Hôm nay,  

Thơ Thơ

08/12/200300:00:00(Xem: 10703)
Cảm Tác thi tập “Cõi Vô Thường”

Vài cảm nghĩ thân kính tặng thi hữu Thục Điềm
Thơ Cõi vô thường mới đến tay, Thỏa lòng mong ước đợi bao ngày. Đông nay trời Úc sao buồn thế! Bên ấy tình ai cũng đổi thay!" Thân hạc đã sầu trên bước mỏi Tâm tư còn nặng những thương vay Trần gian vẫn biết là nơi tạm Thì khóc than chi cái kiếp này"

Đan Phụng cảm tác

*

Bài họa

Kính đáp họa bài thơ trên của thi hữu Đan Phụng
Một Cõi vô thường đã đến tay, Bận lòng thi hữu đến bao ngày. Câu thơ bên ấy êm đềm thế! Ngọn bút nơi này lúng túng thay! Vương nợ tình thơ chưa đáp trả, Vướng đời văn nghiệp chỉ thương vay. Loay hoay không khỏi vòng tục lụy, Đeo đẳng làm chi kiếp sống này.
Lẩm cẩm già nua chịu bó tay, Mong người cứu quốc bấy lâu ngày. Nhà tan đành đoạn cười vui thế, Nước mất sao còn rắm rối thay. Múa bút mài gươm tranh đấu mướn, Vung tay đấm ngực khóc thương vay. Ngọn cờ chính nghĩa sao chưa phất, Chắc phải chôn chân tại đất này.

Thục Điềm USA

*

Hai đứa

Tôi và em hai linh hồn trôi dạt
Vừa ru nhau tội nghiệp chớm ngậm ngùi
Tôi và em phải hai đầu nắng nhạt
Đoạn đường dài vẫn tối phía em đi

Trông con thơ hoa lá buổi đông về
Cành góa phụ mù bơi trong giòng sữa
Như đôi ta trên ngọn sóng trao tình
Hồn bọt biển ăn năn chừng đã muộn

Thuở nào về nắng dậy trễ không lên
Hàng cây rũ nhựa sầu đang rộng mở
Gửi vai tôi sương sớm gọi buồn phiền
Dìu hiu quạnh những vòng xoay hư ảo

Tôi xin em hằn dấu môi lần cuối
Đỡ thèm thuồng khi nỗi nhớ thì thào
Tôi một nửa đáy sầu quay trở lại
Mộng hờ nghiêng tiềm thức ủ xôn xao

KA

*

Hai Hơi Thở
Hơi thở em và hơi thở ta Kéo dài giai điệu bản tình ca Đâu đây phảng phất hương hoa cỏ Quyện nắng đồng quê đã nhạt nhòa.
Hơi thở ta và hơi thở em Nghìn trùng xa cách vẫn giao duyên (Dù khi em ngủ thì ta thức) Vì phổi tim mình vẫn vẹn nguyên.
Mặc bao nhiêu gió khác đường đi Có sóng Thần Dương dẫn lối về Nên chúng mình cùng nhau nhịp thở Chung luồng gió mát chở Tình Quê.
Em và ta có hai hơi thở Có tóc xanh non, tóc bạc già Nhưng không gài số tình đơn lẻ Trong trái tim dâng hiến xứ nhà.

Lưu Thái Dzo

*

Bao Giờ"

Ngày qua lặng lẽ tháng ngày qua
Khơi vết thương đau buốt tuổi già
Nhắc buổi ly hương lòng bối rối
Giấu niềm tâm sự lệ phôi pha
Áng mây đầu núi mờ quê cũ
Sợi khói chiều hôm khuất nắng tà.
Quê Mẹ! biết bao giờ trở lại"
Bao giờ trở lại thuở hoan ca"

Đỗ Quảng

*
Tâm Sự Người Lính Già

Phần tư thế kỷ nặng nề qua
Người lính giờ đây tuổi đã già
Đau xót quê hương ngày gãy súng
Nhớ thương đồng đội thuở xông pha
Ngậm ngùi đất khách vầng trăng khuyết
Tủi phận chinh nhân bóng xế tà
Thao thức chờ mong ngày quật khởi
Mùa Xuân Dân Tộc rộn âu ca

Hồ Công Tâm

*

Cho Chút Tương Tư Còn ...

