Hôm nay,  

Thơ Thơ

01/12/200300:00:00(Xem: 13416)
Tin Xuân

Kính gửi nghĩa tỷ Đan Phụng nhàn lãm
Gió ở đâu về buốt cả mơ" Đột nhiên nghe xoáy giữa phương chờ Hoa ngăn ý bướm, đài phong kín Nhạn níu lưng trời bước ngẩn ngơ Suối mộng những thương hòa bốn bể Tình mây thầm ước vẹn đôi bờ Mai này chắc hẳn Đông quân đến Đừng để vườn em rụng hết thơ!

Liễu Thuận Khanh

*

Chờ Xuân

Họa vận bài “Tin xuân” của hiền đệ Liễu Thuận Khanh
Mây ở phương nào chở nặng mơ" Mà nghe xao xuyến những mong chờ Người bên khuê các hồn giao động Khách giữa sông hồ dạ khó ngơ Theo dấu hài son đang nhẹ bước Ngỡ con suối mộng lướt cao bờ Mừng nhau đâu hẳn vì châu ngọc..." Mà để cùng chia một chén thơ!

Đan Phụng

*

Đôi Bờ Chia Phôi
Chớ nhắc tình xưa chắc nhớ đời Đời vương kỷ niệm khó đường vơi Ai ấn vào tai lời ân ái" Sống là nhung nhớ xá lòng người Sao vừa chuyện cũ xưa vào mộng Đời rứt nay chia ngỡ đứt rồi Thương thân phiêu bạt thân thương ấy Nhắc mấy dòng đời nháy mắt trôi.

Trương Minh Hòa

*

Mùa Khô Ngôn Ngữ
Tình đã khô, ngôn ngữ cũng khô Đành gieo lệ ướt giữa mong chờ Chờ mong, một bách phân khiêm tốn Ngôn ngữ của hồn, của tuổi thơ.
Xưa hái những chùm ngôn ngữ êm Tặng ai hương vị ngọt môi mềm Dù chưa hé mở câu hò hẹn Chư dám lồng vào một tiếng EM.
Xưa cố chọn tìm ngôn ngữ xa Tiếng gầm thú lạ tận rừng già Tiếng kêu chim quý bay qua biển Ngôn ngữ đó hòa ngôn ngữ ta.
Để gọi tên em thêm độ thương Và cho rung chuyển cả tình trường Tên em còn viết bằng ngôn ngữ Của những tâm hồn thật thiện lương.
Giờ hái những chùm ngôn ngữ câm (Bởi tình kia đã héo khô dần) Nếu không gian chịu làm môi giới Ta gởi cho em tiếng gọi thầm.
Mùa khô ngôn ngữ vẫn còn khô Đem kỷ niệm xưa chôn xuống mồ Nắng lửa thời gian và định mệnh Vùi sâu tình nhỏ đến bao giờ"

Lưu Thái Dzo

*

Nhớ Mẹ

(Kính dâng Hiền Mẫu. Thân tặng những bạn đồng tâm cảnh)

Hôm nay, Mẹ ạ, con buồn
Trong hương thu muộn, nhớ thương Mẹ nhiều
Nhớ xưa, vui biết bao nhiêu
Những trưa võng Hạ những chiều cốm Thu
Những Đông dằng dặc mây mù
Chăn bông Mẹ ủ cho vừa ấm con
Những Xuân cành biếc chồi non
Con xinh áo lụa hoa tròn, Mẹ may.

Thế mà mấy chục năm nay
Đời con thiếu vắng bàn tay Mẹ hiền!
Ngày xanh rụng nụ hồn nhiên
Rưng rưng mộng cũng ưu phiền héo hon...
Nhưng riêng lệ nhớ vẫn tròn
Bao năm xa Mẹ, con buồn bấy năm!

Mộ sâu thanh thản Mẹ nằm
Bỏ con lại với thăng trầm thế nhân
Từ con côi cút đường trần
Tha hương đau buốt bước chân lạc loài

Mẹ ơi, đời chẳng có ai
Thương con như Mẹ đã hoài chắt chiu!

