Hôm nay,  

Tình Thù Rực Lửa

18/12/199900:00:00(Xem: 17522)
Bấy giờ là vào khoảng nửa đêm khi đa số dân cư của thành phố Sydney còn say trong giấc mộng. Một người đàn ông bất thần xuất hiện và đột nhập vào căn hộ của Gabriella Mazzali, trên tay hắn cầm theo một bình nhựa đựng hai lít xăng mà hắn vừa hút từ trong chiếc xe ra. Gần như trần truồng Gabriella không kịp kêu lên thì tên đàn ông tên là Stephen Rae đã ném cả hai lít xăng vào người của Gabriella và bật hộp quẹt gas châm lửa. Ngọn lửa lập tức bùng lên bao phủ cả người của nạn nhân và một cánh tay của Stephen Rae. Rất bình thản hắn từ tốn dùng một chiếc khăn dập tắt lửa trên tay mình và bước ngang qua người của Gabriella lạnh lùng mà đi.

Nạn nhân Gabriella là một nữ y tá người Anh 29 tuổi, trước đó đã sang sống ở Úc bởi vì cô mê môn trượt băng dưới bầu trời mùa đông vẫn rực nắng của Úc. Gabriella sau này cho biết cơn đau đớn tinh thần và thể xác cực kỳ ghê gớm và cô cảm thấy thân thể mình đang tan chảy ra dưới sức nóng của ngọn lửa hung tàn. Gabriella không ngờ Stephen Rae lại muốn giết chết cô bằng một bản án tử hình thời trung cổ như thế. Tháng 10 vừa qua, tên Stephen Rae, một giáo viên người Scotland đã bị tuyên án vì hành vi cố sát sau khi bị giam ba năm kể từ khi bị bắt vào ngày 3.2.1998.

Giờ đây cả thân hình của Gabriella đầy những vết sẹo đỏ hỏn, hai bàn tay của cô da mọc lại sau khi bị bỏng nặng đã làm dính lại những ngón tay. Nạn nhân cho biết cô cố gắng quên đi cơn hãi hùng ngày trước để tiếp tục với cuộc sống hiện tại. Nhiều lần tâm sự Gabriella cho biết cô là một nạn nhân của nạn bạo hành đối với phụ nữ và nếu như cô biết được Stephen Rae là một người hung ác và thấy được những dấu hiệu nguy hiểm và kêu cầu sự giúp đỡ thì tai họa này chưa chắc đã xảy ra cho cô. Tuy nhiên mấy ai trên đời này biết được chữ ngờ. Dù sao Gabriella cũng đã mừng rằng cô vẫn có được một cơ hội sống còn và cuộc đời vẫn đẹp khi hướng về tương lai. Mặc dầu trong quá khứ cô từng đau khổ về thể xác lẫn tinh thần và không hiểu tên hung đồ Stephen Rae nghĩ gì trong đầu hắn, tuy nhiên Gabriella tin rằng cô không đáng phải chịu những hình phạt như thế.

Khi cảnh sát và nhân viên cứu thương đến nơi, Gabriella chỉ còn là một hình hài ghê tởm, với nhiều vùng thịt đã biến thành than và những mảng da nhầy nhụa dính lòng thòng bày ra những đốt xương trắng hếu. Ngay khi đó Gabriella không muốn gì hơn là được chết vì cơn đau quá kinh khủng tuy nhiên giờ đây Gabriella cho rằng cô phải sống vì sự sống còn của cô là một sự trả thù đau đớn cho kẻ mưu toan giết chết cô. Câu chuyện về sự hồi sinh của Gabriella là một câu chuyện vĩ đại về lòng ham sống và sự chịu đựng phi thường của một người phụ nữ. Nạn nhân đã nằm 1 tháng trời trong phòng săn sóc đặc biệt và 6 tháng trong khoa điều trị bỏng của bệnh viện Concord và hầu như ngày nào cũng lên bàn mổ.

