Hôm nay,  

Mộ Tuyết (2)

12/11/200200:00:00(Xem: 15790)
Gia đình một mẹ, một chị, ba anh em trai. Bố làm nghề dậy học, và là hiệu trưởng trường tiểu học trong những năm Pháp thuộc, tới 1945 hoặc 1946. Bốn đứa con mỗi đứa sinh một nơi, do bố bị thuyên chuyển liên tục. Đứa em trai tử trận sinh tại Gia Khánh, Ninh Bình (Bắc Việt).
Nơi tử trận: một quãng sông thuộc địa phận xã Trường Khánh, tỉnh Ba Xuyên.
Trích báo cáo một quân nhân (CLQ/BP: Chủ lực quân/Biệt phái) tử trận (chết), do Bộ chỉ huy tiểu đoàn... ngày 23 tháng 11 năm 1967:
Họ và tên: Nguyễn Quốc Sĩ
Cấp bậc: Chuẩn Uý (CLQ).
Số quân:
Chức vụ: Trung đội trưởng.
Ngày và nơi sinh:... năm 1942, tại Gia Khánh, Ninh Bình.
Tên cha:.... (chết)
Tên mẹ:
Gia cảnh: Độc thân
Ngày chết: 23 tháng 11 năm 1967.
Trường hợp chết: Trong cuộc hành quân.... chạm súng với địch tại xã Trường Khánh, quận Long Phú, tỉnh Ba Xuyên, bị trúng đạn, tử thương lúc 10 giờ sáng.
Ngày và nơi an táng: Được thân nhân xin thi hài về mai táng tại nghĩa trang Quân Đội, Sài Gòn, ngày 23-11-1967.
Địa chỉ cấp báo thân nhân:
KBC... ngày 23 tháng 11 năm 1967.
Đại Uý...
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn...
[Gia Khánh, Trường Khánh: Liệu chỉ là tình cờ, giữa hai địa danh, một là nơi ra đời, ở miền bắc, và một là nơi từ giã cõi đời, ở miền nam" Hai tên gọi, như hai dấu báo của một định mệnh"]
Bố mất tích đúng ngày ba mươi tết năm 1945, năm bắt đầu mọi biến động.
*
Một ngày nào, tự nhiên, hay đột nhiên, anh nhớ lại, hay có cảm tưởng, là mình sẽ nhớ lại, và hiểu được những chuyện đó, anh sẽ viết, nghĩa là bỏ vào đống gạch ngói vụn nát đầy rong rêu cỏ dại của những năm tháng già nua cũ kỹ đã gần như trở thành vô ích mà chúng ta thường gọi là ký ức, là kỷ niệm, sự quyết tâm không để cho nó trở thành vô ích, không để cho những thú vui vật chất, mất thì giờ, có tính nhất thời lôi cuốn, những thói hư tật xấu chi phối (những cờ bạc, rượu chè, chơi bời lêu lổng, túm năm tụm ba nơi quán nước nhà hàng, những cơn buồn ngủ và sự lười biếng, trốn tránh công việc, trốn tránh sự khổ hạnh cần thiết bằng cách đọc những cuốn truyện trinh thám, gián điệp, chưởng, vừa đọc vừa tự nhủ thầm, tự an ủi, rằng cái giây phút sáng tạo thiêng liêng kia chưa tới, cần phải kiên nhẫn chờ đợi, đừng nóng nẩy, đừng vội vàng, đừng hái trái xanh, đừng ăn non, ăn gian... trong khi chờ đợi phải tập giết đời mình, giết thời giờ, bằng những đam mê... sự quyết tâm, cố gắng, nhẫn nhục chịu đựng: Bởi vì đối với những hạng ngưòi như anh, quá coi trọng chữ nghĩa hơn là đời sống, coi cái giả còn thực hơn cả cái thực, do không hiểu tại sao, nguyên nhân huyền bí hay tầm thường giản dị nào, khiến chữ này mang nghĩa này thay vì nghĩa kia, quá coi trọng đền nỗi bàng hoàng sợ hãi khi phải đối diện với nó, nghĩa là với cô đơn và sự yên lặng, quá coi trọng bởi cì coi nó như là khí giới độc nhất nhằm chống lại sức mạnh khủng khiếp của thời gian, của lãng quên và tuyệt vọng.

