Hôm nay,  

Rời Nhà Tù Trung Quốc

07/07/200300:00:00(Xem: 5022)
Lời giới thiệu:
Jiang Qisheng, cựu sinh viên triết và nhà hoạt động nhân quyền, bị bắt vào năm 1999 vì đã tưởng niệm những nạn nhân vụ Thiên An Môn năm 1989. Sau bốn năm tù, ông vừa mới được tha. Ông viết bài sau đây, khi nhận giải thưởng The Spirit of Freedom Award of the Independent Fedederation of Chinese Students and Scholars. Bài này đã được lớn giọng đọc lên, bằng tiếng Anh, bởi một người bạn, trước Tòa Đại Sứ Trung Quốc tại thủ đô Washington vào ngày 1 tháng Sáu, 2003, và được đăng trên tờ Điểm Sách Nữu Ước số đề ngày 17 tháng Bẩy 2003.
Perry Link

Vào ngày 17 tháng Năm 2003, tôi rời nhà tù sau khi trải qua thời gian thọ án. Đúng như người Trung Hoa chúng tôi thường nói, nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại, khi tôi vô tù thì còn là thế kỷ cũ, khi ra, đã là một thế kỷ mới. Cử chỉ đầu tiên mà công an - những tên lính gác của một thế lực vua chúa hậu kỳ [liệu có thể nói, mạt kỳ"] - làm, là chỉ cho tôi tới đồn công an khu vực. Tại đây, người ta chỉ dẫn cho cho tôi rõ, rằng, án tù như vậy là chưa xong đâu, mày còn phải chịu thêm một năm “mất quyền lợi chính trị nữa”, và án này có hiệu lực kể từ ngày hôm nay, “đúng theo luật hiện hành”.

Thái độ và hành động của họ thật hoàn toàn tương phản những gì tôi cảm nhận từ các bạn, ở đây, phía bên này Thái Bình Dương, cũng như từ rất nhiều bạn của tôi, ở bờ bên kia, ở Trung Quốc, tất cả đều biểu lộ niềm quan tâm thực sự và bên cạnh đó là những lời chúc tốt lành nhất của các bạn dành cho tôi. Các bạn giới thiệu tôi - một công dân Trung Quốc, mà, bởi vì kẻ đó yêu tự do và dám hành sử, thực tập nó, và mất nó, thời gian khi ở tù - tới với Giải Thưởng vì Tự Do Tinh Thần của các bạn: Tôi thật quá hãnh diện.
Là con người, ai mà chẳng thích thú được ăn nói thẳng thắn, chân chật, theo đúng ý mình, và chẳng ai cảm thấy mình vẫn là một con người đầy đủ, thực sự, một khi quyền tự do nghĩ sao nói vậy này bị chối từ. Lề luật này, là chung cho tất cả các quốc gia, tất cả các nhóm dân, ở mọi thời, mọi nơi. Không ai có thể nói, người Trung Quốc khác [theo nghĩa, họ không cần tự do], rằng, một cách nào đó, họ không muốn nói sự thực, và chỉ muốn nói một phần sự thực. Ngay vào lúc này, tại đây, tôi dám nói điều này, là những đồng bào Trung Quốc của tôi đang [làm cái chuyện] nói lên sự thực - ở công trường Yuyuan Park tại Bắc Kinh, ở chân núi Mount Yu tại thành phố quê hương của tôi, và tại nhiều nơi khác không thể đếm xuể, những người Trung Quốc bình thường đã nghĩ, và đi đến quyết định, là, họ có thể nói lên những gì họ đang nghĩ ở trong đầu, và họ không cho rằng làm như thế là gây nên, là mắc vào thảm họa. Điều tôi làm, điều làm tôi vào tù, thì cũng đơn giản: Tôi nói ngay giữa thanh thiên bạch nhật, giữa chốn đông người, cái điều mà tại tất cả những nơi chốn, trên tất cả đất nước Trung Quốc, những đồng bào của tôi, cũng nói như vậy. Là một kẻ trí thức, có thể tôi đã cố gắng gọt rũa thêm một chút, làm cho cái thông điệp kể trên gọn gàng, bảnh bao, làm cho những sự kiện đến thẳng với người nghe, ngắn gọn, xác thực. Chỉ có vậy thôi.

Đóng góp của tôi, nhỏ bé, nhưng tôi hiểu rõ, sự nguy hiểm của nó. Tôi biết, những người cầm quyền Trung Quốc không thể bỏ qua. Vào ngày 18 tháng Năm, 1999, sau 10 giờ đêm một chút, tôi quyết định nói ra những quan điểm của tôi, một lần nữa, lần này, bằng điện thoại, với Đài Phát Thanh Á Châu Tự Do. Trong lần nói chuyện này, tôi nói, rằng, nếu tôi bị bỏ tù vì nói ra sự thực, thì cũng đành thôi, tù thì tù. Chừng một tiếng, hoặc tiếng rưỡi đồng hồ sau đó, cả một bầy công an tới dẫn tôi đi, và kể từ đó, bắt đầu cuộc hành trình kéo dài 1,460 ngày và đêm không thể nào quên, giữa tường cao, và hàng rào gài điện.
Cái giá mà tôi phải trả, nỗi đau khổ tôi chịu đựng thật chẳng là gì nếu phải so với những người khác - nạn nhân cuộc tàn sát ngày Bốn Tháng Sáu, và thân nhân của họ, những tội nhân mà nhà cầm quyền gọi là những kẻ gây rối (rioters) vẫn còn đang ở trong nhà tù số 2 tại Bắc Kinh, và tất cả những nhóm người chẳng có chút sung sướng, chẳng có chút đặc quyền đặc lợi, tức là những con người bất lợi vẫn tiếp tục sống trong đau đớn và chán ngắt vì sự bất công mang tính hệ thống của chế độ. So với họ, tôi được chú tâm nhiều hơn. Nếu trường hợp của riêng tôi có gì đặc biệt, thì đó là, nó khiến người ta đối diện với một sự kiện thật rất ư bực mình: ngay bây giờ, vào buổi bình minh của thế kỷ 21, một công dân Trung Quốc bị bỏ tù vì điều mà người đó nói. Một kẻ, mà, do hành sử nhu cầu rất ư bình thường, nói điều mình nghĩ, vậy mà được coi là một vị anh hùng được ban phát giải thưởng! Thật kỳ cục, bất thường, các bạn ạ. Liệu có thể coi là tuyệt vời, khi, vào một ngày nào đó, mọi con người Trung Quốc, anh hùng cũng được, mà hạ tiện cũng được, cả hai đều tha hồ nói điều cả hai nghĩ, không nhà tù, mà giải thưởng cũng không"
Một lần nữa, cám ơn tất cả các bạn.

Jennifer Tran chuyển ngữ [Từ bản tiếng Anh của Perry Link, trên NYRB số đề ngày 17 tháng Bảy, 2003]

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.