Cuối thu, thưa Mẹ, lạnh nhiều
Mây như thấp xuống cho chiều buồn thêm
Mình con lặng đứng bên thềm
Mẹ ơi cánh lá thu mềm lại bay...

Ngô Minh Hằng

*
Chuyện Tình buồn

Yêu làm chi" Cho lòng nghe nức nở!
Chở nhớ thương nặng trĩu trái tim này
Mấy đêm dài, yêu trong giấc ngủ say
Chợt tỉnh thức, ôm đắng cay, đau khổ!
Người yêu ơi! Có biết chăng Người hỡi!
Chữ tình si đang nghiền nát tim ai
Hương ái ân, từ lâu đã nhạt phai
Bỗng quay lại giữa chiều hè nắng rực!
Từ dạo ấy, biết bao đêm thao thức
Mộng yêu đương, tim đau nhức từng cơn
Rồi bỗng nhiên nghe buồn chán, giỗi hờn
Trách con tạo, sao nỡ đành xui khiến
Biến tâm tư lưu luyến chuyện tình buồn!

Việt Dương Nhân & Tường Vi

*

Bong Bóng, Bươm Bướm
“Nắng, em reo bươm bướm bay trước ngõ
Mưa, em mừng bong bóng nở ngoài sân”
(Không rõ tác giả)

Câu thơ ai đọc một lần
Mà nghe bong bóng rất gần tầm tay
Mưa xưa theo bước từng ngày
Những bong bóng nở từng đầy mắt vui
Bây giờ bong bóng... than ôi
Ngõ không... quen nữa, em rồi về đâu"
Hoa xinh, bướm vẫn rực màu
Nắng trong, sao vẫn u sầu không reo"

Thì thôi, lời chúc mang theo
Nắng, mưa: gom trọn quê nghèo trong tim
Mừng nhau tự do đã tìm
Giá đau đã trả, chưa im tiếng... hờn,
Mừng nhau giữa những thiệt hơn
Vẫn còn tình bạn gói trong sơn hà,
Mừng ai giữa những bôn ba
Lợi danh phù phiếm vẫn hoa rực hồn
Gửi nhau hai tiếng cám ơn
Có bong bóng nở, có bươm bướm chờ.
Có thuyền neo thả, ghé bờ
Ngoài sân, trước ngõ vàng cờ Tự Do,
Chén mừng trà rót thơm thơ,
Chén vui uống cạn giấc mơ đã từng

