Hôm nay,  

Chuyện Ma

23/10/200400:00:00(Xem: 5818)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 159: TÍ PHÁ


Em rất sợ ma, nhưng vì em là con trai, nên em không để ai biết là em sợ ma. Có bữa, coi phim ma xong, mấy chị em đều ngồi co ro ở xa lông, còn không dám để chân xuống, làm như ở dưới gầm ghế có con ma trốn trong đó. Bà nội hay rầy chúng em:
"Đã sợ ma, còn hay coi phim ma, đồ ngu."
Bà nội thì chẳng sợ gì cả. Ban đêm, thấy quên cái gì ngoài vườn, bà vẫn mở cửa đi ra, đi vô. Tất cả nhà đều ngủ trên lầu, chỉ có bà nội ở dưới nhà một mình mà bà cũng không sợ.
Năm nay vừa mới nhập học xong thì đã sắp sửa tới ngày Halloween. Mấy bữa. Trên đài lại chiếu phim ma nữa. Mấy chị tuy sợ nhưng vẫn ham coi phim ma, rồi tất cả chui rúc vào ngủ chung một phòng. Em cũng vô phòng leo lên giường, đắp chăn trùm đầu, được một lúc thì sợ tới phát run. Làm như có con mắt nào đang rình ở phía ngoài cửa sổ. Em vùng dậy, chạy qua đẩy cửa phòng mấy chị.
Cánh cửa vừa kêu cái rột thì nghe trong phòng mấy tiếng rú phát ra. Đèn vẫn sáng trưng mà mấy chị em đều chui rúc trong chăn. Khi thấy em, chị Hai hét:
"Đi ra ngay, làm người ta hết hồn. Vô đây làm gì""
"Cho em…"
"Mầy muốn ngủ ở đây há. Hổng được. Hổng thấy người ta con gái hông à. Đi ra."
"Đi ra ngay. Đồ vô diên."


Cả mấy cái miệng vừa sợ hét toáng lên đó, giờ đã vô phe với nhau.Thì con gái mới thấy ghét.
"Hổng thèm."
Em biết, năn nỉ mấy bà cũng hổng được. Em trở về phòng, đèn vẫn sáng mà em còn bật thêm một ngọn đèn nữa. Nhưng vừa nằm xuống em lại ngồi liền dậy, rồi y như là bị ma đuổi, em chạy xuống cầu thang, chui vào phòng bà nội. Bà nội ôm lấy em:
"Đã nói đừng coi phim, coi rồi sợ, thấy chưa."
"Dạ thấy."
"Thấy gì, có thấy con ma""
"Dạ không."
"Vậy sao sợ dữ vậy. Thôi nằm đây với nội…"
Trong phòng, ánh đèn ngủ mù mờ. Em nằm yên một lúc trong vòng tay và hơi ấm của nội, yên tâm lim dim mắt muốn ngủ. Nhưng thình lình, như có một vật gì đen đen chờn vờn trước mắt em. Em mở mắt, ở góc nhà, có một cái bóng càng nhìn càng giống hình người có hai cái tay đen thui, hai cái tay đó như đang vờn tới phía em, muốn kéo em ra khỏi nội. Em hét lên.
Nội bật đèn sáng, hỏi han em. Em chỉ về phía góc phòng. Bây giờ đèn sáng rồi, em thấy rõ đó chỉ là cái áo len của nội treo trên cái móc ở góc tường. Em xấu hổ quá, dấu mặt vào áo ngoại.
"Ngủ đi. Làm gì có ma. Con trai đừng nhát gan vậy."
Bây giờ thì em yên tâm ngủ. Và tuần tới là lễ Halloween, em sẽ không sợ con ma mặc áo đen, mặt trắng bóc thấy ghê treo trước cửa nhà ông hàng xóm đối diện nữa.
Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Santa Ana (Bình Sa)- - Tại hội trường Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, Giáo Phận Orange vào trưa thứ Bảy, ngày 1 tháng 6 năm 2019, Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân, Tủ sách Tiếng Quê Hương, Nhóm thân hữu đứng ra tổ chức buổi ra mắt sách “Mười Năm Thái Hà – Tòa Khâm Sứ” do linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong, (Dòng Chúa Cứu Thế) biên soạn.
Westminster (Bình Sa)- -Vào lúc 3 giờ chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 6 năm 2019, tại phòng hội của công ty Apogee, 15201 Beach Blvd, Thành phố Westminster, một buổi thuyết trình về điều kiện xây thêm nhà (ADU) trong cùng một lô đất đã diễn ra với sự tham dự rất đông cư dân cư ngụ trong thành phố Westmins
Trong cuộc sống hàng ngày không ai là không đề cập và thường nhắc nhở đến 2 chữ: “Hên Sui” chẳng khác nào câu nói: “Không ai sang ba họ không ai khó ba đời” để tự an ủi bản thân mình.
Làng nghề cũng là một điểm hấp dẫn du khách… Thực tế, nếu không kinh doanh du lịch, nhiều làng nghề sẽ bị xóa sổ tại Việt Nam.
Một người học trò của gs. thi sĩ Vũ Hoàng Chương, ngạc nhiên vì sao vị thầy khả kính của mình lại viết những lời tràn đầy tình cảm như thế tới một người đã từng là vợ của một người khác, khiến dư luận trong văn giới một thời xầm xì về một “mối tình tay ba.”
Ở Việt Nam ,một thành phần dường như bị gạt ra bên lề xã hội sau năm 1975 , là những thương phế binh của chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũ .
Nổ súng ở Darwin: Bốn người đàn ông bị bắn chết và một người khác bị thương. Tay súng 45 tuổi, sát thủ đã bị bắt!
Hân thấy cùng đi với cha ra khỏi phi-trường Tân-sơn-Nhất, đến chợ Bến Thành dừng chân trước những sạp bán vải, qua khu Vườn Lài, khu Chuồng Bò, ngược về khu cư xá Đô-Thành và điểm dừng chân cuối cùng là ngôi mộ của mẹ.
Trong sự lâng lâng vui đó tôi đi qua khu vườn trước sân chùa mà cảm thấy tiếng hát của người tín nữ ni sư nầy quyện trong từng lá cây, từng ngọn gió; tôi hình dung được nụ cười mãn nguyện của bà sau tấm khăn che mặt
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.