Hôm nay,  

Chạy Đua Năm 2000

16/04/199900:00:00(Xem: 21685)
Khắp thế giới đều nhìn về năm 2000 như điểm mốc lịch sử để ăn mừng. Đó là cơ hội nghìn năm một thuở, hiểu theo đúng nghĩa đen của thành ngữ này. Từ London, Paris... cho tới New York, cho tới cả Hà Nội cũng lên đủ những kế hoạch lễ mừng.
Bạn cứ mở một xấp báo từ Hà Nội gửi ra cũng thấy được chuyện kỹ nghệ du lịch đánh lớn năm 2000 với chỉ tiêu gần gấp đôi vài năm trước (nghĩa là 2 triệu du khách), hay là chuyện thi Hoa Hậu Thời Trang VN 2000, hay là chỉ thị của Lê Khả Phiêu đòi phải kiều vận mừng thiên niên kỷ mới. Nhưng còn một điều Hà Nội vẫn suy nghĩ mà chưa tiện nói ra: hồi hộp chờ kết quả bầu cử Tổng Thống năm 2000 của Hoa Kỳ. Ai sẽ lên nắm chức chỉ huy đất nước giàu mạnh nhất thế giới này" Một tay phe tả từng trốn lính khác, hay là một diều hâu của một thời Cuộc Chiến VN" Kết quả này cũng có thể biến đổi khuôn mặt của đất nước Việt Nam trong nhiều năm sau đó.
Đối với những nhà hoạt động nhân quyền VN, đây cũng là cơ hội mới để trình bày với chính khách và dư luận Mỹ các sự thật về CSVN — những sự thật mà họ (kể cả TT Clinton) cũng biết, nhưng đều muốn quên đi hoặc bỏ qua. Bạn cứ nhìn lại lịch làm việc của các nhà dân cử và những người hy vọng tranh chức ứng cử viên Tổng Thống của Cộng Hòa, Dân Chủ cũng thấy. Mới hai tuần trước, Thượng Nghị Sĩ Bob Smith, một ứng cử viên TT lập trường diều hâu, kẻ thù của mọi nhà độc tài trên thế giới, đã tới Quận Cam, khai hỏa thẳng vào chính sách ngoại giao, mậu dịch và nhân quyền của Clinton. Ông còn nói thẳng, Clinton chỉ ưa ve vãn bọn độc tài và đã gửi một thông điệp sai lầm cho CSVN.
Một số hội đoàn người Việt tị nạn cũng lên kế hoạch vận động nhân cơ hội này. Thắp Sáng Niềm Tin, Phơi Bày Tội Ác CSVN và Hồ Chí Minh, Chuyển Lửa Nhân Quyền... vân vân và vân vân. Những cuốn sách đã in, thêm những cuốn sách sắp viết về vấn đề VN. Những trang Web site đã phóng lên, và những buổi họp bàn mưu tính kế liên tục. Vấn đề là có cách nào nhân Cuộc Bầu Cử Hoa Kỳ 2000 để chiến đấu cho nhân quyền VN.

