Hôm nay,  

Chuyện Ma

23/10/200400:00:00(Xem: 7140)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 159: TÍ PHÁ


Em rất sợ ma, nhưng vì em là con trai, nên em không để ai biết là em sợ ma. Có bữa, coi phim ma xong, mấy chị em đều ngồi co ro ở xa lông, còn không dám để chân xuống, làm như ở dưới gầm ghế có con ma trốn trong đó. Bà nội hay rầy chúng em:
"Đã sợ ma, còn hay coi phim ma, đồ ngu."
Bà nội thì chẳng sợ gì cả. Ban đêm, thấy quên cái gì ngoài vườn, bà vẫn mở cửa đi ra, đi vô. Tất cả nhà đều ngủ trên lầu, chỉ có bà nội ở dưới nhà một mình mà bà cũng không sợ.
Năm nay vừa mới nhập học xong thì đã sắp sửa tới ngày Halloween. Mấy bữa. Trên đài lại chiếu phim ma nữa. Mấy chị tuy sợ nhưng vẫn ham coi phim ma, rồi tất cả chui rúc vào ngủ chung một phòng. Em cũng vô phòng leo lên giường, đắp chăn trùm đầu, được một lúc thì sợ tới phát run. Làm như có con mắt nào đang rình ở phía ngoài cửa sổ. Em vùng dậy, chạy qua đẩy cửa phòng mấy chị.
Cánh cửa vừa kêu cái rột thì nghe trong phòng mấy tiếng rú phát ra. Đèn vẫn sáng trưng mà mấy chị em đều chui rúc trong chăn. Khi thấy em, chị Hai hét:
"Đi ra ngay, làm người ta hết hồn. Vô đây làm gì""
"Cho em…"
"Mầy muốn ngủ ở đây há. Hổng được. Hổng thấy người ta con gái hông à. Đi ra."
"Đi ra ngay. Đồ vô diên."


Cả mấy cái miệng vừa sợ hét toáng lên đó, giờ đã vô phe với nhau.Thì con gái mới thấy ghét.
"Hổng thèm."
Em biết, năn nỉ mấy bà cũng hổng được. Em trở về phòng, đèn vẫn sáng mà em còn bật thêm một ngọn đèn nữa. Nhưng vừa nằm xuống em lại ngồi liền dậy, rồi y như là bị ma đuổi, em chạy xuống cầu thang, chui vào phòng bà nội. Bà nội ôm lấy em:
"Đã nói đừng coi phim, coi rồi sợ, thấy chưa."
"Dạ thấy."
"Thấy gì, có thấy con ma""
"Dạ không."
"Vậy sao sợ dữ vậy. Thôi nằm đây với nội…"
Trong phòng, ánh đèn ngủ mù mờ. Em nằm yên một lúc trong vòng tay và hơi ấm của nội, yên tâm lim dim mắt muốn ngủ. Nhưng thình lình, như có một vật gì đen đen chờn vờn trước mắt em. Em mở mắt, ở góc nhà, có một cái bóng càng nhìn càng giống hình người có hai cái tay đen thui, hai cái tay đó như đang vờn tới phía em, muốn kéo em ra khỏi nội. Em hét lên.
Nội bật đèn sáng, hỏi han em. Em chỉ về phía góc phòng. Bây giờ đèn sáng rồi, em thấy rõ đó chỉ là cái áo len của nội treo trên cái móc ở góc tường. Em xấu hổ quá, dấu mặt vào áo ngoại.
"Ngủ đi. Làm gì có ma. Con trai đừng nhát gan vậy."
Bây giờ thì em yên tâm ngủ. Và tuần tới là lễ Halloween, em sẽ không sợ con ma mặc áo đen, mặt trắng bóc thấy ghê treo trước cửa nhà ông hàng xóm đối diện nữa.
Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vẫn phải nhờ nông nghiệp mới có vốn thúc đẩy kinh tế... Đó là trường hợp Việt Nam. Báo Đầu Tư Tài Chánh kể rằng tính đến tháng 11-2018, cả nước đã chi 1,6 tỷ USD để nhập khẩu trái cây, vượt cả năm 2017 (1,5 tỷ USD). Trong đó, nhiều nhất vẫn là trái cây nhập từ Thái Lan với 722 triệu USD, Trung Quốc 226 triệu USD, Hoa Kỳ 80 triệu USD…
Các bạn thân mến, Chúng ta bắt đầu một năm mới! Đầu thư, BN chúc các bạn thiếu nhi gia đình Việt Báo Một Năm Mới nhiều niềm vui, nhiều thương yêu và đạt nhiều thành quả học hành. Thêm một tuổi, thêm sự suy nghĩ chín chắn, ngoan ngoãn hơn để làm vui lòng cha mẹ, thầy cô.
Đây là bài làm văn với đề tài “Năm Mới” mà cô giáo đã cho các em vào những ngày cuối năm. Cô giáo nói các em nghĩ gì về năm mới thì viết ra.
Ở nơi em ở Thành phố nhỏ Có một con đường dành cho ngựa đi Mỗi sáng, mỗi chiều Em đều thấy người cưỡi ngựa đi qua Con đường đó, phía sau dốc đồi nhà em
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai con gái trong túp lều cạnh bờ rừng. Một buổi tối mùa đông, có con gấu xin vào sưởi ấm, và từ đó gấu trở thành bạn thân của hai cô. Cho tới lúc mùa Xuân tới, gấu từ giã để vào rừng vì đến mùa tuyết tan, bọn người lùn từ dưới tuyết chui lên, sẽ đi ăn trộm của cải của gấu. Hai cô rất buồn, chờ tới mùa đông gấu sẽ trở lại.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Theo bài viết, Minh Thúy là cư dân miền Bắc California. Trong mùa lễ Tạ Ơn mới đây, bà đã cùng hội Huế địa phương, tổ chức mời ăn và tặng quà những người vô gia cư. Nhân đây cũng xin nhắc lại, là từ 16 năm trước, có tác giả Minh Thùy, một thuyền nhân Việt định cư tại thành phố Mainz, Germany đã nhận giải danh dự năm 2004. Hai bút hiệu Minh Thúy (2018, dấu sắc) và Minh Thùy (2004, dấu huyền) vốn dễ gây nhầm lẫn. Mong tác giả Minh Thúy tiếp tục viết và vui lòng bổ túc sơ lược tiểu sử cùng địa chỉ liên lạc.
Trong Đại Hội lần thứ 13 của tổ chức Sáng Kiến Quyền Lực Công Dân Trung Quốc - Đã gần sáu mươi năm qua, Đức Pháp vương (DLLM) và khoảng 150.000 người Tây Tạng đã phải rời khỏi quê hương đi lưu vong
Tại thành phố Chicago này, hơn 40 cái Tết đã đi qua cõi lòng ông. Dù ở xa quê hương ngàn vạn dậm hơn nửa vòng Trái đất, mỗi khi Tết về ông lại tha thiết nhớ bài hát: “Mùa Xuân Đầu Tiên” của Văn Cao
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.