Hôm nay,  

Khi Nông Dân Nổi Giận

03/06/200600:00:00(Xem: 1973)

Bao nhiêu là chuyện cướp đất, cướp công, tham ô, nhũng lạm mà người lao động thành thị và nông thôn phải chịu đang xảy ra ở  Trung Quốc và Việt Nam, hai nước lớn còn bị Đảng CS kềm kẹp ở Á Châu. Mà kẻ cướp không ai khác hơn là cán bộ đảng viên dùng quyền thế để cướp cạn và cướp ngày. Bao nhiêu là chuyện khiếu kiện, biểu tình, chống đối của người dân lao động ở thành thị cũng như nông thôn.  Một sự thật, một sự kiện, phổ quát xảy ra cùng làng kháp xóm, khăp hai nước Việt Nam và Trung Quốc dưới chế độ kinh tế thị trường nhưng bám cái đuôi chánh trị xã hội chủ nghĩa. Công an CS càn quét, bắt bớ, nông dân, công nhân lại tụ tập lại, khiếu kiện, chống đối như nước tràn vào lỗ trủng không thể ngăn được.

 Công, Nông, hai cánh tay đã làm nên sự nghiệp cho Đảng, Nhà nước CS Trung Cộng đã thấy bị phản bội, bị bóc lột. Cái mà CS gọi là Liên minh Công Nông không chấp nhận sự lãnh đạo của Đảng CS nữa. Công nông đã thấy những người du kích giỏi không phải là những người lãnh đạo giỏi. Những người du kích hồi xưa đó và hậu duệ của họ bây giờ đã phản bội lại những người đã bao che, nuôi dưỡng, không còn "cùng sống chiến đấu lao động" với mình nữa. Họ đã trở thành bộ máy thống trị như Nhà Thanh tóc có đuôi sam xâm lược và thống trị ở Trung Hoa, như Thực dân Pháp cướp chủ quyền nước Việt và khai thác cho mẫu quốc Pháp. Một hình thứ cthực dân mới, một thứ tự thực dân còn tồi tệ, gian ác, tham ô, nhũng lạm hơn nữa kia. Tức nước phải bể bờ, sức ép càng nhiều sức bật càng cao trong phong trào người nông dân và công nhân giận dữ ở TC và VC.

Thực vậy, cái kiểu chuyển đổi kinh tế mà không chuyển đổi chánh trị này đã biến hai chế độ CS lớn nhứt Á Châu thành một thứ chế độ tư bản sơ khai, hoang dã mà Karl Marx dựa vào sự thiệt thòi của người lao động để kêu gọi vô sản toàn thế giới đoàn kết đứng dậy lật đổ. Như GS Christine Wong, ĐH Washington, chuyên nghiên cứu về chính quyền địa phương Trung Hoa nhận xét: "Những gì Trung Quốc đang có chính là phần tệ hại nhất của một kế hoạch kinh tế và cũng là phần tệ hại nhất của chủ nghĩa tư bản. Nông dân là những người bị thiệt hại nhiều nhất". 

 Nên TC dù là nước đổi mới kinh tế trước và chánh trị thoáng hơn VC, nông dân ở khắp nơi đã đứng lên chống Đảng, Nhà Nước. Chống Đảng Nhà Nước TC về đủ thứ chuyện, đất đai, an sinh, môi trường, tham nhũng, liên quan đến đời sống sát sườn của người dân bị trị, người dân đồ thán. Ở một quốc gia mà dân số từ  80% trở lên là nông dân, như TC khoảng 900 triệu, VC 70 triệu, tình trạng bất ổn này là một vấn đề lớn, ảnh hưởng đến sự sống còn của chế độ CS. Theo thống kê của Bắc Kinh, trong năm 2005 đã diễn ra hơn 87.000 lần "rối loạn trật tự công công", tăng lên nhiều so với 10.000 vụ năm 1994. So với dân số ở Việt Nam, tỷ lệ "rối loạn trật tự công công" này ở Việt Nam  cao hơn ở TC vì VC sắt máu hơn với người dân.

CS Hà Nội còn say men chiến thắng "hai đế quốc sừng sỏ" nên coi thường. Nhưng Đảng Nhà Nước TC đã ý thức được nguy cơ của vấn đề. Chủ tịch TC Hồ Cẩm Đào đã ban hành kế sách "xây dựng một xã hội hài hoà", "nông thôn chủ nghĩa xã hội mới". Kinh phí dự trù hàng tỉ Đô la. Hà Nội thì chưa len lỏi vào Tổ chức Mậu dịch Quốc tế, không thể tài trợ cho nông dân được, nông dân Việt Nam "dĩ nông vô bản" sẽ khổ với gia nông phẩm của những nước nông nghiệp đã thành kỹ nghệ.

