụng tiền thừa. Bạch Cung và đảng Dân Chủ muốn dùng tiền đó để củng cố thêm cho vững An sinh Xã hội và Trợ cấp Y tế. Ngoài ra việc ăn xài tiền dư cũng phải có kỷ luật nếu phung phí thì không những tai hại về sau mà ngay hiện tại nó cũng làm hỏng bước đường thăng tiến kinh tế đang tốt đẹp. Phía đảng Cộng Hòa cũng không phản đối những mục tiêu đó, nhưng các ông thấy tiền nhiều bèn đòi giảm thuế cho thật mạnh, nghĩa là sơi tái luôn chỗ tiền dư quá nhiều. Nó cũng giống như một ổ bánh ga-tô, các ông thích sắn ra một cục thật bự để chia ra cho dân đóng thuế ăn ngay tại chỗ. Điều này nghe thật khoái lỗ nhĩ của người dân, nhưng hãy chờ xem giảm thuế nhiều nhất cho ai.
Số tiền dư đó lại còn phải dùng vào việc khác, đó là trả nợ quốc gia. Từ mấy chục năm trước, ngân sách bị thâm thủng nên cả nước phải ăn đong, đi vay nợ nếu không lấy tiền đâu ra mà xài. Ông Mỹ giầu như vậy đi hỏi vay ai" Ông ta hỏi vay cả bàn dân thiên hạ bằng cách ký sẵn những giấy nợ rồi đem bán tùm lum, đó là công trái phiếu (bond). Người ta bỏ tiền ra mua những bond đó tức là cho nước Mỹ vay để lấy lời. Số tiền nợ công khố phiếu này tích lũy đã đến 3,650 tỷ. Ngoài chuyện đi vay thiên hạ, chính quyền Mỹ còn phải múc cả vào ruột là Quỹ An Sinh Xã hội, một cái quỹ của các ông đi làm lãnh lương đóng góp vào đó cho dân già về hưu hưởng. Số tiền móc ruột này cũng lên đến 1,960 tỷ. Vấn đề là phải làm thế nào trả cho sạch nợ quốc gia vào năm 2015. Đây không phải là chuyện “trả nợ quỷ thần” mà phải làm thật để lo cho thế hệ tương lai, để họ khỏi è cổ ra gánh nợ.
Một vấn đề thiết thực đến chính sách kinh tế là khi quốc gia còn gánh món nợ khổng lồ trên lưng, một khi còn muốn sơi tái của dư thừa hiện nay, thì kinh tế thật khó lòng nhẹ gánh tang bồng mà phơi phới đi lên. Vả lại nếu không trả nợ thì Quỹ An sinh của mấy ông lão bà lão sẽ tanh bành xí quách vỡ nợ luôn. Chưa biết các ông chia phần phò như thế nào, tính chuyện ăn sổi ở thì hay tính ăn chắc mặc bền, dành dụm cho con cháu được nhờ. Nhưng với tin mừng có của dư dả, ngày July 4 năm nay thật huy hoàng và lễ Christmas cuối năm lại càng huy hoàng hơn khi đã nắm chắc được 99 tỷ trong két.
Và cũng nên nhắc đến một phụ đề nhỏ: Cuộc tranh cử năm 2000 cũng giành giật thật... huy hoàng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người dân VN vì sống ở quê nhà khổ quá nên ai cũng muốn tìm đường đi ra nước ngoài để làm ăn kiếm tiền giúp bản thân và gia đình, vì vậy mới dễ làm mồi cho các cá nhân và tổ chức buôn người lợi dụng, như trường hợp ông Lâm Nguyên Bách ở tỉnh Phú Yên bị gạt đi di dân lậu qua Mỹ rồi phải quay về để tiền mất tật mang
Hôm 13 tháng 11 là ngày bắt đầu phiên xử Luật Sư Trần Vũ Hải tại Nha Trang, nhưng công an đã bao vây tại phiên tòa không cho ai vào dự kể cả phóng viên báo quốc doanh
Westminster (Bình Sa)- - Tối thứ Ba ngày 12 tháng 11 năm 2019, tại hội trường Thành Phố Westminster số 8200 Westminster Blvd CA.92683, Nhóm Westminster United do ông David Johnson, phát ngôn viên của nhóm đã tổ chức buổi họp báo để thông báo kết qủa vận động cử tri tham gia ghi tên bãi nhiệm ba vị dân cử thành phố, bao gồm Thị trưởng Tạ Đức Trí, Phó thị trưởng Kimberly Hồ, và Nghị viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Hậu về ôm bà Hai nức nở thủ thỉ: - Con khổ quá mẹ, bác sĩ nói con vô sinh!
Nước nghèo, dân số tương đối, nhưng rác nhựa lên hàng dư thừa… Đó là chuyện VN.
Phật tử đến chùa đã quen dần với hình ảnh Đức Phật Di Lặc có sáu chú điệu (lục tặc: 6 tên giặc) chơi giỡn, thọc loét và ngoáy rún của ngài. Hình ảnh đã để lại một bài học chánh niệm tự tại rất dễ thương.
Ngày 09 tháng 11 năm 1989 – nhân dân Đức hai miền đã phá sập bức tường Bá Linh. Một sự kiện lịch sử dẫn tới thống nhất nước Đức sau đó 11 tháng và một loạt cách mạng lật đổ chế độ CS độc tài các nước Đông Âu và Liên Xô.
Nền kinh tế Anh tăng trưởng yếu nhất gần 1 thập kỷ trong quý 3 vừa qua, khi những bấp bênh xung quanh vụ "ly dị" chưa có hồi kết giữa Anh với Liên minh Châu Âu (EU) – hay còn được gọi là Brexit - tiếp tục đè nặng lên các hoạt động kinh tế.
MEXICO - TT Morales bị tố cáo gian lận bầu cử, bị quần chúng xuống đường biểu tình bao vây.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.