Hôm nay,  

Thơ Thơ

09/12/200100:00:00(Xem: 14504)
Của Tôi

Tôi có một người Mẹ để cho tôi cách xa,
Tôi có một người cha để cho tôi không gần,
Tôi có nỗi đau thầm nên lúc nào cũng nhớ,
Tôi có nhiều trắc trở không đủ sức vượt qua,
Tôi có một căn nhà không bao giờ ở tới,
Tự tạo niềm tin mới để tiếp nối cuộc đời,
Tôi mơ một khoảng trời để cho tôi đủ thở,
Tôi nằm đêm trăn trở để thấm thía phận mình,
Tôi từng có người tình để chỉ nghe phụ bạc!
Tôi một đời trôi dạt để biết mình lang thang...
Từng là kẻ đi hoang nên không ai thừa nhận!
Tôi không biết thù hận nên chẳng oán trách ai!
Tôi có nỗi buồn dài nên niềm vui rất ngắn,
Tôi có bàn tay trắng để không sợ mất gì!
Tôi trở thành chai lì đến không còn cảm giác,
Tôi vốn nhiều mất mát chẳng bao giờ được đền,
Nên đôi khi cần quên những gì mình lỡ có...
Như tình em ruồng bỏ tôi cứ ngỡ nồng nàn,
Vì cũng biết dối gian có khi nuôi mình sống"
Với tâm cảm: chiếc bóng đi bên cạnh cuộc đời...
Như những hồn ma trơi không có nơi nương trú!
Tôi là con dã thú tự liếm vết thương mình,
Biết rằng ánh bình minh chẳng bao giờ soi tới"
Thôi, em đừng bối rối, vội vã rào đón gì!
Bận tâm làm chi khi cuộc đời vẫn thế"""
Có chút lòng tử tế thỉnh thoảng hỏi thăm nhau,
Để tháng ngày mai sau bớt đi cơn sám hối.

Nguyễn Tư

*
Mừng Ngày Hội Ngộ

Kính tặng bạn Hoàng Tâm - Hoa Kỳ

Mừng vui gặp lại: bạn Hoàng Tâm
Ghi ở lòng Tương bao nhớ thương
Bốn bể chung tình thân một hướng
Châu Mỹ về đây hội thơ Đường
Mơ trăng Châu Úc gieo tơ ngọc
Đợi nắng xôn xao tuổi thọ trường
Tuổi hạc: Hoàng gia - tình hội ngộ
Bạn hiền Huế đô - lắm tơ vương.

Thanh Tương

*
Gặp Lại Bạn Hiền

Kính tặng hai bạn Vĩnh Thọ - Hoa Kỳ

Bao ngày xa cách nay về đây
Gặp gỡ tri âm thỏa những ngày
Đất khách nhớ nhung con và cháu
Tuổi già đất Úc ngút chân mây
Gặp lại bạn hiền nối tình quê
Láng lai tình cảm tự bao giờ
Tấm lòng người ngọc nhiều ưu ái
Cảm động lòng Tương những tiếng thơ
Biết nói gì đây, hỡi bạn Ngọc"
Tình quê thương cảm lòng Tương mãi
Xao xuyến tâm tư nói chẳng vừa
Đậm đà tình cảm bút hoa đưa
Xướng hòa đồng điệu nhớ bao lâu
Thời gian chưa xóa mờ thương nhớ
Khắc ở lòng tương tự buổi đầu
Bạn đã về đây thăm con cháu
Đồng hương Núi Ngự bao trông chờ
Tình ta nối lại, tình tri kỷ
Gặp lại bạn hiền, nối tiếng thơ
Tuổi hạc về đây thỏa ước mơ
Bạn ơi xin hiểu lòng Tương nhé
Mãi tình thân quý thuở bao giờ!

Thanh Tương

*
Hồng Hoang

Em,
Búp hồng nụ xinh non
Thướt tha cành chon von

Ôm trời xuân diễm mộng
Mênh mông bờ ảo vọng

Tình yêu và dục vọng
Say đắm trái tim nồng

Em,
Quên tình sâu nghĩa trọng
Quên cội nguồn non sông

Gió muôn phương lồng lộng
Trời nổi trận mưa giông

Tất cả giờ vang vọng
Tất cả giờ hư không

Ôi! Hồng hoang!
Hoàng hôn.

CPM

*
Cho Em Nhớ Lời Thề

Giữa hai mùa mưa nắng
Tôi có biết gì đâu
Trời đất của ngàn sau
Những đóa hoa nhạt màu.

Giữa hai mùa mưa nắng
Đám mây hồng chơi vơi
Trong khung trời xa lạ
Lũ lưu dân lạc loài.

Người đi trên quãng vắng
Tủi thân mình quạnh hiu
Trời hai mùa mưa nắng
Trên thân xác tiêu điều.

Tôi bây giờ phất phơ
Cơn gió lộng mịt mù
Mắt môi giòng huyết lệ
Em hỡi! Em về chưa"

Giữa hai mùa mưa nắng
Tôi có biết gì đâu
Chiều hoàng hôn nghiệt ngã
Mai sương trắng bạc đầu.

Từng giọt đắng cà phê


Đong đưa chút nặng nề
Cho hai mùa mưa nắng
Cho ngày dài lê thê

Cho em nhớ lời thề
Giữa hai mùa mưa nắng.