Nhưng TC cũng đã trễ và khó thành công. Vì cũng như ở Việt Nam và Trung Quốc, Bắc Kinh, Hà Nội  đã mất khả năng điều khiển địa phương và mất niềm tin nơi guồng máy cai trị ở dưới. Đến đỗi, Ô Phó Bộ Trưởng Giáo dục Zhang Baoqing càu nhàu: "Vấn đề lớn nhất của Trung Quốc là chuyện phép vua thua lệ làng…..  Khi chúng ta tìm cách giải quyết vấn đề cho sinh viên nghèo vay tiền học phí, các đơn vị cấp dưới hoàn toàn không thèm nghe chúng ta. Ngay cả điều này còn không làm được thì còn nói gì được nữa"" Còn ở dưới thì Đảng, Nhà Nước đia phương thì bị quá nhiều áp lực tài chánh của kinh phí an sinh (giáo dục, y tế, xã hội) vì chính sách kinh tế buộc phải lấy thu bù chi cho loại kinh phí này, nên địa phương siết lại vì vấn đề an sinh xã hội không sanh lời.

Ở giữa người dân đa số là nông dân và đa phần là nghèo phải nay lưng ra lãnh đủ, trả tiền từ miếng bông gòn đến ca mổ, từ con đi học tiểu học đến đại học, với vô vàn lệ phí không tên. Có lẽ người nông dân sẽ ít bất mãn, nếu đất bị trưng dụng, tiền thu thuế được xử dụng để xây trường học, nhà thương hoặc nạo vét lòng sông, điện hóa nông thôn, đem nước uống vào.

Trái lại dân chỉ thấy đồng tiền thu được của dân thường bị cán bộ địa phương sử dụng không đúng mục đích. Thí dụ như số xe hơi quá thừa cho tỉnh ủy, một giám đốc dự án giao thông cá độ 2 triệu một tháng, cán bộ lão làng "mua nữ sinh viên" để làm nàng hầu. GS Zhang Qianfan, ĐH Bắc Kinh nói: "Rất nhiều trong số họ (cán bộ địa phường) đã làm nhiều điều quá quắt, trong khi người dân lại không làm được gì cả. Toà án không có hiệu lực. Họ thường liên kết chặt chẽ với chính quyền và từ chối các vụ án "về bất công, quan liêu, cửa quyền, tham nhũng, trưng dụng đất làm tư lợi cho họ."  Ông Zhou Tianyong, phó giám đốc nghiên cứu của trung tâm bồi dưỡng chính trị của đảng cộng sản, nhận xét với tạp chí China Entrepreneur rằng: "Quan chức Trung Hoa chi tiêu quá nhiều tiền vào việc ăn nhậu và số lượng xe công mua mỗi năm đủ để xây dựng hai đập nước".

Bắc Kinh đã tìm mọi thử nghiệm để đem công lý, đồng tiền đến và phúc lợi cho dân nông thôn, nhưng thất bại. Một dự án trả lương cho giáo viên qua bưu điện thay vì rót xuống cho địa phương trả, hầu trung ương có thể kiểm soát. Nhưng theo Anthony Saich, giám đốc chương trình nghiên cứu xã hội Trung Hoa tại đại học Harvard: "Làm thế nào chúng ta biết được việc chính quyền địa phương có 20 giáo viên hay không" Chính quyền cấp cao không tin tưởng vào thuộc cấp".

Nông dân thêm mất lòng tin nơi trung ương vì không có thông tin hai chiều. Theo Mary Gallagher, nhà nghiên cứu chính trị học tại đại học Michigan nhận định, phương tiện truyền thông là của Đảng Nhà Nước nên chỉ cung cấp thông tin có lợi cho Đảng, Nhà nước. Nghe nói Đảng Nước CS toàn là chuyện tốt mà nông dân trước mắt chỉ thấy cán bộ Đảng là cường hào ác bá nông thôn, ăn hại đái nát, ăn bám  thôi.

Bất mãn bất công, nông dân đi khiếu kiện, tòa án không độc lập, huyện binh huyện phủ binh phủ được cũng cố bằng chính sách "chiếu cố" của Đảng CS. Thế là người dân hoàn toàn bị bế tắc. Cùng tắt biến. Dân bất mãn, sanh giận dữ, chống đối. CS đàn áp, bắt bớ, có khi bằng võ lực. Thế là chống trả.

Có nơi đã đổ máu, như tại một làng Công An đã là  ba người bị thương, một học sinh trung học chết đã bị bắn vào đầu. Lãnh đạo của cuộc kháng nghị, Liang nói: "Chúng tôi sẵn sàng hy sinh [cho quyền lợi của chúng tôi]. Cả làng đã đi vào ngõ cụt, chúng tôi không có tiền, không có việc làm, không có đất đai. Không còn gì phải sợ nữa cả".

Khi nông dân không còn cái gì để mất, không còn cái gì phải sợ nữa, nổi nóng, giận dữ, là lúc nhà cầm quyền lạnh gáy, chế độ rung chân đó.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.