Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

18/03/200300:00:00(Xem: 6714)
Giọng Điệu Cuœa Bọn Lưu Manh

Trong mục “Tin Quê Nhà” cuœa Nam Úc tuần báo số 380 có baœn tin “CSVN mơœ chiến dịch phaœn đối ầm ỹ quyết định treo cờ VNCH ơœ Virginia. Theo baœn tin này thì Hạ viện tiểu bang Virginia đã thông qua dự luật HB-2829 chỉ cho phép treo cờ VNCH (dẹp boœ cờ cuœa đaœng Cộng). Do đó mà bè lũ Việt Cộng và phát ngôn viên đaœng Cộng là Phan Thúy Thanh đã rộng họng phaœn đối dự luật này và tuyên bố lếu láo theo giọng điệu lưu manh cuœa chúng. Vì vậy mà đứa Nam Man nộ khí xung thiên nên viết bài này:

Bà con có thấy tụi lưu manh,
- Đặc biệt là con mụ Thúy Thanh.
Xa xaœ tuông ra lời khắc nghiệt,
Nhí nhéo giơœ mãi giọng đành hanh.
Câm mồm lại chút dùm con đượi,
Sáng mắt rồi chưa hỡi nhãi ranh.
Để thấy bà con em ơœ Mỹ,
Đang mừng chiến thắng nổ sâm banh.

Dẹp Boœ Cờ Đaœng Cộng

Đọc “Nghị quyết số 3750 cuœa Hội Đồng Thành Phố Westminter công nhận Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa là lá cờ chính thức cuœa Người Việt Haœi Ngoại” do thị trươœng Margie Rice ký. Nghị quyết này do nghị viên Andy Quách đề nghị (SGT 298), đứa Nam Man thấy lá cờ đoœ cuœa đaœng Cộng bị dẹp boœ nên khoái tỉ mà viết bài này:

Cái lá cờ đo đoœ ấy à,
Nhờ hai ông, dẹp boœ rồi ha!
Bơœi không tiêu biểu cho dân tộc,
Vì chẳng tượng trưng được quốc gia!
Cứ máng phất phơ trông ẹ quá,
Rồi treo lơ lưœng thấy tồi đa!
Cờ này, nó chỉ là cờ “đaœng”...
Mà “đaœng” này không chính nghĩa mà!

Cái Khứa Này...

Trong phần dẫn ơœ mục “Chuyện cộng đồng: Cộng đồng VNTD/NSW và bài viết cuœa Hai Bầu tức Nguyễn Thành Đơœm, ông Hữu Nguyên đã viết: “Đọc bài viết, tôi ngạc nhiên thấy có những điểm sai lệch về Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW, từng được báo Đại Việt rêu rao cách đây ngót chục năm, nay lại được tác giaœ nhắc lại...”. Đoạn trên đã gợi ý cho đứa Nam Man viết bài này, và bài cuœa Hữu Nguyên còn gợi nhiều ý để đứa Nam Man viết tiếp dài dài...

Tớ đoán chừng như cái khứa này,
Nhà ông cũng có gặp đâu đây.
Từ thời “Đại Việt” đà sanh sứa,
Tới dạo “Tây Ninh” mới kiếm gây.
Đã viết dăm bài nhưng rất bựa,
Từng đăng mấy số vẫn chưa hay.
-Chính y... là gã Hai Bầu đấy,
Để nữa em cho ít gậy tày.
Dằn Mặt Hai Bầu

Từ rày nếu vẫn cứ nhâu nhâu,
Bất kể là ông... có mấy bầu.
“Bổn báo” cũng dằn cho vỡ mặt,
“Bỉ nhơn” đành đốt đến queo râu.
Lần này: Tạm trích sơ vài đoạn,
Chuyến nữa: Là gài nốt những câu.
Để thưœ coi ông còn... “góp ý”,
Còn tung luận điệu kiểu ma đầu.

*

Tâm Trạng Gia Du

Mượn bộ vận bài thơ “Nước sẽ chaœy nhiều hơn” cuœa Trường Xuân Lão đại gia đã đăng trong mục “Thơ thẩn mà chơi” SGT số 298, ngày 27.2.03

Phóng lao rồi chắc phaœi theo lao,
Nếu chẳng theo còn lại chết mau.
Đành biết cầu trời mà bám chặt,
Hết mong được dịp để giương cao.
Người còn liêm sỉ(") đâu còn mấy(")
Keœ có thiện căn (!) chaœ có bao(!)
Chết trước, chết sau gì cũng... chết
Miễn mình theo kịp... cái tư trào.(*)
Nam Man
(*)"Trào lưu tư tươœng”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kinh tế liên quan đến biển chiếm tới 60% tổng sản lượng nội địa toàn quốc Việt Nam mà TC thì đang bành trước thế lực âm mưu thôn tính Biển Đông đó là “thách thức nghiêm trọng” đối với VN, theo bản tin của Báo Tuổi Trẻ Online cho biết hôm 14 tháng 10.
Thành phố Garden Grove sẽ có buổi hội thảo cộng đồng sắp tới, với mục đích mong cộng đồng tham gia đóng góp ý kiến cho việc sử dụng quỹ liên bang liên quan đến vấn đề nhà ở, phát triển cộng đồng và các dự án cơ sở hạ tầng.
Seattle/WA.-Mỗi năm cứ đến mùa Thu mưa lạnh và cây cối chuyển mình đổi màu vàng rực rỡ.
Santa Ana (Bình Sa)- - Để ngưỡng vọng và tỏ lòng tri ân đối với bậc Ân Sư cố Sư Trưởng thượng Diệu hạ Từ, Viện Chủ Khai Sơn hai ngôi Chùa Diệu Quang 1 tại Sacramento Bắc California và Diệu Quang 2 tại Santa Ana, Nam California, Sư Trưởng là một bậc thầy đã dày công giáo dưỡng và cống hiến cuộc đời mình cho đạo pháp và quê hương…,
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Nó buồn tình cứ đi lang thang vô định, nhiều khi xong ca không muốn về nhà cứ để mặc cho tư tưởng và đôi chân muốn đi đâu thì đi.
Andrew Yang là ứng cử viên gốc Á trong cuộc bầu cử TT Mỹ năm nay. Sinh năm 1975, tại New York, cư ngụ tạ Manhattan, New York City.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Khoảng chừng mười năm trước đây, thuốc lá điện (TLĐ) được tung ra thị trường và thu hút tức thì người tiêu thụ nó.
Truyện này trích từ tuyển tập Mê Cung của Đào Văn Bình. đồng hương có thể gặp tác giả Đào Văn Bình và nhiều nhà văn khác, và khoảng 300 đầu sách tại Hội Chợ Sách tại San Jose ngày 19/10/2019


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.