Hôm nay,  

Vận Động Chiến

19/07/200600:00:00(Xem: 4015)

Hằng năm người Việt ở Mỹ chứng kiến và tham gia hết cuộc vận động này đến cuộc vận động khác. Vận động quần chúng gốc Việt; vận động chánh quyền và nhân dân dòng chánh chánh trị Mỹ. Vận động cho Ngày Quốc Hận, Ngày Quân lực, Phong Trào Đòi Trả Lại Tên Saigon, Giúp Thương Phế Binh kẹt trong nước, đến vận động cho tư do, dân chủ, nhân quyền VN. Vận động in báo Washington Post tờ báo đầu giường của chánh khách Mỹ, báo USA Today phát hành khắp nước Mỹ in thơ ngỏ gởi TT Bush. Và còn nhiều nữa, nhiều những cuộc vận động khác bên ngoài có vẻ văn hoá, tôn giáo, xã hội nhưng bên trong chuyên chở ý nghĩa chánh trị vì chánh trị là phạm trù tổng hợp của sinh hoạt Con Người.

Nhưng đặc biệt không có cuộc vận động công khai nào cho CS Hà Nội do CS chủ động hay nhóm Hoà giải Hoà Hợp cuội đứng ra làm. Quốc tế vận của người Việt Hải ngoại đặc biệt là người Việt ở Mỹ - rõ rệt ở thế thượng phong, nhờ có trên một triệu người vừa là những nhà ngoại giao dân giả và cử tri có thể ảnh hưởng chính sách của Mỹ qua lá phiếu làm ra dân biểu, nghị sĩ Mỹ dù là lá phiếu biên tế, nhưng là lá phiếu giọt nước tràn thắng cử ở một số tiểu bang lớn và đông của Hoa kỳ. Nếu trước 30 tháng 4 năm 1975, VN Cộng hoà được một phần tư  Mỹ vận này, có thể hướng đi lịch sử của VN đã đổi chiều.

Tuy nhiên vận động, quốc tế vận nhiều mà thấy CS Hà Nội vẫn ngồi ì ra đấy, nên  có người nản, nói "đấu tranh, đấu triết riết rồi tránh đâu", CS Hà nội 30 năm rồi vẫn còn thống trị đất nước và đồng bào VN. CS mở rộng bang giao và giao thương ì xèo với Tây Âu, Bắc Mỹ. Phát động hoài thành lờn, biểu tình, gây quỹ miết càng khó. Mới nghe qua lời lẽ bi quan đó cũng có lý, chớ không phải không phần nào. Nhưng suy cho cùng nghĩ cho cạn về thời gian và bản chất của đấu tranh cho tự do dân chủ, nhân quyền VN, những sự kiện, những chân lý khách quan cho thấy ngược lại.

Mười năm trước đây khó mà nghĩ ở trong nước, HT Quảng Độ, Ô. Lê quang Liêm, LM Nguyễn văn Lý có thể công khai và trực diện đấu tranh cho tự do tôn giáo bây giờ. Càng khó tưởng tượng có thể nghe được những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và những người nông dân bị cướp đất, những công nhân bị cướp công, mạnh dạn ăn nói với CS Hà Nội như bây giờ. Rõ ràng, trong cũng như ngoài nước, người dân Việt không CS, một người một tay đang vỗ nên kêu. Tích lũy thành đa. Ba cây dụm lại nên hòn núi cao. Góp gió làm bão lửa đấu tranh đang ngún cháy nhà Hồ CS. CS Liên xô và Đông Au chết đâu có phải chết vì súng M16, pháo đài bay B52, mà bị đồng Đô la giấy xanh, và bị ánh sáng tự do dân chủ làm đột quị - tự đột quị. Đó là kết quả sau cùng của cuộc vận động chiến của Thế giới Tự do. Đài Âu châu Tự do của Mỹ xong nhiệm vụ đang chuyển hướng về vùng CS Á châu, trong đó VNCS là mục tiêu chính.

