Hôm nay,  

Những Pho Tượng Bị Đổ

10/04/200300:00:00(Xem: 4933)
Quân đội Mỹ đã chiến thắng trên mọi mặt trận ở Iraq, nhất là trên không vì hầu như không gặp sự cản trở nào của Không quân địch và những ổ cao xạ cũng đã hết hiệu lực. Trên bộ sức kháng cự có tổ chức của các Sư đoàn Vệ binh tinh nhuệ của Saddam Hussein không còn nữa. Ngày tàn của Saddam đã đến, những toán tiên phong Mỹ tiến vào Baghdad và kiểm soát nhiều nơi trong thành phố, chuẩn bị cho một sự chiếm đóng hoàn toàn. Nhìn những bức tượng của Saddam bị lật đổ trước sự reo hò mừng rỡ của chính người dân trong thủ đô Baghdad, tôi thấy buồn cho thân phận con người. Dù anh muốn tô son tạc tượng bằng đồng hay bằng đá, dù anh muốn ướp xác khắc bia để mong lưu lại cho hậu thế, tất cả chỉ được một thời. Bởi vì anh không phải là thần thánh mà chỉ là một nguời, nhất là những kẻ độc tài cầm quyền sinh sát, bàn tay đã nhúng máu nhiều kẻ vô tội, sự tàn tạ càng đến sớm.
Nguời ta mong chiến tranh Iraq sẽ kết thúc mau lẹ để chấm dứt mọi sự đổ máu và dân chúng Iraq được giải phóng hết lầm than cơ cực, được sống trong hòa bình, tự do và phát triển. Chiến tranh nào cũng có lúc phải hết, nhưng lịch sử thế giới cho thấy có nhiều kiểu kết thúc xung đột. Thời cận đại, sự chiến thắng rõ rệt nhất của quân đồng minh là Đệ nhị Thế chiến. Khi đó kẻ độc tài Hitler đã tự sát vì liên quân tiến vào Berlin, một tướng lãnh Đức Quốc xã lên thay thế đã ký giấy đầu hàng vô điều kiện, ở Ý dân chúng nổi lên và treo cổ Mussolini quân phát xít Ý tan rã, còn ở Á châu, Nhật Hoàng Hirohito tuyên cáo đầu hàng sau khi hai quả bom nguyên tử ném xuống đất Nhật. Gần 10 năm sau, chiến tranh Triều Tiên kết thúc, nhưng đây chỉ là một sự đình chiến, quân đồng minh do Mỹ lãnh đạo chỉ chiến thắng có một nửa vì quân Cộng sản Bắc Hàn do chí nguyện quân Trung Quốc hỗ trợ không đầu hàng vô điều kiện, mà chỉ chấp thuận ngừng chiến và chế độ Bắc Hàn vẫn tiếp tục làm chủ một nửa bán đảo Triều Tiên. Chiến tranh Việt Nam cũng kết thúc theo kiểu đó và chúng ta đã thấy hậu quả của những chiến thắng nửa vời như thế nào.
Ngày nay tình thế đã khác hẳn, kẻ thù đáng sợ nhất của Mỹ là Liên Sô đã tan vỡ. Nhưng cũng nên nhìn đến cuộc chiến Afghanistan. Chế độ Taliban đã sụp đổ, một chế độ mới do Mỹ và LHQ yểm trợ đã thành hình, nhưng khó lòng nói chiến tranh Afghanistan đã kết thúc, bởi vì Omar, lãnh tụ Taliban và Osama bin Laden cầm đầu quân khủng bố al-Qaida vẫn còn sống và trốn thoát. Có lẽ vì kinh nghiệm đó, trước khi bộ quân Mỹ-Anh tiến vào Iraq từ Kuwait, Tổng Thống Bush đã quyết định một đòn đánh “chặt đầu”, dùng Không quân và phi đạn đánh vào một nơi nghi có Saddam Hussein và bộ Tư lệnh Iraq cư ngụ. Bom đánh trúng đích, nhưng hình như Saddam và thuộc hạ không có ở đó. Một đòn đánh thứ hai đã diễn ra vào tối thứ ba tuần này (giờ Iraq), khi quân Mỹ đã vây chặt Baghdad. Một quả bom 1 tấn, có tính xuyên phá đến ba tầng pháo đài kiên cố đã đánh rất trúng đích một tòa nhà trung tâm khu chính quyền ở Baghdad, tạo thành một hố bom rộng 10 mét, nơi tin tình báo nghi có Saddam và một người con đang họp bàn với bộ tham mưu. Nhưng cho đến giữa tuần, nhà cầm quyền Mỹ vẫn chưa thể xác định Saddam còn sống hay đã chết.

