Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail

03/06/200100:00:00(Xem: 10764)
CHUYỆN DÀI DÀI... THẨM MỸ: LẤY XÂU!

Đầu tháng.
Hể đầu tháng là tụi tôi chuẩn bị lượm tiền. Tiền chia của chị chủ cộng với tiền tips khách cho, rủng rỉnh đầy túi, ham tiền quên mệt.
Từ sáng tới xế chiều, tôi làm củng gần hai trăm. Tôi là thợ hạng bét còn được như vậy, bạn thử đoán coi giỏi như cô Thu thì túi của cổ nặng cở nào"
Bận túi bụi chỉ đủ thì giờ mạnh ai nấy gặm bánh mì. Ăn uống thất thường như vầy mặt mày đứa già đứa trẻ gì cũng nổi mụn đầy.
Trong tiệm nhộn nhịp. Khách ra vô theo giờ hẹn cũng có mà vô đại cũng chẵng ai chê. Đa số các cô thợ làm nails đều mang mặt nạ mà tôi chọc là làm hiệp sỉ bịt mặt đặng cho khách không biết rỏ mặt mày của mình, lở có bị thưa gởi, tìm đâu ra cho rõ ràng ai là người thợ làm cho mình mà đem ra Tòa" Dân Á Đông theo lời người Mỹ thường hay nói là ai cũng giống như ai, khó phân biệt tụi bây quá! Còn tôi thì có bịnh viêm mủi. Để hai cái lỗ mủi lân ra trống trải vậy mà còn khó thở, nếu bịt mũi lại có đường ngã ra chết... ngộp! vả lại tôi cũng ít được làm nails, cho nên mặt mũi tôi được để không.
Xế chiều. Đang sắp xếp lại tủ đựng lược, bàn chải, quấn dây mấy cái máy xấy tóc; mấy cô thợ đang làm nails, chị chủ đang tính toán gì đó đằng quầy thì bổng đâu xuất hiện hai ... cây cột nhà cháy! Hai người toàn thân từ đầu xuống chân một màu đen. Cùng lúc tiếng hét làm ai nấy hết hồn ngừng tay ngẩng lên:
" Tất cả nằm xuống đất. Không được ngẩng đầu lên. Tìm cách nhìn mặt tụi nầy sẽ bị bắn nát óc." Xây qua chị chủ hắn nạt:
" Không đụng điện thoại"
Một cái ào. Cùng một lượt. Cả tiệm từ chị chủ, thợ, khách nằm rạp xuống đất, nằm xấp. Chắc biệt kích quân cũng lẹ cở nầy thôi. Mắt nhắm khít rịt vì chắc chắn chẳng ai muốn lảnh viên đạn vô đầu. Lỗ mũi hít bụi đất dưới sàn. Tôi run rẩy toàn thân vái Trời vái Phật vái Chúa vái Ông vái Bà vái Ông Thần Tài vái Ông Địa vái cô hồn các đảng vái luôn ma Mỹ ma Mễ hồn hoang đi ngang đây cho tôi còn sống sót để phụ chồng tôi nuôi con, tôi sẽ cúng...
Tiếng tên cướp ngày cất lên:
" Mọi người móc hết tiền đưa đây, lột hết đồ nữ trang ra luôn. Ai dấu diếm thì chết với ta."
Lẽ dĩ nhiên là chẵng ai muốn chết với hắn. Mẹ, làm đổ mồ hôi xót con mắt. Kệ, Má tôi thường nói còn người còn của, hổng sao nó muốn lấy cho nó lấy, mạng mình quí hơn. Một tên có lẻ đứng canh cửa vì tôi chỉ nghe tiếng của một tên từ đầu chí cuối. Nó


đi một vòng, từ thợ lẩn khách nằm xấp dưới đất tay đưa ngoặc ngược lên nộp cho nó. Nộp tiền xong là bắt đầu lột. Lột từ chiếc nhẩn vàng, nhẩn cưới, nhẩn giả nhẩn thiệt, tới đồng hồ dây chuyền, lắt đeo tay v... v... Tên cướp vừa chụp vừa hối như... ăn cướp " Mau Mau Mau Mau."
Có ai đó chắc còn chần chừ tiếc của sao đó mà nghe xáng một cái Bốp! Rồi Ái Da...
"Đây đây đừng đánh tôi... đừng đánh tôi..."
Tôi vừa run vừa sợ cục giận chận ngang cần cổ. Thiệt là quân tàn nhẫn như ... ăn cướp.
Tên đứng canh cửa lại hối:
" Mau mau, mau mau."
Tên trong nầy gom coi bộ đủ rồi, cười ha hả:
" Hey, Thank you. Sau khi ta ra khỏi cửa tụi bây phải đếm từ một tới một trăm rồi mới được ngồi dậy. Không được kêu cảnh sát. Nghe rõ chưa" Nếu không đúng lời dặn, ta sẽ cho ăn đạn. Bye Bye "
Vài tiếng nói run rẩy cất lên:
" By By Thank you."
Tiếng tên tướng cướp trả lời:
" Good luck."
Rồi tụi nó ... dọt.
Hồn vía trở về nhập xác.
Tôi ngồi lên. Nhìn quanh bãi chiến trường. Bà nào bà nấy nằm xấp đủ kiểu vẩn còn run lẩy bẩy miệng lầm thầm Cám ơn Thượng Đế Lạy Chúa Tôi... Có bà chổng mông, đầu thấp hơn đít. Cô Lệ, đầu nó rút vô sau kẹt cửa đâu mất tiêu, mông thì còn chổng ra ngoài. Nó làm như là hể không thấy cái đầu thì tên cướp sẻ không thấy cái mình của nó vậy. Còn các hiệp sĩ bịt mặt thì mặt vẫn còn... bịt mà nước mắt nước mủi hít nghe rột rột !!!
Chị Ba lồm cồm ngồi dậy rên:
" Cả mấy ngàn. Tiêu cặp nhẩn xoàn. Đồ bất lương. Nó nỡ cướp của dân tị nạn. Tụi nầy nó lẩn quẩn chong khu nầy chớ đâu xa lạ gì. Thiệt là năm tuổi xui tận mạng hết bị xét tiệm tới bị quân cướp cạn. Hummh... hổng biết còn gì nửa đây!!!
Thu nước mắt nước mủi ròng ròng nằm vạ luôn, quắp lại như con nít (nó bị xáng lúc nãy):
" Chị kêu cảnh sát đi. Tức quá trời, cả một ngày của em còn đánh em nữa."
" Kiêu cảnh sát bửa nay đặng ngày mai tụi nó chở lại phá tiệm cho tao ăn lưụ đạn hả""
Mấy bà mấy cô khách cũng mếu máo. Có bà ngồi hổng nổi 2,3 cô thợ phụ kéo lên.
Nhưng chỉ vài phút sau, hoàn hồn lại, cả thợ lẩn khách cùng leo trở lên ghế. Tiếp tục cho xong việc để đường ai nấy... dìa, mét chồng mét con chớ mét ai đây bây giờ"""
Tôi lẹ lẹ vô phòng vệ sinh. Nảy hổng... té đái cũng may!
Tôi ráng nhớ lại coi hồi nảy mình đã vái những ai cúng món gì...
Đầu tháng chúng tôi chuẩn bị lượm tiền nhưng đầu tháng nầy tụi tui lượm bạc cắc rơi rớt hồi nảy!
Đả vậy, mấy cô thợ làm xong, mấy bà khách cũng đâu còn tiền mà trả"

Tháng 6, 2001
TRƯƠNG PHÚ LÂM

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.