Dĩ nhiên, trước tiên là bạn phải là cử tri; không có lá phiếu thì không ai nghe. Như vậy đó sẽ là vấn đề của các Liên Đoàn Cử Tri Mỹ Gốc Việt.
Thứ nhì, bạn phải tạo được tiếng nói; có thể là viết bài tiểu luận, hay kiểu thư độc giả gửi các tòa soạn báo Mỹ, hay là in các tài liệu kể tội vi phạm nhân quyền của CSVN, nhưng đừng biến chuyện này thành một thứ xa vời của quá khứ (người đọc có thể hỏi: chuyện này cũ mấy chục năm rồi) hay là một thứ xa lạ về không gian (người đọc có thể hỏi: cũng chưa trầm trọng như chuyện Rwanda). Kỹ thuật viết xin đừng sử dụng bút pháp nghiêm trọng; hãy viết thật dễ hiểu, và nếu có thể xin làm một thứ cẩm nang ở hình thức hỏi-đáp, bởi vì nhiều khi độc giả đọc hết bài tiểu luận 10 trang là có thể quên gần hết hoặc chẳng hiểu gì cả.
Thứ ba, phải tôn trọng và tạo quan hệ tốt với những người Việt đang hoạt động trong các đảng như Cộng Hòa, Dân Chủ; chính nhờ họ mà chúng ta có bản Nghị Quyết Kết Án CSVN do hội đồng thị xã Westminster đồng thuận, nhờ họ mà Thống Đống Gray Davis sẽ gặp các vị hoạt động cộng đồng VN vào Thứ Sáu này, nhờ họ mà Thượng Nghị Sĩ Bob Smith xuống tận Garden Grove họp báo và trình bày về nhân quyền VN, nhờ họ mà Dân Biểu Loretta Sanchez mới lặn lội tiếp xúc với Hòa Thượng Quảng Độ, Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế...
Thứ tư, xin bớt chia rẽ, hoặc nếu có bất đồng ý kiến thì xin đừng mắng nhiếc nhau; hãy nhớ tới buổi họp báo của TNS Bob Smith ở Garden Grove, khi Dân Biểu tiểu bang Ken Maddox trình bày với TNS Smith rằng nơi đây có hiện diện của hai ông Chủ Tịch của Cộng Đồng VN Nam Cali thì cử tọa Mỹ lẫn Việt đều bật lên cười. Mặc dù giọng cười của cử tọa Việt có hơi ngậm ngùi, nhưng cũng không giấu được sự hổ thẹn.
Cuộc chạy đua năm 2000 thực sự đã bắt đầu rồi. Vấn đề bây giờ chỉ còn là tùy nơi chúng ta có thật sự muốn làm tốt hay không. Hay là cứ tạm nghỉ ngơi để bốn năm sau sẽ quậy lớn trong cuộc bầu cử sau nữa" Đồng bào mình nơi quê nhà khổ thêm bốn năm nữa cũng chẳng hề gì thì phải"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một thanh niên tại tỉnh Nghệ An đã bị bắt giam cì tội “phát tán tài liệu nhằm chống nhà nước,”
Chuyện người dân bị bắt vào đồn công an và rồi chết trong đó vẫn tiếp tục diễn ra tại VN qua việc tài xế Đăng Thanh Tùng vừa chết trong đồn công an tỉnh Hà Nam hôm 21 tháng 11
Để tặng thầy, cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, nhiều học sinh, sinh viên đã chọn mua dụng cụ, vật liệu về xếp hoa hay cắt giấy làm thiệp thay vì ra tiệm mua món quà gói sẵn, theo báo
Tại Sài Gòn, dù gần cả tháng nữa mới đến ngày 24/12 nhưng nhiều trung tâm thương mại, nhà sách, cửa hàng, điểm bán đồ trang trí Giáng sinh đã bắt đầu nhộn nhịp khách tham quan, mua sắm
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Nhật Báo Việt Báo vào lúc 4 giờ chiều Thứ Năm ngày 21 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Quản Trị Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Chùa Bảo Quang đã tổ chức buổi họp báo để tường trình về hiện tình sinh hoạt của Chùa Bảo Quang.
Quận Cam, California, Ngày 14 tháng 11 năm 2019. Sau thời gian dài chờ đợi, Chương trình WIC ra mắt thẻ California wic va nhan su cong bo tu Giám sát viên Andrew Do Quận tu OC Board of Supersisor.
Fountain Valley (Bình Sa) Tại Saigon Performing Arts Center vào ngày Chủ Nhật 17 tháng 11 năm 2019 Nghệ Sĩ Đỗ Thanh đã cho trình diễn Bi Hài Trường Kịch “Cay Đắng Mùi Đời” trong hai xuất trình diễn hơn một ngàn đồng hương tham dự .
LOUISIANA -- Một người đàn ông Việt Nam tại thành phố Terrytown thuộc tiểu bang Louisiana đã bị đâm chết bằng một cái giáo (thương) trong cuộc tấn công bạo động bởi người con trai vị thành niên của ông hôm Thứ Tư đã được xác nhận bởi Văn Phòng Nhân Viên Điều Tra Jefferson Parish là ông Tuan H. Nguyen, 50 tuổi
FORT WORTH, TEXAS -- Sau khi một người đàn ông tại thành phố Fort Worth nói rằng ông đã mất nhà bởi vì ông đã ký giấy giao nhà mà không biết, một gia đình khác cho biết họ sắm chút nữa là lâm vào tình cảnh vị lừa gạt giống như thế vì một giấy trao chủ quyền cho cùng một cặp vợ chồng.
Gà tây, các món ăn phụ hoặc bánh, hầu như mọi thứ đều có công thức tuyệt vời vào Lễ Tạ Ơn. Nhưng, công thức cho thảm họa thì sao?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.