Bị bỏng đến 95% của thân thể, Gabriella không thể nói được, hầu như không tự thở được và toàn thân bị bao phủ trong trong những lớp băng ép chặt. Hằng đêm Gabriella nằm bất động trên giường dưới những lớp băng và chịu khổ nạn như Chúa Giê su trên thập giá. Bất chấp mỗi ngày dùng đến 240 mg Morphine, Gabriella vẫn kêu la vì cơn đau xé nát da thịt của cô. Có đêm cô nằm trên giường bệnh và lắng tai nghe một người đàn ông bệnh nhân nằm sát cạnh cô dãy chết. Nhưng Gabriella không thể dùng tay nhấn một nút báo động vì tay cô bị quấn kín trong băng, cô không thể gọi y tá vì miệng cô không nói được. Gabriella cứ nằm đó trong tuyệt vọng và tự nhủ thầm tử thần đã đến ngoài cửa và rồi sẽ có lúc mang cô đi như mang người đàn ông bất hạnh nằm bên.

Từng ngày qua, các bác sĩ và nhân viên vẫn kiên trì vá da trên những phần thân thể tan nát của cô. Những phần da chưa bị cháy được các bác sĩ róc ra và nuôi cấy trong phòng thí nghiệm để chúng nhanh phát triển, thế rồi được mang ra và cấy vào những vùng da thịt đã bị mất da trong tai nạn nói trên. Trong vòng ba tháng những đám da thịt bị cháy thành than trên cơ thể phải được hoàn toàn loại bỏ và các bác sĩ cho Gabriella biết nếu không loại bỏ chúng sau ba tháng, những đám thịt cháy ấy sẽ thối rữa và nhiễm trùng làm cho cô phải chịu một cái chết hết sức đau đớn. Khi bác sĩ nhận thấy những mảng da nuôi trong phòng thí nghiệm của cô không phát triển nhanh theo ý muốn, da tổng hợp làm từ da cá mập và những da nhân tạo phải được nhập từ Hoa kỳ về để cứu mạng sống của Gabriella.

Khi còn nằm trong phòng cấp cứu Gabriella thường thấy một người đàn ông đứng ngay dưới chân giường của cô. Gabriella cố gắng chỉ cho mọi người thấy người đàn ông đó, nhưng không ai thấy được ngoại trừ chính bản thân cô. Gabriella tin rằng người đàn ông đó chính là vị thần hộ mạng đã ở bên cạnh cô trong những giờ phút tiếp cận giữa cái sống và cái chết. Một lần khác chiếc chân của cô bị nhiễm trùng nặng và bác sĩ định cưa cụt nó khi Gabriella thiếp vào một cơn hôn mê sâu. Khi tỉnh dậy, Gabriella cho mọi người biết rằng Daniel đã đến thăm cô hai lần và động viên cô đừng bỏ cuộc. Mọi người sau đó biết rằng Daniel là em trai của Gabriella đã tự vẫn chết cách đây 7 năm. Kinh dị nhất là một lần Gabriella tự nhiên cảm thấy tất cả những cơn đau biến đâu mất hết, cô cảm thấy con người hoàn toàn nhẹ nhõm, khoan khoái và cực kỳ hạnh phúc. Rồi Gabriella nhận ra mình đang bay bổng trên không trung và nhìn xuống thấy thân thể của mình nằm bất động dưới một tấm ra trắng. Những nhà phân tâm học cho rằng đó là những kinh nghiệm siêu nhiên của hồn lìa khỏi xác của những người trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh.

Sau khi trải qua những kinh nghiệm có một không hai đó, Gabriella cảm thấy cuộc đời mình hoàn toàn thay đổi. Cô cho biết giờ đây cô không còn sợ chết nữa và tin rằng tử thần là có thật. Khi còn là một y tá Gabriella cố tìm hiểu những bí ẩn của những giờ phút hấp hối của những bệnh nhân và những suy nghĩ của họ. Nhưng hiện nay Gabriella cho biết cô cảm thấy mình có thể đường hoàng và tự tin đến đối diện với tử thần vì cái chết là điều mà con người không sao tránh khỏi và cũng chẳng có gì đáng sợ. Gabriella cho rằng mặc dầu bị tàn phế cô cũng còn tự đi lại được, còn sống một cách độc lập sung sướng hơn nhiều những người bị bại liệt phải sống nhờ vào sự nâng đỡ của những người khác.