Ý Nga, 26.10.2003

*

Một Người Tình


Viết gì đây cho người tình nhỏ học lớp đệ tam C Ở ngôi trường ngày xưa gọi là trường áo tím Cô học trò bé nhỏ vững niềm tin tất cả bọn con trai lấy máu gà máu vịt máu chim Viết thư tình tưởng tượng máu đây tự ngón tay cắn ra thành tâm thơ huyền thoại (Luồng tư tưởng thậm cao siêu xuất nguồn vùng biên giới cận kề Campuchia dư thừa máu làm này nọ kia đậm đà buổi tiệc nồng say thành thử hia quên phứt mất bổn phận là nữ phái.)
Viết gì đây nữa cho một người con gái hung hãn đập tan mảnh tình đôi lứa bằng cơn giận nông nổi Rồi âm thầm giữ mãi mối tình xác xơ âm ỉ mặc thương hải tang điền biến thiên dời đổi Lạ lùng chưa vụn vỡ thật vu vơ và đau đớn bất ngờ.
Mối tình đầu ngỡ viên phương nổi sóng vượt bờ Dõng mãnh cuồng lưu một giòng thác lũ mê loạn mông lung một dải sương mù Nguyên thân xác tan thành mảnh vụn xúc cảm ngất ngư.
Bỗng dưng bão tố đầy trời oan nghiệt bùng nổ mỏng manh thuyền tình chao đảo vỡ vụn rã tan Em làm sao mà đầy nét hung tàn Khiếp đảm quá anh quay đầu nhắm nghiền mắt rùng mình bỏ chạy.
Tình của hai ta nát tan chưa phải là xong đâu đấy Nguyên một đời tôi còn cưu mang nỗi hãi hùng ghê sợ Bọn quỷ đỏ giết người cướp của chúng còn nêu duyên cớ Không như em phóng tâm hủy diệt tình của chúng mình đây.
Anh không biết vì đâu đất bằng ầm ào sóng dậy Đã mấy mươi năm qua anh cũng chưa biết tại sao Tại sao đang từ chốn yên vui đằm thắm ngọt ngào Sang vùng cay đắng hận thù em một mình cúi đầu lầm lũi bước.
Gặp em lần trước còn là thiếu nữ mỹ miều tha thướt Chỉ lần sau em hóa thân thành mụ phù thủy hung tàn đanh ác Sao vậy hở em mụ phù thủy giai nhân phàm trần chung thân xác Tội cho tôi mang tăm tiếng bội tình gần nửa thế kỷ vừa qua.
Muôn vạn sự chỉ do miệng người ta Nói chi đó không bao giờ em cho tôi biết Em mắng chưởi tôi bằng những lời quá ư cay nghiệt Lạ lùng thay em nhất định không cho tôi biết nguyên nhân.
Bao kỷ niệm nồng nàn xinh đẹp của chúng ta em đem chà đạp hết dưới chân Rồi khi tôi chạy em gán tội cho tôi là phường bội bạc Không những bội tình mà còn là phường gian ác Ở đâu ra hình ảnh của tôi tồi tệ đến thế hở em yêu.
Em có nhớ nắng nhuộm vàng cánh đồng Cần Giuộc những chiều em và tôi cầm tay nhau đi nghe nhạc gió hòa thanh cùng gốc rạ Âm thanh nhạc rạ ôm ấp chúng mình phiêu bồng viễn du về xứ lạ Tiếng cười dòn tan chòng ghẹo của em và điệu nhạc vi vu ấy còn văng vẳng mãi trong tôi.
Còn văng vẳng âm thanh tiếng giã gạo chày đôi Em và cô bé làng Tầm Vu trong đêm buông đều tiếng giã Em thách tôi làm thơ vè theo cho kịp nhịp chày Rạch Lá Tiếng gõ nhịp chày em lên miệng cối làm cho tôi chỉ biết ngẩn ngơ cười.
Trên bờ sông Tiền xa xôi quê em miền biên giới Anh về thăm em những mùa phượng nở đỏ hồng Hai đứa mình ra sau nhà sàn ngắm chiều xuống trên sông bao la rộng Từ đó tình mình lớn dần lên mênh mông.
Em có nhớ đường phố chiều lễ trọng người đông Hai tấm thân cọ xát cảm giác bềnh bồng Thành phố lên đèn nhuộm đôi má em hồng Anh sung sướng cợt đùa hỏi nhỏ em có muốn anh không.
Trên đường dặm ngàn dong ruổi mỗi lần đến gặp một dòng sông Tôi lại thấy hình bóng em phiêu bồng trên ngọn sóng Biết mấy lần tôi về quê em nơi xa xôi ấy tìm hình ảnh ‘nhân diện đào hoa tương ánh hồng’ Tìm hình bóng em thân yêu nổi trôi bập bềnh trên dòng hận thù cuồn cuộn.
Có những đêm mình nằm với nhau anh không hề dám làm điều gì em không muốn Ánh trăng soi sáng cho mình ngắm nhìn thân thể của nhau bằng đủ mọi loại ân tình Màu nguyệt bạch là màu tròn vẹn tấm băng trinh Anh trân trọng giữ gìn niềm trong trắng tình yêu thương em là thế đó.
Cho tôi không hiểu vì sao em căm hờn phẫn nộ Rồi tình ta tan nát bởi vì đâu hay dương gian là một rạp diễn toàn tuồng tích khổ sầu Em vớ nhằm đâu đó cái vé vào cho hai đứa mình ngồi thượng hạng.
Viết bài thơ này anh dùng toàn nước mắt đó em thương Không phải máu gà máu vịt máu chim đâu nghe cô nương Mối tình đầu gần nửa thế kỷ của chúng mình chưa đứa nào đánh mất Khoảng không gian dành cho em trong anh sao ngày càng mênh mông trống rỗng lạ thường.

