Hôm nay,  

Đón Gió Trở Cờ

04/08/200200:00:00(Xem: 7038)
Đón gió trở cờ là đặc tính của dân làm chánh trị cơ hội hay dân làm ăn, xem tiền là Tổ quốc. Vì vậy từ Sàigòn tới Hồng Kông, CS đi đến đâu sầu đến đó. Thế mà vẫn có người đón gió, trở cờ chủ trương hoà giải hoà họp, đầu tư kinh doanh với Hà nội, Bắc Kinh. Nên không ít người ầu ơ, ví dầu : Gió Bắc Kinh thổi đỏ Hồng kông, thổi vòng Đài Bắc, ngoắc dân trở cờ sang lục địa làm ăn.Và gió Hà nội thổi tróc Sàigòn, thổi vòng qua Mỹ, thúc đẩy người quên lập trường đón gió đô la. Đó không phải là câu hát đối hay câu hò ru em đâu. Mà đó là cả một kế hoạch tính toán tinh vi , CS Bắc Kinh và Hà nội đã, đang, sẽ làm đối với Hoa kiều ở Đài Loan và người Việt tỵ nạn CS ở Mỹ.
Thực vậy gần đây nhứt, ngày 5 tháng 7, đặc phái viên thường trú của CNN tại Hồng Kong, Willy Wo-Lap Lam, đánh đi một bản phân tích ý đồ này của Bắc Kinh. Bắc Kinh đang xem xét bổ nhiệm một số doanh gia hàng đầu của Đài Loan làm tham vấn hay cố vấn cho cơ quan Trung Cộng đặc trách các vấn đề giữa lục địa Trung Cộng và đảo quốc Đài Loan. Mục đích của Bắc Kinh làø sử dụng những người này gây áp lực với nhà cầm quyền Đài Loan.Ý của Chủ tịch Giang trạch Dân là quyết định phát triển tối đa cái Oâng gọi là "mô thức Hồng kông" vàø Oâng cho rất thành công trước đây. Người ta còn nhớ trước khi "tiếp thu" Hồng kông do hiệp ước nhượng đia 99 năm với Vương Quốc Anh chấm dứt vào năm 1997, Trung Cộng đã bỗ nhiệm hàng chục nhà kinh doanh và lãnh đạo hội đoàn Hồng Kông làm cố vấn cho cơ quan đặc trách về vấn đề Lục đia và Hồng Kông của Đảng và Nhà Nước Trung Cộng. Bắn mũi tên đó, Bắc Kinh hạ được hai con nhạn. Vừa lôi kéo được những nhà kinh doanh chủ trương làm ăn với lục địa, vừa tách thành phần này ra khỏi ảnh hưởng của nhà cầm quyền Anh quốc.
Trong khi chờ đợi việc bổ nhiệm, trong một tương lai rất gần Giang Chủ tịch tuyên bố là thấy được, Bắc Kinh khuyến khích tối đa nhiều nhóm kinh doanh Đài Loan đến Bắc Kinh bàn nhiều vấn đề mà Hoa Lục và Đài Loan cùng quan tâm. Trong một cuộc họp với 50 doanh gia hàng đầu Đài Loan, Bộ Trưởng Ngoại Thương Trung Cộng nói các bộ liên hệ của Đảng, Nhà Nước Trung Cộng đã sẵn sàng kế hoạch liên kết với Đài Loan. Ô. còn nhấn mạnh những nhà kinh doanh là "cốt cán trong nỗ lực bán chánh thức" đẩy mạnh việc thắt chặt lục đia và Đài Loan. Nhưng một viên chức giấu tên tiết lộ là Bắc Kinh, trước sau như một vẫn kiên quyết, cái gì thì cái, chớ nguyên tắc một nước Trung Hoa sẽ phải là điều kiện tiên quyết, bất khả thương thảo, bất khả thỏa hiệp. Nói khác Đài Loan chỉ là một tỉnh của Trung Cộng, hay rõ hơn về chánh trị phải đặt dưới chế độ CS, như Hồng Kông. Tổng Thống Đài Loan đang công du Senegal báo động, các nhà kinh doanh Đài Loan sẽ dễ "đi vào cái bẫy". Nhưng sau cùng chánh quyền Đài Loan cũng phải bỏ lịnh cấm đầu tư ở Hoa Lục. Mưu của Giang Chủ tịch dùng dân làm ăn giàu Đài loan áp lực nhà cầm quyền của họ thay đổi chính sách không phải không hiệu quả. Việc trở cờ đâu phải là việc ầu ơ ví dầu.

