Hôm nay,  

Khổ Quá, Dzợ Ơi!

31/12/199900:00:00(Xem: 6050)
Phàm đã là đàn ông hầu như ai cũng phải có vợ. Không sớm thì muộn. Không nhiều thì ít. Và trong số 99.9% đàn ông hết ý trên trái đất này hiểu theo nghĩa một vợ một chồng tát bể đông... mệt nghỉ, đã luôn trung thành với câu: cơm nhà quà vợ của ngàn xưa. Vậy mà cũng chẳng được yên bởi phải trôi nổi theo phản gỗ long đong của mình. May thì thỉnh thoảng được ngắm trời trăng đôi chút, còn nghiệp chướng quá nặng thì kêu Trời không thấu mà có bao giờ dám biện bạch cùng ai! Và rồi từ nỗi đau chất ngất, chữ: Khổ quá, Dzợ ơi! bật ra như một câu ta thán của quý vị liền ông sớm vướng vào... bẫy sập. Như một ẩn ức đè nén không lần bày tỏ dù đang được hít thở bầu không khí trong lành của xứ sở tự do. Như một nhọc nhằn chen lẫn nỗi xót xa khi phải chôn chặt tận đáy tâm tư hai chữ nghẹn ngào thập phần cay đắng. Và Khổ quá, Dzợ ơi! còn là một biểu lộ buông xuôi ngàn năm không dám nói của những người trót sinh ra làm đàn ông bắt buộc phải dzớt ngay một bà đặng có người... dạy dỗ để ít ra không hơn thì cũng phải bằng thiên hạ!

Và trong cõi u u minh minh mờ mịt đó, kẻ hèn này bỗng nghe được một câu hát như vầy: Mình ơi, mình ơi, hãy hứa một lời, yêu em suốt đời, đậm đà thiết tha... Câu hát nghe đã hết biết, nhất là được diễn tả bằng một giọng ca nữ truyền cảm ngọt như mía lùi. Thế nhưng, sau khi đã chăm chú nghe hết bài hát bỗng thấy lòng hớt ha hớt hãi bởi chơi kiểu này thì mấy ông chồng đứt bóng một chăm phần chăm, bởi mấy ổng làm sao có thể yêu em suốt đời, đậm đà thiết tha cho được! Đó là chưa nói khi bà đến tuổi... gió heo may đã về thì còn khủng khiếp ngàn lần hơn hồi nẳm bởi quý bà ở tuổi ấy trở lên mới tàn bạo với chồng và gắt hơn củ kiệu với con, chẳng thế mà người xưa có nói: Lệnh ông không bằng cồng bà, là phải lắm!

Và đã từ lâu trong dương gian có tương truyền một câu chuyện như thế này: Có một hồn ma xuống cõi Âm ty, buột miệng chào Diêm Vương: Thưa Dượng! Chỉ có vậy thôi mà hắn được Diêm Vương biệt đãi, người hầu kẻ hạ. Ăn, ở, giải trí trong khách sạn 5 sao của Âm ty đến mãn đời. Ấy là vì Diêm Vương sợ hắn có bà con với... vợ mình, mà trừng trị một thằng cháu bà con bên vợ là một trọng tội không bao giờ có thể tha thứ. Nếu hắn dại dột gọi Diêm Vương bằng chú hay bác thì đời hắn đã... tàn trong ngõ hẹp chứ có đâu ung dung đi mây về gió đã như thế"

Chỉ mới thấp thoáng sơ sơ một chút đã thấy sức ép của vợ mạnh dến mực nào! Chẳng vậy mà một lần kia khi mấy ông được phép thoải mái với nhau nhân ngày sinh nhật của bà xã thằng bạn, có một tên còn rất trẻ nổi máu trượng phu vung vít lên về cách... dạy vợ sau này. Nào là xuất giá tòng phu. Phu xướng phụ tùy. Chồng kêu vợ dạ ì xèo ra vẻ ngon lành lắm. Và sau một hồi hò hét mệt nghỉ, chàng trai đáng thương kia mới chợt khám phá ra rằng chẳng có đức ông chồng nào dám hưởng ứng với những điều ấy cả, và bẵng đi một thời gian bỗng dưng gặp lại mới biết người hùng năm nao đã yên bề gia thất nhưng không còn thấy nét hung hãn thuở xưa, hỏi ra mới biết chàng luôn tâm niệm câu: Nhập gia tùy... vợ, làm hướng đi cho những ngày héo úa còn lại của đời mình!

