Hôm nay,  

Từ Vn Đến Đại Hàn

17/02/200300:00:00(Xem: 4799)
Gần đây vấn đề Đại Hàn làm cho thế giới chú ý và người Việt nhớ lại một trang sử đau buồn khiến mất nước về tay CS. Bắc Hàn CS tuyên bố không thi hành hiệp uớc ngưng sản xuất nguyên tửû và tuyên bố mọi chế tài kinh tế của thế giới xem như là hành động chiến tranh đối với Bắc Hàn. Còn Nam Hàn hàng trăm ngàn thanh niên, sinh viên và người có đầu óc bài Mỹ biểu tình nhơn vụ hai quân nhân Mỹ lái xe tăng cán chết hai cô gái Đại Hàn được Toà án Quân sự Mỹ tha bổng. Và một tổng thống với lập trường hoà hợp với Bắc Hàn và độc lập với Mỹ thắng cử, được nhân dân ủng hộ, đánh bại ứng cử viên còn theo lập trường cứng rắn chống Cộng. Các nước lớn Mỹ, Nhật, Pháp, Nam Hàn lo âu, tìm cách giải quyết bế tắc với Bắc Hàn. Trước tình hình đó, người Việt ở Miền Nam thuộc VNCH cũ đang ở trong nước hay tỵ nạn CS trên thế giới, lắc đầu tự nhủ, “Nhân dân Nam Hàn chưa thấy quan tài nên chưa đổ lệ.”
Trươc nhứt nói về các cuộc biểu tình chống Mỹ ở Nam Hàn có vẻ giống của VN xưa. Về đề tài, các cuộc biễu tình không nói trắng ra là chống Mỹ xâm lược, chống Mỹ cứu nước như Đài Phát thanh Hà nội tuyên truyền với lời sắt máu, “Căm hờn thấu tận Trời xanh, Máu kêu trả máu, đầu kêu lấy đầu.” Biểu tình ở Saigon, đề tài thường chống chánh quyền tay sai Mỹ tham nhũng, chống Mỹ ủng hộ độc tài, chống lối sống Mỹ làm văn hoá Việt suy đồi. Nhưng mọi cuộc biểu tình đều qui về một mục tiêu: Yankees Go Home, như ở Nam Hàn hiện tại. Và Phản Chiến Mỹ trong Chiến tranh VN, dùng bổi đó để thổi phòng thành bão lửa làm cho Mỹ thua CS Hà nội ngay tại Mỹ,ø Quân đội Mỹ rút quân như người bại trận. Còn VNCH bị bức tử vì chương trình VN hoá chiến tranh, siết và cắt viện trợ để sau cùng bức tử. Không có cảnh tắm máu ở VN . Nhưng có trên 1 triệu rưởi người vào tù nơi rừng thiêng nước độc để CS gọi là “cải tạo” nhưng thực chất là bỏ tù cấm cố, biệt xứ kết họp với cưỡng bức lao động không công, không xét xửû, không án tiết, không biết ngày ra. Và hàng triệu người khác ở ngoài chịu không thấu CS, bỏ nước ra đi, tỵ nạn CS bằng thuyên nan vượt đại dương, bằng băng rừng lội suối, rúng rính lương tâm Nhân Loại.