Trong những ngày bất hạnh nhất của cuộc đời, Gabriella sống được là nhờ vào sự giúp đỡ của một người lạ tên là Donna Carson, nay trở thành bạn thân của cô. Donna cũng có một nỗi đau đớn không kém gì Gabriella vì chính người phụ nữ này cũng từng bị ông chồng hờ dùng xăng thiêu sống năm 1994. Đứa con trai 12 tuổi của Donna kinh hoàng nhìn mẹ bốc cháy như một cây đuốc. Khi nghe tin, Donna viết thư cho Gabriella và đề nghị giúp đỡ. Với kinh nghiệm riêng của mình Donna đã dùng những hình ảnh của nạn nhân và sự kiên trì của mình để thuyết phục bác sĩ và nhân viên bệnh viện đưa Gabriella vào nằm trong một phòng riêng để hạn chế tối đa khả năng nhiễm trùng từ những bệnh nhân khác. Trước đó Gabriella phải nằm trong một phòng có bốn bệnh nhân cùng bị bỏng. Thân nhân những người bệnh này thường xuyên vào ra thăm viếng. Mỗi khi nhìn thấy cô, những người này xì xào bàn tán xem như cô không nghe không hiểu gì hết.

Donna đến gặp ban giám đốc bệnh viện và cho biết những nạn nhân bị bỏng không nên để phải chịu đựng những lời bàn tán thị phi làm cho nạn nhân cảm thấy thêm nhục nhã và đau đớn. Chính Donna cũng từng bị nhục mạ như thế trong quá khứ và nay muốn Gabriella không chịu những đau khổ như mình ngày xưa. Gabriella nhìn Donna như là một tấm gương sáng trong cuộc đời và thán phục vì Donna vẫn tiếp tục sống như một người đàn bà bình thường và không bị số phận khuất phục. Cô cho biết nếu Donna sống được thì cô cũng sống được và hai người trở nên thân thiết như hai chị em sinh đôi. Không ai có thể hiểu được Gabriella bằng Donna. Chỉ có Donna mới có thể hiểu được thế nào là sống trong một cơ thể bị đốt cháy, những tâm tư tình cảm, những nỗi đau đớn của nạn nhân. Vì thế chỉ có Donna mới an ủi và khuyên bảo được Gabriella mà thôi.

Cũng chính Donna đã khuyến khích Gabriella từ Anh về lại Sydney để tham dự phiên tòa xử tên Stephen Rae. Khi rời khỏi nước Úc, Gabriella nằm trên một chiếc băng ca đặt trong một khoang đặc biệt của máy bay và có hai y tá cấp cứu đi kèm. Gariella muốn quay trở lại căn hộ nơi xảy ra tai nạn, cô muốn cám ơn và chào tạm biệt những người bạn và báo cho họ biết cô vẫn mạnh khỏe và quyết định không lùi bước trước số mệnh cay nghiệt. Gabriella cũng muốn cảm ơn cảnh sát đã bắt được tên Stephen Rae và buộc hắn phải đền tội, cám ơn các bác sĩ đã cứu sống cô và cám ơn Donna đã cho con mèo yêu của cô được tá túc trong thời gian cô phải nằm bệnh viện.

Theo Donna thì Gabriella nên đến Úc để bồi thẩm đoàn tận mắt chứng kiến nạn nhân của hắn. Donna cho rằng hệ thống pháp luật của Úc chú trọng nhiều hơn đến việc bảo vệ quyền lợi của những tên tội phạm chứ ít chú trọng đến những hậu quả của các tội ác do chúng gây ra. Gabriella cho biết trước đây cô chỉ nghĩ đến nạn bạo hành trong gia đình như là những cái bạt tai, những cú đấm của những tên vũ phu mà thôi. Nay thì Gabriella biết rằng tệ nạn bạo hành trong gia đình còn tệ hại hơn thế gấp trăm lần. Theo Gabriella thì bất cứ một người phụ nữ nào cũng nên đề phòng nạn bạo hành. Nếu có dấu hiệu gì chứng tỏ mình có thể là nạn nhân của nạn bạo hành thì nên lập tức tìm cách giúp đỡ bằng cách báo cho cảnh sát hay những cơ quan khác để kịp thời ngăn chận.

Mặc dầu Gabriella muốn sống vĩnh viễn tại Úc, hiện nay cô vẫn còn sống tại Anh. Lý do là vì Gabriella không chịu nổi với nhiệt độ cao. Chỉ có 5% da của Gabriella là còn những tuyến mồ hôi vì thế khi nhiệt độ tăng lên cơ thể của Gabriella biến thành một nồi áp suất.