Và từ một nơi xa xôi nào đó, Mõ nhớ lại khi muốn chê trách một kẻ nào người ta thường bảo: Số mày chỉ có nước về đuổi gà cho vợ! Nghe mà thấm thía cho hai chữ phu thê ở đời. Phận Nam nhi lấy da ngựa bọc thây, xem cái chết nhẹ tựa lông hồng mà bao tháng ngày còn lại chỉ chuyên một việc... đuổi gà cho vợ thì oải quá! Từ đó, kẻ hèn này bỗng nhớ đến các vị Tổng thống, Thủ tướng, khi đắc cử thường hớn hở chỉ vào vợ mình mà phát biểu um lên: Đây là cộng sự viên đắc lực nhất của tôi! Rồi còn có ai đó mạnh miệng nói rằng: Bên cạnh sự thành công của một người đàn ông là hình bóng của người phụ nữ! Thế nhưng có bao giờ thiên hạ thấy người ngã ngựa hớn hở chỉ vào vợ mình mà nói: Đây là nguyên nhân... thất bại của tôi đâu! Hóa ra các anh đàn ông chỉ giỏi nói năng cho vui lòng mấy bả theo kiểu mẹ hát con khen hay chứ có dám nói y chang điều mình suy nghĩ. Đã vậy vẫn chưa xong bởi có vị khoa bảng đầy mình ở xứ Cờ hoa đã sung sướng phán rằng: Quà tặng cao quý nhất của người cha có thể cho con cái mình là yêu thương mẹ của chúng nó! Nghe vui mát trời ông Địa khiến thiên hạ vỗ tay quá chời quá đất luôn mà chẳng thấy ai thắc mắc tự hỏi:
- Còn mẹ chúng nó thì sao"
- Dạ thưa, hổng ai... dám trả lời!

Rồi mới đây kẻ hèn này có dịp đi dự tân gia của một đôi vợ chồng nằm ở lứa tuổi... toan về chiều, chợt nghe bà vợ phán một câu đáng đồng tiền bát gạo:
- May mà ông gặp tôi chứ mà gặp con khác chắc không có... bộ đồ để mặc!

Than ôi! Những người làm Dzợ trên quả đất này, quý vị sẽ mần răng nếu không có anh em chúng tôi kề cận gần bên rồi... dại dột è cổ ra nghe quý bà quý cô sai bảo! Quý vị cũng chẳng cần hơn thua với anh em chúng tôi làm chi bởi khi bước vào cuộc sống lứa đôi chúng tôi đã biết được thân phận đen tối của đời mình. Bên cạnh đó, chúng tôi còn cố gắng sống theo lời nhắn nhủ của người xưa: Khôn ngoan đối đáp người ngoài, vợ chồng một mái chớ hoài đá nhau, thì để ý làm gì đến những hơn thua bèo bọt. Đã vậy còn chưa được yên bởi hôm nọ kẻ hèn này... may thấy được cảnh bà vợ dzũa ông chồng đến tận mang tai vì lỡ đụng vào đứa con thừa tự của bà. Sau một hồi vờn qua vờn lại kiểu giao banh, bà mới bắn một câu xanh dzờn đáng đi vào lịch sử nhân loại: Bà có thể bỏ chồng nhưng không thể bỏ... con! Con người ta sinh ra làm sao bỏ đặng" Còn ông chồng chỉ là nước lã người dưng thì dứt lúc nào mà chẳng xong! Sao thảm quá vậy hả Trời!