Vòng vo Tam quốc chuyện trở cờ bên Tàu, để thấy chuyện đón gió VN không phải là không có. Trái lại rất có. Tiền và quyền ở mức độ say mê là thuốc phiện. Có người khôi hài rằng nếu CS mời về làm cố vấn hay tham chánh, người Việt hải ngoại sẽ ào ào về, vé máy bay dám lên giá lắm. Nhưng khi máy bay đáp xuống Gia Lâm, cửa mở ra sẽ không thấy một người, mà chỉ thấy huyết lưu mãn đia. Người về vì giành chức mà giết nhau hết trên đường về. Nhưng dân đón gió chưa dám, không dám bộc lộ công khai hay làm như thương gia Đài Loan vì hai lý do. Một là nội tại, đại đa số người Việt ở Mỹ tinh thần chống Cộng còn cao. Còn CS thì chờ thời cơ thuận tiện. Cái gì chớ việc chờ thì CS hay lắm. Trong Đảng sống lâu lên lão làng, theo danh bộ chế mà đi lên (nomenclaturat ). Ngoài dân thì bốn chữ đầu của Xã hội Chủ Nghĩa, đã nói rõ, xếp hàng chờ ngày. "Ngụy" thì CS, theo Lê Duẩn nói, cho đi tù cải tạo rục xương còn đâu mà chống phá, vợ ở nhà cán bộ tới thả mồi ong bướm, nhà bên ngoài cán bộ lấy; chỉ một vài chục năm là hết sạch. Vậy ở Mỹ, chờ người Việt tỵ nạn CS thế hệ thứ nhứt đang mấp mé tử sanh, CS thừa kiên nhẫn. Hai là CS Hà nội xem thế lực chánh trị của dân đón gió chánh trị, trở cờ hoà giải hoà họp chẳng ra kí lô nào, nên chả để ý đến. Hoà cái gì, hoà với ai khi mà khi mà điều 4 Hiến Pháp CS sờ sờ dành cho Đảng CS thực sự độc quyền lãnh đạo Nhà Nước, quản lý Nhân dân, làm chủ Đất Nước. Hoàn toàn khác với lời nói ghi trên khẩu hiệu tuyên truyền, lập lờ bằng cách chấm phết: Đảng lãnh đạo, Nhà Nước quản lý, Nhân dân làm chủ. CS Hà nội có cần chăng là cần cái túi của người Việt hải ngoại. 15 tỷ đô la kiếm được, giúp gia đình mỗi năm 3 tỷ đô la đâu phải là con số nhỏ. Vì thế CS dùng tiền và tình để chiêu dụ. Hết tổ chức này đến tổ chức khác, hết cán bộ này đến cán bộ khác, nói công khai, nói kín đáo, móc ngoặc nối Hà nội, "Thành phố Hồ chí Minh" với "khúc ruột ngàn dặm của quê hương" với Việt kiều " yêu nước, tiến bộ" - theo CS ai theo họ là yêu nước, tiến bộ, không theo là phản quốc, phản động, thù địch.
Tư nhiên CS nói nhiều, hơi CS góp lại cũng thành gió, nhưng không đủ mạnh để làm mát mặt dân đón gió trở cờ. Vì vậy người Việt về chơi hưởng thụ, thăm thân nhân thì có, mua nhà, làm ăn, ở lại thì không đáng kể nếu dè dặt không muốn nói là không. Nhưng còn trong tương lai khi thế hệ thứ nhứt theo ông theo bà mà chưa đào tạo được lớp người kế tục sự nghiệp đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền, tức là chống độc tài CS, thì chưa biết. Mà VC, như đã thưa, chờ thì giỏi lắm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.