Còn ở hải ngoại khó mà nghĩ vấn đề tự do tôn giáo, vấn đề nhân quyền VN đã đi vào Quốc Hội của các siêu cường. Tại nước Mỹ, với áp lực của Quốc Hội, Bộ Ngoại Giao đã liệt CS Hà Nội như một chế độ cần phải quan tâm đặc biệt vì lý do vi phạm tự do tôn giáo. Mỹ cố gắng mở cửa cho CS Hà Nội vào WTO để chụp lên đầu CS một vòng kim cô kinh tế hầu chuyển hoá chánh trị. Làm cho dân Việt đỡ khổ hơn để phú quí sinh lễ nghĩa thấy cần phải thay đổi chế độ CS cai trị như thời Trung Cổ. Công tâm mà nói nếu nước ngoài không vào VN, người dân và phong trào tôn giáo, nhân quyền VN trong nước chưa được như bây giờ.

Người dân Mỹ nói chung đang hậu thuẫn cho cuộc vận động của người Việt Hải ngoại. Tại Hoa kỳ, hơn phân nửa dân số Mỹ của gần một trăm chánh quyền tiểu bang, quận hạt và thành phố xem quốc kỳ VN nền vàng ba sọc đỏ là di sản văn hoá, biểu tượng chánh trị của ngưòi Mỹ gốc Việt nay  trên 90% đã là công dân Mỹ. Tại hai tiểu bang lớn của Mỹ nơi có cộng đồng người Việt lớn nhứt ngoài VN, hai người Việt đã "lừng lửng" đi vào Hạ Viện tiểu bang: DB Trần thái Văn (Cộng Hòa,  California) và DB Hubert Võ (Dân Chủ, Texas). Và nhiều người khác đi vào hội đồng nhân dân, giáo dục thành phố. Ở Liên Au, Quốc Hội đã nhốt chế độ CS vào Viện Bảo Tàng Tội Ác Chống Nhân Loại chung với Đức Quốc xã. Ở Úc, cộng đồng người Việt đã quật CS bằng nhiều cuộc biểu tình tràn ngập lãnh thổ chống CS xâm nhập bằng truyền hình và văn công.

Thái độ bi quan nói trên của một số người "rất là người", không có gì đáng ngạc nhiên đặc biệt là trong đất nước tự do, dân chủ như ở Tây Âu, Bắc Mỹ. Bá nhân bá tánh mà. Nếu mọi người râm rắp nghe theo, làm theo thì không sáng kiến, sáng tạo, vấn đề không thể sáng ra, hay lên như đã thấy ở chế độ độc tài CSVN ù lì, cỗ lỗ sỉ. Dĩ nhiên trong tập thể phải có  người nóng vội khi thấy  đấu tranh ròng rã 30 năm mà CS Hà Nội vẫn bình chân như vại. Có người thích chiến tranh qui ước, tiến chiếm sớm mục tiêu giải thể CS Hà Nội, như Trình Giảo Kim đánh ba búa hạ cho được, nếu không thì thôi. Có người không ưa qui luật đấu tranh chánh trị, ai dài hơi người đó thắng. Trong chiến tranh chánh trị cây dao ăn trầu, cây tâm xỉa răng làm rối trí, yếu sức, lũng đoạn, chia rẽ hàng ngũ địch đươc cũng cứ dùng miễn nhiều người đồng lòng chấp nhận. Vận động chiến là phương tiện đấu tranh chánh trị, đấu tranh chánh trị là một hình thái chiến tranh trường kỳ, toàn dân, toàn diện. Vì toàn dân đấu tranh nên không phải sợ  biểu tình chống Cộng, đóng quỹ đấu tranh bị chụp hình, bị lên mặt báo, bị lộ tên CS làm khó dễ không đi VN thăm thân nhân gia đình, quê cha đất tổ được.

