Hôm nay,  

Chuyện Ma

23/10/200400:00:00(Xem: 5982)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 159: TÍ PHÁ


Em rất sợ ma, nhưng vì em là con trai, nên em không để ai biết là em sợ ma. Có bữa, coi phim ma xong, mấy chị em đều ngồi co ro ở xa lông, còn không dám để chân xuống, làm như ở dưới gầm ghế có con ma trốn trong đó. Bà nội hay rầy chúng em:
"Đã sợ ma, còn hay coi phim ma, đồ ngu."
Bà nội thì chẳng sợ gì cả. Ban đêm, thấy quên cái gì ngoài vườn, bà vẫn mở cửa đi ra, đi vô. Tất cả nhà đều ngủ trên lầu, chỉ có bà nội ở dưới nhà một mình mà bà cũng không sợ.
Năm nay vừa mới nhập học xong thì đã sắp sửa tới ngày Halloween. Mấy bữa. Trên đài lại chiếu phim ma nữa. Mấy chị tuy sợ nhưng vẫn ham coi phim ma, rồi tất cả chui rúc vào ngủ chung một phòng. Em cũng vô phòng leo lên giường, đắp chăn trùm đầu, được một lúc thì sợ tới phát run. Làm như có con mắt nào đang rình ở phía ngoài cửa sổ. Em vùng dậy, chạy qua đẩy cửa phòng mấy chị.
Cánh cửa vừa kêu cái rột thì nghe trong phòng mấy tiếng rú phát ra. Đèn vẫn sáng trưng mà mấy chị em đều chui rúc trong chăn. Khi thấy em, chị Hai hét:
"Đi ra ngay, làm người ta hết hồn. Vô đây làm gì""
"Cho em…"
"Mầy muốn ngủ ở đây há. Hổng được. Hổng thấy người ta con gái hông à. Đi ra."
"Đi ra ngay. Đồ vô diên."


Cả mấy cái miệng vừa sợ hét toáng lên đó, giờ đã vô phe với nhau.Thì con gái mới thấy ghét.
"Hổng thèm."
Em biết, năn nỉ mấy bà cũng hổng được. Em trở về phòng, đèn vẫn sáng mà em còn bật thêm một ngọn đèn nữa. Nhưng vừa nằm xuống em lại ngồi liền dậy, rồi y như là bị ma đuổi, em chạy xuống cầu thang, chui vào phòng bà nội. Bà nội ôm lấy em:
"Đã nói đừng coi phim, coi rồi sợ, thấy chưa."
"Dạ thấy."
"Thấy gì, có thấy con ma""
"Dạ không."
"Vậy sao sợ dữ vậy. Thôi nằm đây với nội…"
Trong phòng, ánh đèn ngủ mù mờ. Em nằm yên một lúc trong vòng tay và hơi ấm của nội, yên tâm lim dim mắt muốn ngủ. Nhưng thình lình, như có một vật gì đen đen chờn vờn trước mắt em. Em mở mắt, ở góc nhà, có một cái bóng càng nhìn càng giống hình người có hai cái tay đen thui, hai cái tay đó như đang vờn tới phía em, muốn kéo em ra khỏi nội. Em hét lên.
Nội bật đèn sáng, hỏi han em. Em chỉ về phía góc phòng. Bây giờ đèn sáng rồi, em thấy rõ đó chỉ là cái áo len của nội treo trên cái móc ở góc tường. Em xấu hổ quá, dấu mặt vào áo ngoại.
"Ngủ đi. Làm gì có ma. Con trai đừng nhát gan vậy."
Bây giờ thì em yên tâm ngủ. Và tuần tới là lễ Halloween, em sẽ không sợ con ma mặc áo đen, mặt trắng bóc thấy ghê treo trước cửa nhà ông hàng xóm đối diện nữa.
Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giày màu nâu, mặc quần kiểu gì, màu gì cho hợp há chị?
Michelle sống ở Los Angeles (Mỹ) có tật hay cắn móng tay. Bác sỹ khuyên anh nên đi học một lớp Yoga.
Tác giả một mình vượt biển giữa thập niên 80 khi còn tuổi học trò. Dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, cô nhận giải danh dự 2001. Bốn năm sau, nhận thêm giải vinh danh tác phẩm 2005. Sau đây là bài viết mới nhất của cô cho mùa Phục Sinh và Tháng Tư 2019.
Không ai biết lai lịch cô gái nầy, chỉ thấy mỗi sáng sớm cô gái xinh tươi như một tiên nữ ôm chậu cá ra chợ ngồi bán. ... ở trước ngực mang một miếng vải viết hai hàng chữ ngắn gọn: Mua cá phải phóng sanh - Không phóng sanh không bán.
Trong thời gian tình hình Đà-Nẵng sôi động, HQ 400 – đã được tháo gỡ tất cả trang bị của một bệnh viện hạm – nhận lệnh chuyên chở đạn pháo binh từ Cam-Ranh ra tiếp tế Sư-Đoàn 22 phòng thủ Qui-Nhơn.
Thị trưởng Thành phố ông Steve Jones chia sẻ, "An toàn công cộng là ưu tiên hàng đầu của Hội đồng thành phố chúng tôi, đặc biệt là khi cung cấp các dịch vụ cao cấp đáp ứng nhu cầu ngày càng gia tăng trong thành phố.
Theo bản tin Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) ngày 09/4/2019: Quy hoạch báo chí ‘vi hiến’, sẽ ‘làm thất nghiệp’ hàng nghìn nhà báo? Theo tìm hiểu của VOA, tính đến giữa năm 2018, Việt Nam có hơn 1.100 cơ quan báo chí các loại, gồm 857 báo và tạp chí in
Nghị Quyết Hạ Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, H.Res.309, vinh danh Quân Lực Hoa Kỳ và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chiến đấu và hy sinh trong Chiến Tranh Việt Nam, hàng trăm ngàn người đã tử nạn khi bỏ nước ra đi vì lý tưởng tự do
Sau nhiều năm ròng rã tìm hiểu, Jay đã khám phá ra nhiều điều đáng kinh ngạc. Những sự thật lịch sử trong 2 năm cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa được ông trưng ra trong tác phẩm dày trên 600 trang: Black April...
Hát ra cái buồn của bản nhạc thì dễ, nhưng hát ra cái đau mới khó. Ông cân nhắc từng ca từ, từng lời thơ, khi sáng tác. Ông nâng niu, trân quý những đứa con tinh thần của mình và đắn đó khi lựa người hát, có lẽ vì sợ ca sĩ làm hỏng, khiến chúng thành dị dạng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.