Hôm nay,  

Chuyện Ma

23/10/200400:00:00(Xem: 7147)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 159: TÍ PHÁ


Em rất sợ ma, nhưng vì em là con trai, nên em không để ai biết là em sợ ma. Có bữa, coi phim ma xong, mấy chị em đều ngồi co ro ở xa lông, còn không dám để chân xuống, làm như ở dưới gầm ghế có con ma trốn trong đó. Bà nội hay rầy chúng em:
"Đã sợ ma, còn hay coi phim ma, đồ ngu."
Bà nội thì chẳng sợ gì cả. Ban đêm, thấy quên cái gì ngoài vườn, bà vẫn mở cửa đi ra, đi vô. Tất cả nhà đều ngủ trên lầu, chỉ có bà nội ở dưới nhà một mình mà bà cũng không sợ.
Năm nay vừa mới nhập học xong thì đã sắp sửa tới ngày Halloween. Mấy bữa. Trên đài lại chiếu phim ma nữa. Mấy chị tuy sợ nhưng vẫn ham coi phim ma, rồi tất cả chui rúc vào ngủ chung một phòng. Em cũng vô phòng leo lên giường, đắp chăn trùm đầu, được một lúc thì sợ tới phát run. Làm như có con mắt nào đang rình ở phía ngoài cửa sổ. Em vùng dậy, chạy qua đẩy cửa phòng mấy chị.
Cánh cửa vừa kêu cái rột thì nghe trong phòng mấy tiếng rú phát ra. Đèn vẫn sáng trưng mà mấy chị em đều chui rúc trong chăn. Khi thấy em, chị Hai hét:
"Đi ra ngay, làm người ta hết hồn. Vô đây làm gì""
"Cho em…"
"Mầy muốn ngủ ở đây há. Hổng được. Hổng thấy người ta con gái hông à. Đi ra."
"Đi ra ngay. Đồ vô diên."


Cả mấy cái miệng vừa sợ hét toáng lên đó, giờ đã vô phe với nhau.Thì con gái mới thấy ghét.
"Hổng thèm."
Em biết, năn nỉ mấy bà cũng hổng được. Em trở về phòng, đèn vẫn sáng mà em còn bật thêm một ngọn đèn nữa. Nhưng vừa nằm xuống em lại ngồi liền dậy, rồi y như là bị ma đuổi, em chạy xuống cầu thang, chui vào phòng bà nội. Bà nội ôm lấy em:
"Đã nói đừng coi phim, coi rồi sợ, thấy chưa."
"Dạ thấy."
"Thấy gì, có thấy con ma""
"Dạ không."
"Vậy sao sợ dữ vậy. Thôi nằm đây với nội…"
Trong phòng, ánh đèn ngủ mù mờ. Em nằm yên một lúc trong vòng tay và hơi ấm của nội, yên tâm lim dim mắt muốn ngủ. Nhưng thình lình, như có một vật gì đen đen chờn vờn trước mắt em. Em mở mắt, ở góc nhà, có một cái bóng càng nhìn càng giống hình người có hai cái tay đen thui, hai cái tay đó như đang vờn tới phía em, muốn kéo em ra khỏi nội. Em hét lên.
Nội bật đèn sáng, hỏi han em. Em chỉ về phía góc phòng. Bây giờ đèn sáng rồi, em thấy rõ đó chỉ là cái áo len của nội treo trên cái móc ở góc tường. Em xấu hổ quá, dấu mặt vào áo ngoại.
"Ngủ đi. Làm gì có ma. Con trai đừng nhát gan vậy."
Bây giờ thì em yên tâm ngủ. Và tuần tới là lễ Halloween, em sẽ không sợ con ma mặc áo đen, mặt trắng bóc thấy ghê treo trước cửa nhà ông hàng xóm đối diện nữa.
Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bão tới... nhiều thiệt hại trong khi gần Tết. Bản tin VietnamNet kể về tình hình “Bão số 1 áp sát miền Tây: Sập nhà, 1 người chết...” Do ảnh hưởng của bão số 1, các khu vực miền Tây liên tục có mưa gây thiệt nặng nề đã có người chết, bị thương, nhà cửa sập ở nhiều nơi.
- Không bao giờ dùng loại viết chì ướt để vẽ đường viền mí mắt dưới, vì sẽ làm cho đôi mắt trông nhỏ hẹp lại, nặng nề và rất lộ liễu. Nếu muốn, nên dùng loại viết chì khô để vẽ mí dưới, và mí dưới phải vẽ bên trong mí mắt, sát chân hàng lông mi, chỉ cần vài nét là đủ cho mí dưới, không nên vẽ nguyên hàng.
Hội đồng muốn nhắc nhở các chuyên viên thẩm mỹ/ chuyên viên chăm sóc da, nếu một người được cấp phép đang có ý định sử dụng bất kỳ một loại dụng cụ điện LED nào cũng đều phải cân nhắc xem việc sử dụng đó có vi phạm điều luật hoặc quy định nào của Hội đồng hay không.
Trong nhà, chuyện lục đục xảy ra dù là nguyên nhân từ đâu, phái nữ vẫn là người chịu nhiều thiệt thòi nhất, mau nhăn, mau già, trông dữ dằn khi giận, áo quần xốc xếch, tóc tai bù rối, quên chú ý điểm trang hay chăm sóc thân thể… vì vậy, giận hờn gây gỗ chỉ khiến cho phụ nữ xấu xí.
Tác giả là một nhà giáo tại Việt Nam. Sang Mỹ, bà có 10 năm làm việc trong ngành du lịch, hiện là cư dân Little Saigon. Với sức viết mạnh mẽ, Phùng Annie Kim đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2016. Sau đây, thêm bài viết mới về cuộc diễn hành được coi là đẹp nhất của nước My. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tự dưng tôi nghĩ ngợi về tuổi già khi thấy bà mẹ vợ tôi ở tuổi 88 chỉ trong vòng vài tháng nay quên (do Bệnh Lú Lẫn - Dementia!?) không còn nhớ hay nhận ra con ruột của mình là ai? Tên gì? Tệ hơn nữa là Bà Cụ không biết chính mình là ai?
Bệnh loãng xương ảnh hưởng đến 20 phần trăm phụ nữ Mỹ gốc Á trên tuổi 50... Bác Sĩ Dean Ngo chia sẻ thông tin về căn bệnh này, và cung các thông tin về những điều người Mỹ gốc Á cần nắm vững để hiểu rõ về nguy cơ của bệnh
Đoạn nầy tóm lược - mà không đi vào chi tiết - từ lúc gia biến do thằng bán tơ vu vạ cho tới chuyện Kiều bán mình cho họ Mã, rồi qua tay tú bà, gặp Thúc sinh, bị Thúc ông kiện rồi bị Hoạn Thư sai bọn tay sai đầu trâu mặt ngựa đốt nhà, rưới thuốc mê bắt đem về hành hạ, cho xuống làm gia nô khiến thân thể tàn tạ, tóc rối da chì…
Bắc Kinh muốn Mỹ biến mất khỏi Tây Thái Bình Dương, nhưng cam kết sẽ tham gia đối thoại hòa bình với các quốc gia trong liên minh khu vực Asean. Mặt khác, người ta muốn giữ nước Mỹ làm "quân bình" đối với Trung Cộng. Nhưng các sự xung đột ở Biển Đông đang chồng chất
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.