Vận động chiến là chiến thuật, vũ khí tất yếu, cần và đủ của cuốc đấu tranh chánh trị. Chính Tập Thể Chiến sĩ VN Cộng, những quân nhân chuyên chiến tranh võ trang còn phải đổi chiến thuật. Trong Đại Hội Toàn quân ở Little Saigon khi tái tập họp và thành lập cơ chế sau nhiều năm tản hàng vẫn đồng thanh chấp nhận đề cương: đấu tranh chánh trị. Mà đấu tranh chánh trị cốt yếu là vận động, quốc tế vận và vận động quần chúng. Vận động, vận động, và vận động chiến không bao giờ thừa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ mất sớm, sống với dì ghẻ quá ác độc nên người anh dẫn em gái trốn khỏi nhà. Dì ghẻ là một bà phù thủy, đã dùng phép thuật biến người anh thành một con Mang. Cô em gái tìm được một túp lều nhỏ trong rừng, hằng ngày hái trái về nuôi anh. Cuộc sống rất an lành thì bỗng một hôm nhà vua cùng tùy tùng đến khu rừng săn bắn. Cuộc săn kéo dài nhiều ngày và người anh xin em cho mình ra khỏi lều dự cuộc săn. Đến ngày thứ ba, Mang bị thương, nên có người biết chỗ ở của Mang , về báo cho vua hay. Hôm sau, chân Mang lành hẳn, lại xin em cho tham dự cuộc săn. Nhà vua đi tới túp lều, đã sửng sờ trước vẻ đẹp của cô gái và xin cưới cô về làm vợ. Cô bằng lòng và đem Mang về hoàng cung. Bà dì ghẻ tưởng hai anh em đã bị thú dữ xé xác ăn thịt, nghe tin cô em đã thành hoàng hậu thì tức giận, ghen tức. Cô con gái của mụ, xấu như ma lem, lại chột một mắt, cũng hờn dỗi khóc lóc muốn soán ngôi hoàng hậu. Mụ phù thủy hứa sẽ dùng kế...
Khi cá Ông từ trần… lòng người cũng hoang mang. Bản tin Kênh 14 kể chuyện Phan Thiết: Ngày 29/5, các ngư dân phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận phát hiện xác một cá Ông lụy ngoài khơi, sau đó tiến hành kéo vào bờ tổ chức an táng theo phong tục địa phương.
Em lớn lên từ tấm lòng biển cả Bát ngát tình người, ruộng mật bờ xôi Bàn tay nào chăm lo từng tấm tã? Cho hôm nay em được lớn thành người Đám trẻ mồ côi bây giờ đã lớn Ba mươi năm mài miệt mái hiên trường Ngày tốt nghiệp trong giảng đường đại học Hẹn cùng nhau đồng trở lại quê hương
Trà Vinh có đầu gà đít vị, Tiều lai Miên (!), hoặc Miên lai Việt nên con lai, nhứt là con gái, thừa hưởng của Tía mình một chút, của Má mình một chút,. tổng hợp toàn tinh hoa, nên em nó đẹp não nùng. Đẹp đến nỗi mấy anh xứ Nẫu quê mình, tuốt tự Quảng Nam, phiêu bạt vào, dẫu còn nhớ con ‘ghệ’ mình ở quê xưa, mà vẫn thấy con tim mình tan nát!
Hóa không bay vút miền miên viễn, Xác trần tháo cởi, hạnh vô biên. Đọa đày mạt kiếp giờ quên lửng, Nhẹ tênh bụi rắc rũ oan khiên. Mừng rơn thanh thoát cơ man đấy, Bỗng chợt động tâm: khóe mắt đầy. Giọt nước người xưa ươn ướt đọng, Rừng xanh đất đỏ lấp khôn khuây.
Một cách lịch sự hơn thì Trung Quốc bày tỏ hy vọng rằng trong khoảng một thập kỷ nữa, Mỹ sẽ học được sự khiêm tốn để chấp nhận Trung Quốc như một nước bình đẳng với mình và cùng lúc ấy có đủ khôn ngoan để tránh kích động Trung Quốc ở sân sau châu Á.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.