Khi đó, khi anh định viết những gì anh đã sống, đã trải qua, chắc là anh đã đứng tuổi, đã lập gia đình, ngoài mẹ già anh may mắn còn được gần, trong khi chị và em - đứa thứ nhì tử trận, người chị mê phong trào ở lại đất bắc, đứa út ở với bà nội đương đêm bị du kích từ bên kia sông là vùng kháng chiến, lội về làng bắt đem đi, trao cho người bác của anh, với lý do, nó còn quá nhỏ có thể vô tình chỉ chỗ ẩn náu của du kích cho Tây, [ngoài ra còn một lý do khác nữa, nhưng anh chưa tiện viết ra ở đây, có phải không"], ngoài mẹ già, già nua, tật bệnh, khốn khổ vì những bất hạnh, suốt đời chỉ hưởng một vài năm sung sướng, dễ chịu, đó là khi bố anh còn sống, chưa bị người học trò viết thiệp mời thầy đi dự tiệc tất niên nhưng thực sự là mời thầy đi mò tôm, và sau đó, sau cái ngày bố anh rời nhà ra đi, nói là sẽ về liền, bà mẹ anh đã chạy ngược chạy xuôi, lặn rừng leo núi, tới tận vùng thượng du Bắc Việt, tới tận biên giới, xuống tận vùng biển, vùng mỏ, để tìm chồng, vẫn còn nhen nhúm trong lòng một chút hy vọng, rằng người chồng vẫn còn sống, và sẽ trở về...
(còn tiếp)
Sơ Dạ Hương
Thông báo:
Chủ biên tạp chí VHNT trên lưới, Phạm Chi Lan, và người phụ trách trang Tin Văn, Nguyễn Quốc Trụ, trân trọng thông báo tới độc giả và thân hữu:
Do server saomai.org bị trục trặc kỹ thuật, nên không thể đưa báo và trang Tin Văn lên lưới được. Chúng tôi hiện đang tìm cách khắc phục, và có thể, sẽ phải dời qua một server khác. Xin cáo lỗi cùng tất cả bạn đọc và thân hữu.
Sau đây là địa chỉ tạm thời:
Tạp chí VNHT: http://demthu.lonestar.org/default.htm
Trang Tin Văn: http://demthu.lonestar.org/~tinvan/unicode/index.html
Email: [email protected]
hay: [email protected]
PCL & NQT

HANOI -- Tình hình nhân quyền tại Việt Nam vẫn tệ hại. Bản tin VOA ghi rằng Liên Âu (EU) lên tiếng trong một nghị quyết rằng nhân quyền Việt Nam tiếp tục tệ hại.
Khi nghe tiếng chuông nhà thờ trên khắp nước Pháp cùng reo lên hôm 11 tháng 11 năm 1918, người dân chợt tỉnh, biết mình còn sống. Tiếng chuông chào mừng đình chiến. Mọi người bật khóc. Khóc vì mình còn đây. Khóc cho mọi thứ, cho bao nhiêu sanh mạng, tất cả bị chôn vùi và sẽ chẳng bao giờ trở lại.
Trong khi hàng chục ngư dân Việt Nam trong nhà giam than trời, đội tuyển túc cầu Việt Nam đá thắng đội tuyển Malaysia 2-0 trong giải AFF.
Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ… là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Dạo gần đây lướt facebook hay bị giật mình vì có vài người bạn sau khi “mất tích” một thời gian thì thay profile picture mới bên cạnh một người mới!
Tác giả là một nhà giáo tại Việt Nam. Sang Mỹ, bà có 10 năm làm việc trong ngành du lịch, hiện là cư dân Little Saigon. Với sức viết mạnh mẽ, Phùng Annie Kim đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2016. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
Chiến Dịch Mới Giúp Hàng Triệu Thành Viên Medi-Cal Sử Dụng Phúc Lợi Chăm Sóc Nha Khoa - đáp ứng các mục tiêu hàng năm của chương trình, tăng số lần đến khám nha khoa
Ai cũng biết đất nước ta không ít tên tuổi bọn mơ mộng, những người sống chết với văn học nghệ thuật. Bọn họ đâu cả rồi? Xin thưa: Họ đã "lên tầu".
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.