Rồi ngược dòng thời gian lui về quá khứ, kẻ hèn này nhớ lại hồi còn ở trại gia binh của một tỉnh lẻ đã được chứng kiến tận mắt một bà dzợ lên lớp dạy chồng. Sau một bài...hùng tráng đủ nhân lễ nghĩa trí tín, đã hạ một câu như dzầy:
- Bà nói không được là không được, lạng quạng bà dzộng cho một cái là mất đường về quê mẹ!
Từ ngày ấy, kẻ hèn này đâm ra kính nhi viễn chi với những người tự nhận mình là phái... yếu nên đành bỏ dở bao cơ hội được quý bà quý cô sai bảo! Và sau khi đất nước qua nhiều thay đổi kẻ hèn này có dịp về làm bạn với rẫy nương. Một buổi chiều trên đường trở về đã bất chợt gặp một lão ông vác năm cây tre vừa đi vừa than thở: Thân tui như thể cái măng, mẹ con chúng nó lăng xăng đào hoài..., nghe mà thấm tận tủy tận xương!

Chợt Mõ nhớ vào dịp nghỉ cuối năm, được tham dự buổi họp mặt tiễn đưa gia đình một người bạn khá thân đi tiểu bang khác để... gầy dựng cơ đồ. Ngồi cạnh một huynh đài ở tuổi trung niên, kẻ hèn này thấy anh ta uống bia liên tục không ngưng nghỉ. Lon này dắt lon kia cứ thế mà đi tới... bến, bèn lấy làm lạ, hỏi ra thì được anh cho biết cội nguồn như sau:
- Bà xã của anh thuộc... hàng sắt đá quyết chống bia rượu tới cùng đã ra tối hậu thư cho anh: Nếu ông không bỏ rượu và bỏ đám bạn bè nhậu nhẹt của ông thì... Mỹ bỏ Việt Nam thế nào, tui cũng bỏ ông thế ấy!

Anh ta cảm thấy thực đau lòng bởi vì tiền nhân có dạy: Nam vô tửu như kỳ vô phong. Tiếng là làm đàn ông con trai mà không có tí rượu bia cho đời thêm hương sắc thì mười hai con giáp hổng giống con nào hết trọi hết trơn. Đó là chưa kể đến kẻ hậu sinh đã phụ công ơn dạy dỗ của người đi trước. Anh đâm phân vân. Một bên là tình chồng nghĩa vợ. Một bên là trách nhiệm gìn giữ cái đẹp của cha ông. Và qua nhiều đêm suy nghĩ anh đã tìm ra giải pháp mà theo anh ổn thoả cả đôi đường. Để khỏi mất vợ, anh bỏ bia rượu đàn đúm bạn bè từ thứ Hai đến thứ Sáu. Hai ngày còn lại anh dành cho việc thực hành và phát triển lời dạy của tiền nhân, và kết quả vợ anh cứ... bơ đi bỏ mặc anh loay hoay với quyết định quá ư sáng suốt của mình!

Rồi đã thật nhiều lần kẻ hèn này được dịp nghe các bà vợ thở than:
- Chồng con mình bắt chán! Còn chồng người khác thấy phát... ham! Mày nghĩ coi mỗi lần nhờ ổng việc gì thì cứ lần với lựa. Cứ hứa cho qua. Kêu réo mãi ổng mới làm cho! Còn người khác í hả, ới một tiếng là khăn gói lên đường, mặt mày tươi rói thấy mà ứa ruột ứa gan!

Thực tình mà nói thì chẳng qua trăm sự ở tại quý bà. Bởi lẽ quý bà luôn sống trong hào quang thê như mẫu nên ngôn ngữ cùng cử chỉ dành cho chúng tôi khác nào... gà mẹ nuôi con thì làm sao anh em chúng tôi hớn hở đáp lời cho được! Bên cạnh đó, khi ăn cơm nhà đi vác ngà voi theo đúng giọng điệu của quý bà, anh em chúng tôi cảm thấy tự tin hơn, thoải mái hơn với cuộc đời trước mặt và từ đó thêm can đảm trở về mái nhà xưa đặng an hưởng những tháng ngày... hiu hắt còn lại với quý bà.