Thức giấc trở trăn ta với thu
Vây quanh là những áng mây mù
Hư mờ dư ảo vờn dáng nguyệt
Thấp thoáng bên đời ảo ảo du

Chân đuổi, tay ôm những cuộc tình
Đường trần hun hút kiếp lai sinh
Đuổi xô, xô chạy tìm dõi mắt
Trốn, lạc nơi nao một bóng hình

Đánh mất bên đời những ước mơ
Ngẫn ngơ, ngơ ngẩn phút mong chờ
Ta còn đi mãi, đi đi mãi
Như kẻ cuồng si trong dại khờ

Ta dỗi, ta hờn rồi lại thôi
Chút thương, chút nhớ trên đôi môi


Ai về vá lại buồng tim vỡ
Để chút tương tư còn nẩy chồi

DHH

*

Mạch Sầu Thu

Hôm nay lá đã rụng nhiều
Hỏi trăm cánh lá, bao nhiêu lá sầu "
Rời cành lá hỡi, về đâu"
Hay là vô định, muôn màu lá bay...
Xa cành hẳn lá nhớ cây
Như ta nhớ mảnh trăng đầy quê ta
Quê ta xa tít mù xa
Bên kia trái đất, tên là Việt Nam
Thu xưa, lá cũng rụng vàng
Người ta dấy mộng tham tàn, giết Thu !
Người ta đốt lửa hận thù
Nên quê từ đấy hồn thu tiêu điều
Hôm nay lá rụng đã nhiều
Mỗi hồn lá chở bao nhiêu mạch sầu
Mạch hờn cho cuộc bể dâu
Cho quê hương đỏ một màu máu tươi
Mạch thương đơn bạc tình đời
Cho tâm đen trắng con người đổi thay
Mạch chờ đâu những bàn tay
Bao năm mong một vần xoay cuộc cờ
Mạch buồn lệ chảy vào thơ
Và thơ hy vọng phút giờ trùng quang!

Hồn ta hay cánh lá vàng
Tha hương, nhớ quá Việt Nam, quê mình!
Xin quê rạng ánh bình minh
Cho hồn thu lại hữu tình. Hỡi Thu!!!

Ngô Minh Hằng

*

Lạc Bến
Sao biết người tình nhớ xiết bao Ước bấy tương lai, ấy bước vào Trao vòng tay ấm trông vào mộng Sau mang hỷ tín, ước sang mau Ách trai nợ nước nào ai trách! Đấy mỗi niềm riêng đổi mấy màu Tình chung non nước tùng chinh chiến Lỡ mối tình nồng lối mở đâu"

Trương Minh Hòa

*

Tơ Lòng

Thương về H.
Có một dòng thơ vừa chảy qua tim Tôi lãng mạn đem chút tình gửi gió Đông bỏ ngỏ lén vào hồn hỏi nhỏ Mùa uyên ương ai có bạn mong chờ"
Trời se lạnh gợi niềm riêng viễn xứ Lòng lâng lâng ru nhẹ những vần yêu Ai say mộng giữa trường tình vinh lợi Tôi say buồn chếnh choáng với yêu đương.
Cạn với mình những chung tình lắng đọng Người phương xa nào biết có giao hoài" Ta nhẹ rút sợi lòng đan cánh mộng Tìm về người và tha thiết chờ mong.

Nhất My

*

Lục Bát Của Phương

Nghe tin em ở Úc châu Nhưng không biết chỗ, biết đâu mà tìm"
Đam Mê Một Thuở
Đam mê một thuở quên trời Đam mê thắm thiết, cho đời long đong Rồi em cũng vẫn sang sông Cho tôi hiu hắt buồn trông xa vời Nhớ em dịu ngọt trao lời Môi xinh khe khẽ, gọi mời phiêu du Dìu nhau lên đỉnh sương mù Để hoài nuối tiếc, cho dù chia xa Em giờ vui với người ta Còn tôi phiêu bạt bôn ba xứ người Mãi thương về một nụ cười Trên đôi môi đẹp của người tình xưa.

Trương Ngọc Phương

*

Niềm Nhung Nhớ...

