Hôm nay,  

Đà Lạt Bistro

05/04/200200:00:00(Xem: 9775)
wk_04052002a

16525 Brookhurst Street,
Fountain Valley, CA 92708
Tel. 714-839-8338

Trong thời gian gần đây, Little Saigon xuất hiện những quán ăn "mới lạ" - "Mới lạ" từ phong cách, khung cảnh, lối trang trí, cách trình bày thức ăn, "mới lạ" từ tâm tưởng và cái nhìn của người chủ quán, cố gắng tìm tòi và tạo nên những nơi chốn có phong thái riêng, đẹp, lạ, độc đáo. Mới lạ ở chỗ các quán này dù có trưng bày theo lối Âu hay Á, Đông hay Tây đi nữa, những nét đặc sản Việt Nam vẫn được thể hiện đó đây, tìm ẩn trong bức tranh treo tường, trong cái bát, chiếc đũa, lối xây cất… và mới lạ nhất là vì những quán này nằm ngay trong lòng Little Saigon, nhưng lại có đầy đủ những phẩm chất của một quán ăn hạng sang của Mỹ.

wk_04052002c
Quán Đà Lạt Bistro là một trong những quán kể trên. Điều nổi bật nhất là cái bar rượu ngay giữa quán với mái hiên lợp bằng tre, những hàng ghế mây, những bức chắn mành trúc, các bức tranh sơn dầu vẽ cảnh thôn quê của họa sĩ Lê Chi, rải rác vài chiếc sàn sảy lúa, thác nước chảy róc rách… mọi thứ hòa quyện với nhau tạo nên một khung cảnh Đông Nam Á thôn dã, thơ mộng… Tí Nếm cùng với Tí Nhòm đến quán Đà Lạt Bistro vào một buổi chiều thứ Ba, bước vào quán, cả hai đều có cảm giác quên mất ngày tháng - Hình như Đà Lạt Bistro là một nơi không có sự hiện hữu của không gian và thời gian, nhất là sau khi nhâm nhi vài chén rượu nồng, thay vì "get high", Tí Nếm lại có cảm giác đầm hơn, trầm ngâm hơn, nhưng "thấm" hơn.

Weekend được trò chuyện với chị Thuý và anh Huân, chủ nhân của quán Đà Lạt Bistro, hỏi thăm anh chị về mục đích và ý hướng của anh chị khi mở quán này. "Một nơi authentic, một khung cảnh thôn dã, ồ, một quán ăn đơn sơ…", chị Thúy cho biết. "Cũng không hẳn phải là quán ăn, thật ra, đây là một nơi để hang-out, ngồi hớp ly cà phê nóng, bạn bè gặp nhau…" Anh Huân thêm vào. "Authentic", phải rồi, Tí Nếm đồng ý với chị Thúy, nhưng một quán ăn đơn sơ" Điều này không hẳn. Có thể Đà Lạt Bistro có nét đơn sơ trong cái nhìn, đơn sơ trong lối sắp đặt, nhưng là cả một công trình phức tạp được người thiết kế vẽ mẫu nát óc suy nghĩ, sáng tạo…

wk_04052002c
Tí Nếm và Tí Nhòm liếc qua thực đơn, và thật phân vân không biết nên chọn món gì đây. Thực đơn ở đây thật đa dạng, từ các món khai vị đơn giản như Chả Giò, Gỏi Cuốn, Gỏi Thơm, các món ăn trưa như hủ tiếu, bún Bò, bún Đà Lạt, Cơm bò lúc lắc, các món ăn chiều như Thịt Bò Bít-Tết Tỏi, Tiêu Đen cho đến các món linh đình như Cá 7 Món, Bò 7 Món, Cá Nướng, Lẫu Cao Nguyên, Lẫu Thái… Tí Nếm lựa món Mì Khô Đà Lạt, và rất ưng ý với sợi mì vừa dai, vừa mềm, nước sốt thật đậm đà, thơm ngon. Tí Điệu và Tí Nếm thử thêm phần gỏi tôm trộn trong nửa trái dứa, gỏi trộn thật vừa ăn, nhưng hấp dẫn hơn nữa là phần trình bày thật đẹp và lạ.