VTH

Nhiều nhà môi giới mua bán nhà được báo cáo đang cố tìm ra lý do tại sao các thương vụ nhà đã sút giảm trong tháng 12.
Texas, California và Florida đã tạo ra hơn 200,000 việc làm trong năm 2018, theo tài liệu việc làm được công bố bởi Phòng Thống Kê Lao Động cho biết. Massachusetts và New York đã tạo ra hơn 100,000 việc làm, và Arizona và Georgia chỉ tạo ra 99,343 và 99,340 việc làm theo thứ tự 2 tiểu bang sau.
James Muncy có thể theo dõi bệnh khó thở lùi lại từ thập niên 1990s, khi mà ông vẫn còn làm việc tại mỏ than. “Tôi đã không thể cắt cỏ nặng,” theo ông cho biết. “Khi trời nóng, tôi không thở nổi.”
Từ năm 2008 tới 2017, các tài xế đã tông và giết chết 49,340 người đi bộ trên các con đường trên khắp Hoa Kỳ. Đó là hơn 13 người chết vì tai nạn xe cộ mỗi ngày, hay cứ mỗi 1 giờ 46 phút thì có một người thiệt mạng. Nó tương đương với một chiếc máy bay phản lực cơ lớn chở đầy người bị rớt – với không một người nào sống sót – trong mỗi tháng.
Nhiều người Mỹ tiếp tục theo dõi việc gia tăng và mất việc làm trên toàn quốc khi các số liệu được công bố vào cuối mỗi tháng. Nhưng gia tăng việc làm tại California thì không được chú ý nhiều. Trong tháng 12, tiểu bang California đã tạo ra thêm 24,500 việc làm mới.
SAIGON -- Giá mía Sóc Trăng xuống thấp, nông dân điêu đứng... Thê thảm sẽ kéo dài. Bản tin VOV nêu tình hình: Với giá mía xuống thấp như hiện nay, hơn 5.000 ha mía đang vào vụ thu hoạch ở huyện Cù Lao Dung, tỉnh Sóc Trăng đang phải đối mặt với nguy cơ lỗ nặng. Rẫy mía 13 công đã đến ngày thu hoạch nhưng anh Trần Vũ Lang ở xã Đại Ân 1, huyện Cù Lao Dung vẫn chưa dám bán do giá hiện nay quá thấp. Anh Lang cho biết, hiện tại nếu bán tại rẫy chỉ được 200-300 đồng/kg, mỗi công có thể lỗ đến 2 triệu đồng: “Năm nay lại lỗ, tại vì giá mía quá rẻ, tiền công thì mắc. Nếu giá mía không lên, người dân còn lỗ nữa, mà lỗ nữa thì sẽ không còn ai trồng mía nữa”.
HANOI -- Đụng xe là những tai nạn có thể ngăn ngừa được... tuy nhiên, Việt Nam av64nt hê thảm vì các tai nạn này.
SAIGON -- Trong khi chiến tranh thương mại tăng áp lực vào Trung Quốc, nhà nước Bắc Kinh ra độc chiêu: siết cổng trái cây tươi đối với th5i trường Hoa Lục qua đường tiểu ngạch, và các đại gia tư bản đỏ TQ sẽ sang mở nhà máy ở Việt Nam và Cam Bốt.
Tác giả Trần Văn Giang vừa ấn hành tuyển tập mới – tác phẩm “Sẽ Có Một Ngày” với 33 chương, trong đó hầu hết là các bài viết của ông, phần còn lại là một số bài sưu tầm liên hệ tới các vấn đề ở quê nhà. Sách dày 320 trang, nêu lên cái nhìn từ một nhà văn hải ngoại, băn khoăn trước những sụp đổ giá trị văn hóa ở quê nhà, bày tỏ các suy nghĩ và phê phán về các hiện tượng xã hội tại Việt Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.