Anh nào biết... mai sau tình tan vỡ
Để chạnh lòng, niềm nhung nhớ vu vơ
Buồn vấn vương, đêm khao khát đợi chờ
Tình chia cách ai ngăn dòng mắt lệ

Nếu anh biết... đường tình hai lối rẽ
Chẳng còn gì mơ ước một ngày mai
Kỷ niệm xưa, ngoài than vắn, thở dài
Buồn trống vắng khi hay tình đã mất

Anh cứ ngỡ... tình yêu đầy ngọt mật
Có nào ngờ giả dối ở bờ môi
Tình buồn thêm số kiếp chẳng lúc rời
Lòng héo hắt, trong ta hoài nuối tiếc

Nếu tình ta... in hằn sâu dấu vết
Trái tim buồn mang hoài vết thương đau
Để tình vương giọt lệ chuỗi ngày sầu
Chiều Thu nhớ, cho mây sầu giăng kín

Nếu một mai... tim lòng anh tắt lịm
Em có buồn hiu quạnh lúc chia phôi
Hay em vui hạnh phúc với một người
Rồi quên hết... chuỗi ngày thêu dệt mộng

Có những lúc, tim lòng nghe rung động
Lòng u hoài, một hình bóng không quên
Em nơi đâu, kỷ niệm cũ êm đềm"""
Sao đành đoạn, tim anh hoài nhung nhớ...

Nguyễn Vạn Thắng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường thành phố Westminster, 8200 Westminster Blvd vào lúc 1 giờ chiều thứ Bảy 20 tháng 7 năm 2019, Nhà Biên Khảo Phạm Trần Anh đã ra mắt cuốn sách mới của ông đó là: “Lịch Sử Việt-Danh Tướng Việt,” và các tác phẩm: “Văn Minh Việt-Danh Nhân Văn Hóa Việt,” Lịch Sử Việt Nam” (quyển 1 và 2 dày 1,200 trang.)
Miền Tây lại gặp mưa gió quậy phá… thế là nhà sụp, người chết. VOV kể rằng mưa lớn kèm gió giật mạnh tại các huyện Tịnh Biên, An Phú, Phú Tân, Chợ Mới và TX Tân Châu (An Giang) làm 1 người chết, hơn 600 ngôi nhà bị tốc mái.
Liệu người ta có thể hy vọng với sự mở rộng hợp tác với hải quân Hoa Kỳ, với chiến lược phát triển biển, nhà nước Việt Nam sẽ ngăn bớt được sự hung hăng của các hạm tàu Trung Quốc ngạo mạn coi Biển Đông "như là ao nhà của chúng nó" như lời một bài hát thời chiến tranh với Mỹ?
Trên thực tế, liệu có ai nói với Donald Trump là nếu ông không thích nước Mỹ (ông luôn mồm chỉ trích các chính sách của Mỹ ở các thời tiền nhiệm) thì ông về nước ông đi? Hoặc nếu không phải là Donald Trump mà là các người da trắng khác, liệu có ai nói thế không?
Báo chí Thái Lan, Việt Nam và hải ngoại đều đăng tin lưu vực Mekong hạn hán bị nặng nề nhất của thế kỷ, mực nước xuống từ TQ trong tháng này bỗng xuống thấp chỉ còn một nửa kỷ lục thấp có trước
Ngọc Hoàng giận, tính cho thần ôn dịch xuống diệt trừ loài người để lập một Nguơn khác. Đức Phật Bà Quan Thế Âm sợ con người bị diệt nên cho người đem xuống một cuốn kinh Quan Âm Cứu Khổ dạy đời về điều tu hành. Tóm lại bản văn nầy nói tại sao cuốn kinh Quan Âm Cứu Khổ ra đời.
có lẽ trên thế giới không có một quốc gia nào có rất nhiều hiện tượng tâm linh cũng như những vật và tinh thể xuất phát từ cõi giới vô hình hay cõi Thiêng cho bằng đất nước Thailand
Toàn cầu hoá, danh từ này mới hiện hữu vào thập niên 80, nhưng thực sự đã có từ lâu đời với Magellan, với Marco Polo, với thương mãi các xứ quanh bờ biển Địa Trung Hải... Việt Nam đã buôn bán với Nhật qua thành phố Hội An.
Con đường Westminster Chút mưa về rét mướt Đố em tìm cho được Vì sao lạc ngày xưa ? Con đường như ngắn lại Cho cuộc tình dài thêm Lời ca nào đắm đuối Tiếng thì thầm trong đêm
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.