Hôm nay,  

Thơ Bé

24/12/200100:00:00(Xem: 8300)
CỔ TÍCH
(Tặng các bạn Thiếu Nhi Việt Báo)

Em không còn thiếu nhi
Ở tuổi trưởng thành rồi
Nhưng ai cấm em
Muốn làm con nít

Hôm qua bà kể chuyện
Công chúa ngủ trong rừng
Bầy em thơ xúm xít
Bu quanh bà lắng nghe

Em cũng chen vô giữa
Chờ tới đoạn chuyện hay
Là khi hoàng tử cỡi
Ngựa thần phóng như bay

Người đẹp đã tắt thở
Hoàng tử trễ bước rồi
Dù rơi ngàn giọt lệ
Cũng đành thua số trời

Bà lắc đầu nhỏ giọng
Chỉ cần một giọt thôi
Lệ tình rơi trên má
Công chúa lại nói cười

Nghe cả trăm ngàn lần
Tới đoạn người đẹp chết
Đâu cần chờ hoàng tử
Em khóc mắt ướt rồi

Muốn đi tìm công chúa
Công chúa ngủ trong rừng
Rừng núi đâu xa lắm
Mỏi mắt không thấy đâu!

Lớn lên bên cạnh bà
Nghe trăm chuyện đời xưa
Chắc về sau chỉ nhớ
Nhớ bà và tuổi thơ!

Bây giờ còn có bà
Xa một chút đã nhớ
Mai sau còn nhớ hơn
Bà đã là cổ tích

Trần Quế Lâm
(Tennesse)

*
GIÁNG SINH

Em đã gặp ông già Noel
Chui ra từ lò sưởi
Lửa đang cháy
Em lấy tuyết dập tắt lửa cho ông già
Nên áo ông bị cháy đỏ
râu ông dính tuyết trắng
Bao đồ chơi còn trên lưng

Chắc chắn em đã gặp
Ông già đêm Giáng sinh
Nên sáng trở dậy
Nhìn trong chiếc bí tất
Treo chân giường em coi
Đầy áp quà
Đồ chơi và bánh kẹo
Còn ba em
Trước giờ ngủ mơ em thấy
Ba rón rén bỏ quà ở đầu giường cho má em
Làm như em không nhìn thấy vậy!
Bày đặt hông à
Má lớn rồi
Đâu phải con nít!

Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.