Sau khi CS vào được Saigon rồi, lần lần người ta mới thấy rõ và tin những nhận định của các cơ quan an ninh VNCH là đúng, chớ không phải chụp mũ đối lập. Các cuộc biểu tình đa số là do CS giật dây, do CS nằm vùng và những người chạy theo CS tổ chức lôi kéo sinh viên, thanh niên. Chớ không phải là chánh quyền chụp mũ CS để đàn áp đối lập. Đa số những người cầm đầu “nổi” những cuộc biễu tình ở Saigon xưa là những người chạy theo CS. Một DB Hồ Ngọc Nhuận, một luật sư Ngô bá Thành, một giáo sư Lý chánh Trung đều có liên lạc chặt chẽ với CS, được Đảng, Nhà Nước CS đề bạt cho dân bầu làm “đại biểu nhân dân” trong Quốc Hội đầu tiên sau khi chiếm được Miền Nam. Còn những người CS thứ thiệt nằm vùng trong hàng ngũ thanh niên, sinh viên như Trương tấn Sang, Nguyễn minh Triết, Lê văn Nuôi chỉ đạo trực tiếp, trợ trưởng tinh thần, vất chất cho những người chạy theo CS, sau này đều giữ chức vụ then chốt trong Uûy ban Quân Quản những ngày đầu và Uûy Ban Nhân dân Thành Phố sau đó. Cấp bậc của họ có người là thành ủy viên của Đảng bộ Saigon, Gia định. Bản trận liệt của Phòng 2 Tổng Tham Mưu, Biệt Khu Thủ đô, Tổng Nha Cảnh sát, Trung Ương Tình Báo, và Phòng Tùy viên Quân sự, lẫn Bộ phận CIA Mỹ vùng Đông Nam Á và VNCH, đều có lý lịch và hoạt động của những người ấyï. Nhưng hễ Thông Tin, chánh quyền VNCH nói ra, thường bị chụp mũ ngược lại là “ tố cộng”, đàn áp đối lập. Sau Hiệp định Paris, Cục R nếu ở Lộc Ninh, thì Cục R’ (đọc là R phẩy) nằm ngay ở Saigòn. Nếu sau ngày 30/4/75, dân 30 tháng 4 mang băng đỏ chạy theo du kích trong rừng ra “tiếp thu” khóm phường ở Saigon, thì trước ngày đột qụy của VNCH, dân 30 tháng 4 phẩy đã có mặt ở Hạ viện VNCH, như Hồ ngọc Nhuận, Bác sĩ Hồ văn Minh, ở Phủ Thủ Tương như Tiến sĩ Nguyễn văn Hảo và một người Phụ tá thân cận, ở ngành truyền thông Việt Mỹ như Phạm Xuân Aån. Còn ở cấp chóp bu, lãnh tu có lập trường hoà giải, hoà họp với những người “anh em Miền Bắc” (danh từ của Lý quí Chung Bộ Trưởng Thông Tin 2 ngày của Tướng Minh), Tướng Dương văn Minh, được nhóm DB của Hồ ngọc Nhuận triệt để ủng hộ. Lập trường đó không khác lắm với lập trường TT Nam Hàn đắc cử, hoà giải với CS Bắc Hàn và độc lập với Mỹ hơn. Lập trường đó rất thuyết phục và ăn khách. Ai mà chẳng muốn thống nhất đất nước, hoà họp dân tộc, thăm viếng và đoàn tụ gia đình lại với nhau. Ai mà chẳng muốn độc lập dân tộc, chống ngoại bang lật xấp lật ngửa vận mạng nước non mình. Miền Nam, VNCH xưa và Nam Hàn bây giờ nhờ viện trợ Mỹ và kinh tế tư do, mức sống cao hơn, phồn thịnh hơn, ai chả muốn giúp cho đồng bào đói khổ của mình ở Miền Bắc. Nhưng làm không được vì chế độ chánh trị và nhà cầm quyền khác nhau. Do vậy dễ nhứt là, đổ tội cho Mỹ, vừa thoả mãn được tinh thần quốc gia dân tộc, vừa được lòng Miền Bắc “anh em”. Tội cho Mỹ tốn tiền của xương máu giúp cho Miền Nam và lại bị đuổi xô, chống đối. CS Miền Bắc dĩ nhiên xem Mỹ là kẻ thù số 1, đã đành. Nhưng với đồng minh Miền Nam, Mỹ cũng có đối lập. TT Thiệu, vị Tổng Thống được xem làm việc với Mỹ lâu và nhiều nhất của VN CH tâm sư khi lưu vong, “Làm bạn với Mỹ rất khó, làm kẻ thù thì dễ.” Và nhân dân biểu tình bài Mỹ do VC xúi dục cũng có, do chính người Mỹ cũng có. Nhiều người Mỹ vì nóng tiền, tiếc của viện trợ, lắm khi hành động như Caucasian Saviors của người Việt, làm thay nghỉ thế cho nhà cầm quyền đồng minh.
Biểu tình chống Mỹ của VNCH ở Saigon xưa và Nam Hàn ở Seoul bây giờ, đại đa số xảy ra ở Thủ đô phiá Nam và do thanh niên, sinh viên là chánh yếu. Thanh niên, sinh viên nhiều nhiệt huyết nhưng sanh ra, lớn lên trong thời bình, được nuôi dưỡng ăn học trong môi trường kinh tế tương đối phồn thịnh, và chế độ xã hội an ninh, tương đối tự do, dân chủ với viện trợ hào phóng của Mỹ và với bảo đảm an ninh của 37 ngàn quân Mỹ để ngăn làn sóng đỏ. Do vậy thế hệ hậu Chiến tranh Tiều Tiên ít có kinh nghiệm thực tế về CS nhưng nhiều lý tưởng quốc gia và lãng mạn chánh trị. Kinh nghiệm chết sống với CS cho biết không theo CS là kẻ thù của CS; CS không chấp nhận đối lập, không thoả hiệp, không hoà giải, hòa họp với bất cứ lực lượng nào. Chỉ phải theo CS thôi nếu CS còn quyền. CS Hà nội lấy Miền Nam bằng võ lực. Đông Đức thà chết với Liên xô, đổ vỡ với Bức Tường Bá Linh, chớ không hoà giải với Tây Đức nên để lại không biết bao nhiêu hậu quả khiến Tây Đức suýt tụt dốc nghèo để tái thiết, cân bằng hai miền.
Lịch sử không tái diễn và Thượng Đế cũng không thay đổi được. Nhưng lịch sử sẽ vô dụng nếu người sau không tìm hiểu, đối chiếu, và rút kinh nghiệm từ lịch sử.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.