Nhưng Saddam còn sống hay chết không còn là vấn đề quan trọng, bởi vì mục tiêu chính yếu của Mỹ là lật đổ chế độ độc tài Saddam đang đi đến thành công, những bức tượng của Saddam bị đổ dù chỉ là hình ảnh tượng trưng nhưng đầy ý nghĩa. Nếu có bằng chứng rõ rệt Saddam đã chết mà các trận đánh trong thành phố hay các ổ kháng cự vẫn hoạt động ở nhiều nơi khác, đó mới là điều đáng ngại, bởi vì phải có một nhân vật nào trong ban lãnh đạo chế độ Saddam xuất hiện để chấp nhận đầu hàng vô điều kiện và ra lệnh ngừng mọi cuộc kháng cự. Trong bất cứ trường hợp nào, chúng tôi nghĩ cuộc chiến còn tiếp tục trong một thời gian vì việc Mỹ chiếm đóng toàn thể thủ đô Baghdad không thể hoàn thành mau lẹ trong vài ngày. Còn cuộc chiến là liên quân còn bị nhiều thương vong vì những vụ đánh du kích và cũng có thể có những trường hợp bất ngờ như những vụ đánh bom tự sát gây những hậu quả khốc liệt.
Một số người dân Mỹ không thích chiến tranh, nhưng đại đa số đều một lòng ủng hộ quân đội và các cuộc biểu tình phản chiến đã dịu dần. Đây là một dấu hiệu đáng mừng, thời nay đã khác trước vì kinh nghiệm đã cho thấy khi người lính chiến đấu nơi tiền tuyến, nếu ở hậu phương dư luận chống đối chiến tranh, điều đó chỉ làm chiến tranh kéo dài, gián tiếp tạo thêm thương vong cho quân đội, tức là phản lại quân đội. Không cuộc chiến nào không có hy sinh, các tướng lãnh Mỹ đã mở những trận đánh rất dè dặt, kể cả việc tiến chiếm Baghdad, đó chỉ là vì mục tiêu bảo đảm cho quân đội bị ít tổn thất về người. Đây cũng là một trong những lý do chiến tranh bắt buộc phải kéo dài.
Nhưng dù chiến tranh có sớm kết thúc, nhiệm vụ của quân đội Mỹ vẫn còn tiếp tục ở Iraq để ổn định tình hình, tiếp tay cho việc xây dựng một chế độ mới. Chúng tôi nghĩ chính phủ Mỹ đã có thừa kinh nghiệm về việc gọi là “xây dựng quốc gia”. Mỹ không thể lập ra những chính phủ bù nhìn, miệng chỉ biết hô hào thân Mỹ, ca tụng sức mạnh của Mỹ mà thiếu khả năng thực tế, bất lực và thiếu tư cách tạo ra một sự đoàn kết quốc gia. Chính quyền hậu Saddam, nếu do LHQ kể cả những nước chống chiến tranh giúp việc thành lập, có thể không làm Mỹ hài lòng hoàn toàn, nhưng Mỹ vẫn nên chấp thuận với hai điều kiện then chốt. Đó là chính quyền do người Iraq tự ý quyết định và không đi theo một khuynh hướng cực đoan nào về sắc tộc cũng như về tôn giáo.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.