Sau khi ăn một buổi no nê, cả hai chuyển qua bar rượu ngồi, nhâm nhi ly rượu đỏ, nhìn ngắm khách đến ăn ở đây. Trong lúc Tí Điệu đang để ý đến giới trẻ ăn mặc hippi, Tí Nếm lại lắng nghe những lời khen chê của khách hàng - một điều Tí Nếm thu nhập được là đa số thực khách đến đây sau khi ăn đều xuýt xoa, hài lòng. Điều này làm cho Tí Nếm thật an tâm giới thiệu Đà Lạt Bistro đến với độc giả Weekend. Vậy bạn đọc nhớ nhé, lần tới, khi tìm một quán ăn lạ, đẹp, ăn ngon, hay muốn giới thiệu một quán ăn độc đáo với bạn bè, bạn hãy ghé thử qua Đà Lạt Bistro. Chúc bạn toại nguyện!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Fountain Valley, Nam California (Bình Sa)- - Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa Kỳ 12 -2019 đã được tổ chức tại Trường Trung Học Los Amigos, Fountain Valley, vào lúc 12 giờ trưa Chủ Nhật 21 tháng 7 năm 2019 với sự tham dự của hàng ngàn đồng hương, nhiều người về từ các Tiểu Bang xa.
Sở Cảnh Sát Garden Grove mời cộng đồng đến tham dự đêm ‘National Night Out’ vào ngày Thứ Ba, 6 tháng Tám, 2019, từ 5:00 giờ chiều đến 8:00 giờ tối, trước Sở Cảnh Sát, tại địa chỉ 11301 Acacia Parkway.
Ông Ross Perot là doanh nhân Mỹ ra tranh cử TT Mỹ như một ứng viên độc lập năm 1992 và năm 1996. Ông là một trong ứng viên độc lập thành công nhất trong lịch sử Hoa kỳ.
Trận bóng đá sắp tới, đội tuyển Việt Nam (huấn luyện viên là người Hàn quốc) và đội tuyển Thái Lan (tân huấn luyện viên là người Nhật) sẽ so giày trong tư thế kình địch truyền thống Đại Hàn và Nhật Bản, khi hai huấn luyện viên hai đội này còn đại diện cho sức mạnh thể thao của hai nước Hàn-Nhật từng xảy ra nhiều cuộc chiến tranh.
Mở đâu cuộc họp, LS Trịnh Hội, giám đốc điều hành của tổ chức VOICE đã trình bầy cũng như phân phát tận tay cho quý vị cử tọa, các tài liệu bao gồm những dữ kiện đòi hỏi, ảnh hưởng trực tiếp đến các chương trình định cư người Việt tỵ nạn
Tôi không có duyên lắm với những người phụ nữ cầm bút, đặc biệt là những cô hay những bà làm thơ, kể cả Bà Huyện Thanh Quan. Vấn đề hoàn toàn chả phải vì lý do cá nhân, hay tư tiêng gì ráo. Điều không may chỉ vì tôi gặp nữ sỹ hơi quá sớm, thế thôi!
Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy qua đời vào ngày 28 tháng 7, 1990 bước đường hoạt động tranh đấu cho một nước Việt Nam dân chủ tự do thực sự.
Năm Kỷ Mão (1279), sau khi tiêu diệt xong triều đại Nam Tống, nhà Nguyên chuẩn bị mở rộng cuộc xâm lăng sang các nước Đại Việt, Chiêm Thành... Lúc bấy giờ một số tàn quân và dân chúng nước Nam Tống không chịu sống dưới sự cai trị của người Mông Cổ đã theo đường biển chạy ra các nước ngoài xin tị nạn.
Ngày đoàn tụ hàng năm của Thầy trò Ngô Quyền như thông lệ từ hơn 10 năm qua là cuối tuần của dịp lễ Độc lập ở Mỹ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.