Gần đây Gabriella đã gặp một người đàn ông khác. Mặc dầu Gabriella cho anh ta biết rằng thân thể của cô xấu thậm tệ, tuy nhiên anh ta nói với cô rằng cuộc sống và tình yêu không chỉ hoàn toàn phụ thuộc vào vẻ bề ngoài của con người. Bí quyết chính để sống hạnh phúc theo người đàn ông này là khả năng của một con người có thể cho và nhận tình yêu trong cuộc sống. Mục đích chính của Gabriella hiện nay là trong năm năm đến cô sẽ thành lập một nhóm hỗ trợ cho những nạn nhân bị bỏng. Theo Gabriella thì Donna đã giúp cô có đủ niềm tin và nghị lực để sống và nay cô cũng phải có bổn phận đem niềm tin và sự giúp đỡ đó đến cho những nạn nhân bị bỏng khác.

Đoan Hùng

Nhiều nhà môi giới mua bán nhà được báo cáo đang cố tìm ra lý do tại sao các thương vụ nhà đã sút giảm trong tháng 12.
Texas, California và Florida đã tạo ra hơn 200,000 việc làm trong năm 2018, theo tài liệu việc làm được công bố bởi Phòng Thống Kê Lao Động cho biết. Massachusetts và New York đã tạo ra hơn 100,000 việc làm, và Arizona và Georgia chỉ tạo ra 99,343 và 99,340 việc làm theo thứ tự 2 tiểu bang sau.
James Muncy có thể theo dõi bệnh khó thở lùi lại từ thập niên 1990s, khi mà ông vẫn còn làm việc tại mỏ than. “Tôi đã không thể cắt cỏ nặng,” theo ông cho biết. “Khi trời nóng, tôi không thở nổi.”
Từ năm 2008 tới 2017, các tài xế đã tông và giết chết 49,340 người đi bộ trên các con đường trên khắp Hoa Kỳ. Đó là hơn 13 người chết vì tai nạn xe cộ mỗi ngày, hay cứ mỗi 1 giờ 46 phút thì có một người thiệt mạng. Nó tương đương với một chiếc máy bay phản lực cơ lớn chở đầy người bị rớt – với không một người nào sống sót – trong mỗi tháng.
Nhiều người Mỹ tiếp tục theo dõi việc gia tăng và mất việc làm trên toàn quốc khi các số liệu được công bố vào cuối mỗi tháng. Nhưng gia tăng việc làm tại California thì không được chú ý nhiều. Trong tháng 12, tiểu bang California đã tạo ra thêm 24,500 việc làm mới.
SAIGON -- Giá mía Sóc Trăng xuống thấp, nông dân điêu đứng... Thê thảm sẽ kéo dài. Bản tin VOV nêu tình hình: Với giá mía xuống thấp như hiện nay, hơn 5.000 ha mía đang vào vụ thu hoạch ở huyện Cù Lao Dung, tỉnh Sóc Trăng đang phải đối mặt với nguy cơ lỗ nặng. Rẫy mía 13 công đã đến ngày thu hoạch nhưng anh Trần Vũ Lang ở xã Đại Ân 1, huyện Cù Lao Dung vẫn chưa dám bán do giá hiện nay quá thấp. Anh Lang cho biết, hiện tại nếu bán tại rẫy chỉ được 200-300 đồng/kg, mỗi công có thể lỗ đến 2 triệu đồng: “Năm nay lại lỗ, tại vì giá mía quá rẻ, tiền công thì mắc. Nếu giá mía không lên, người dân còn lỗ nữa, mà lỗ nữa thì sẽ không còn ai trồng mía nữa”.
HANOI -- Đụng xe là những tai nạn có thể ngăn ngừa được... tuy nhiên, Việt Nam av64nt hê thảm vì các tai nạn này.
SAIGON -- Trong khi chiến tranh thương mại tăng áp lực vào Trung Quốc, nhà nước Bắc Kinh ra độc chiêu: siết cổng trái cây tươi đối với th5i trường Hoa Lục qua đường tiểu ngạch, và các đại gia tư bản đỏ TQ sẽ sang mở nhà máy ở Việt Nam và Cam Bốt.
Tác giả Trần Văn Giang vừa ấn hành tuyển tập mới – tác phẩm “Sẽ Có Một Ngày” với 33 chương, trong đó hầu hết là các bài viết của ông, phần còn lại là một số bài sưu tầm liên hệ tới các vấn đề ở quê nhà. Sách dày 320 trang, nêu lên cái nhìn từ một nhà văn hải ngoại, băn khoăn trước những sụp đổ giá trị văn hóa ở quê nhà, bày tỏ các suy nghĩ và phê phán về các hiện tượng xã hội tại Việt Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.