Thy2000

*
Khúc Hát Cho Thuyền Nhân

Cung đàn ai bấm nốt Thăng!
Phím đàn ai khảy dây căng tiếng trầm"
Bài ca Tỵ Nạn hát lầm!
Để cho cung lạc phím câm sao đành"

Hát lên một khúc nhạc buồn
Để cho vơi bớt đoạn trường triền miên
Đàn lên phím nhạc ưu phiền
Xót xa thân phận đi tìm Tự Do
Cung đàn ta bấm nốt Đô!
Phím đàn ta khảy Tự Do cho người
Chậm chân không kịp đến nơi
Tháng ba, mười bốn... cuộc đời thảm thê(*)
Cung đàn ta bấm nốt Rê!
Phím đàn ta khảy bài chê chối người
Thuyền nhân chẳng có nụ cười
Lại còn phải bị miệng đời thị phi(**)
Cung đàn ta bấm nốt Mi!
Phím đàn ta khảy biệt ly lệ tràn
Tự Do hai tiếng khô khan
Đuổi xua tỵ nạn đẩy càn ra xa
Cung đàn ta bấm nốt Fa
Phím đàn ta khảy bài ca lọc sàng
Tỵ nạn "chính trị" là quan
Tỵ nạn "kinh tế" lầm than mỏi mòn
Cung đàn ta bấm nốt Sol
Phím đàn ta khảy chẳng còn chờ mong
Đêm nằm mơ thấy biển Đông
Giết người vượt biển phập phồng lo xa
Cung đàn ta bấm nốt La!
Phím đàn ta khảy bài ca héo tàn
"Định cư" hai tiếng phũ phàng
Nếu mà nhận được hai hàng chữ "In"(***)
Người ơi! Còn nhớ cho xin
Hai câu "nhân đạo" niềm tin xầm xì"
Cung đàn ta bấm nốt Si!
Phím đàn ta khảy bài đi xây đời
Trại giam xin hát một bài
Câu ca tỵ nạn người ngoài nghĩ sao"

Nguyễn Như Sơn

(*)14/3/1989, bắt đầu thanh lọc, (**)Tỵ nạn vì kinh tế, (***)Giấy đậu thanh lọc ở Thái (In: Vào)

*
Thủy Chung

Gió lay khóm trúc sau hè,
Lao xao cành lá, vẳng nghe tiếng đàn
Xa xa tiếng dế râm ran,
Côn trùng hòa khúc, nhịp nhàng tình quê.
Trăng khuya chênh chếch đường về,
Sương khuya lành lạnh... não nề chia tay!

Nàng rằng... Anh hỡi có hay"
Thương anh, tháng tháng, ngày ngày đợi mong;
Cùng anh trong chiếc áo hồng,
Xe tơ, kết tóc, tiết đông ấm tình!
Trao anh cánh huệ trắng tinh,
Trao anh tâm ý, thắm tình quê hương.
Trao anh hồn phách vô thường,
Trao anh, trao hết tình thương cho Người.

Anh đi biền biệt xa xôi,
Anh đi dâng hiến cho đời thân trai.
Biên cương áo trận miệt mài,
Ngày đêm diệt giặc xứng trai anh hùng!
Anh đi để lại nhớ nhung.
Em xin trao hết thủy chung cho Người!

Joseph Duy Tâm

*
Nhớ Mùa Điên Điển

Nhớ mùa điên điển trổ bông
Tụm năm tụ bảy ra sông hái về
Đồng xanh vang vọng tứ bề
Đám con nít quỷ kết bè cùng nhau
Ra trò bơi lẹ cho mau
Xuồng nào về trước được khao ăn mừng
Cuộc chơi hào hứng tưng bừng
Đến khi thắng cuộc bông lưng mất rồi
Uổng công giăng nắng đội trời
Về nhà có lẽ ăn roi no đòn
Nhớ bông điên điển dưa giòn
Đọt xoài đọt lụa cũng ngon vô cùng
Rau thì đủ thứ trộn chung
Rau dừa, húng lũi họp cùng tía tô
Kho nồi mắm với cá rô
Trời mưa cha nhậu vài tô sỉn hoài
Mưa tuôn lớp lớp sông dài
Một thời con gái mộng mơ đêm hoài
Anh làm bổn phận con trai
Làm thân lính tráng miệt mài tháng năm
Bạn bè ít dịp ghé thăm
Sẩy đàn tan nghé mù tăm phương trời
Hành quân những tháng mưa rơi
Đôi khi đột kích tối trời mênh mông
Vàng bông điên điển bên sông
Ngang qua sông cũ nhà không bóng người
Em giờ lưu lạc nơi nào"
Nhớ mùa điên điển nhớ màu bông xưa
Đưa người lỡ chuyến đò đưa
Bên trời biển rộng trời mưa chợt buồn.

Vĩnh Hòa Hiệp

Lần đầu tiên một festival chuyên về hoa lan với chủ đề ‘Sắc màu nhiệt đới’ đã được tổ chức tại Sài Gòn, diễn ra từ ngày 27/4/2019 đến hết ngày 1/5/2019 tại công viên văn hóa Tao Đàn
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.