Mà chuyện đời í à, chưa phải chỉ có bi nhiêu đó đâu! Nếu bình tâm suy xét chúng ta sẽ nhận thấy chưa hề có một người đàn ông nào nỡ đốt hoặc dùng dao kéo gì với vợ. Trái lại thì ôi thôi! Gần ngay ở Úc. Xa tận bên Canada. Quý bà quý cô cạn láng với người yêu ngày trước của mình. Chẳng vậy mà một người chưa vợ đã hỏi tui:
- Tại sao làm đàn ông lại khổ như thế"
- Thì tại mình là... đàn ông chứ tại gì nữa! Kiếp sau muốn ấm tấm thân còn được đời ngưỡng mộ, hãy làm phụ nữ, mà phụ nữ ở xứ Tây phương cực... thấy bà nội này mới le lói cuộc đời!

Đến đây kẻ hèn này bỗng nhớ hôm trước đi dự đám cưới của người quen tình cờ nghe được mẫu đối thoại giữa hai người đàn ông cùng bàn. Một ông than thở vợ mình nói sao nhiều quá, bả phát thanh suốt ngày nghe chết mẹ cái lỗ tai! Ông thứ hai thầm thì nói nhỏ:
- Còn may hơn tui. Mỗi lần có dịp đi đâu là dài cổ chờ bả trang điểm. Anh nghĩ coi, bả nói lẹ đến nỗi ngồi hoài cũng hổng làm sao thoa được son…

Mà bi nhiêu đó cũng chưa phải tuyệt tác của quý bà. Mới đây thôi, do một dịp tình cờ đưa đẩy, kẻ hèn này có dịp trò chuyện với một bậc đàn anh đã có hai mươi tám năm sống đời chồng vợ, cảm thấy một không khí an lành hiện rõ khắp mọi nơi. Vợ chồng lời qua tiếng lại thật nhẹ nhàng tâm đắc. Mõ tui rất ngạc nhiên với những gì xảy ra trước mặt đành phải nói lên sự thắc mắc của mình:
- Xin anh chị vui lòng chỉ giúp cho bí quyết nào đưa anh chị đến cảnh trên thuận dưới hòa đã như thế"

Chị vợ tủm tỉm cười không nói đến một câu. Anh chồng bắt trớn cười rung rung cả ghế và sau ánh nhìn tha thiết của vợ, người anh khả kính ấy hăng hái dẫn kẻ hèn này vào tận phòng ngủ, và chỉ cho xem một tấm giấy khá lớn trình bày hết ý dán trên vách, có ghi những dòng chữ như sau:

Bản Nội Quy.
Yêu cầu mọi thành viên trong gia đình phải triệt để thì hành những điều khoản sau:
* Điều thứ nhất: Vợ (mẹ) bao giờ cũng đúng.
* Điều thứ hai: Nếu nghi ngờ vợ (mẹ) có gì sai, xin xem lại điều thứ nhất.

Kẻ hèn này đọc xong Bản Nội Quy không dám nói thêm một lời nào, vội quay đầu từ biệt. Và nếu để ý chúng ta sẽ nhận thấy quý bà quý cô sống... thọ hơn chúng ta nhiều lắm, bằng chứng là trong số những người gia nhập Hội trên 100, phần lớn hội viên là phụ nữ. Điều này đã khiến những nhà Xã hội và Khoa học lao vào cuộc để tìm lời giải thích rồi sau một thời gian nghiên cứu miệt mài cũng như được sự tiếp tay nồng nhiệt của hầu hết các quốc gia trên thế giới, người ta mới hiểu được: Sở dĩ quý bà sống lâu hơn các ông chỉ vì họ không có... vợ. Đơn giản là thế!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.