Hôm nay,  

Con Dê Tế Thần

01/02/200300:00:00(Xem: 4981)
Đầu năm con dê Quý Mùi, tôi nhìn về Việt Nam vì ở đó người ta đang chuẩn bị chọc tiết một con dê để tế thần. Con dê đó có tên là Năm Cam, tức Trương Văn Cam, một cái tên tiền định "quýt làm cam chịu". Năm Cam là một tay trùm xã hội đen, tội ác tày trời, báo chí ở trong nước đã được phép công khai tố khổ hắn, vạch ra từng chi tiết băng đảng du đãng Năm Cam chuyên mở sòng bạc, đĩ điếm, tống tiền, giết người, bây giờ đem hắn ra xử tội chết cũng đúng, tại sao lại "quýt làm cam chịu"" Chẳng lẽ hắn bị hàm oan"
Tôi không nói Năm Cam oan ức, tôi chỉ tò mò đặt câu hỏi: Tại sao một hiện tượng như Nam Cam lại có thể nẩy nở và hoành hành suốt 10 năm trời ở một nước công an trị của các ông Cộng sản. Tôi nhớ lại một bản hiệu triệu của ông Hồ Chí Minh khi ông còn ở bên Tàu vào đầu thập niên 40 hô hào làm cách mạng, với lời dặn dò viết tay "làm cách mạng không fải làm quan fát tài". Ông còn nói một câu chí lý "muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội phải có con người xã hội chủ nghĩa". Đây là khuôn vàng thước ngọc của một lãnh tụ cách mạng muốn cứu nước cứu dân hay chỉ là lời nói đầu lưỡi của một người đầy thủ đoạn nhằm thúc đẩy tuổi trẻ đổ máu cho mục tiêu thực sự của ông là đưa chế độ Cộng sản về cai trị đất nước" Ngày nay lịch sử đã có câu trả lời, do tài liệu văn khố của các nước liên hệ đến Việt Nam 60 năm trước như Pháp, Nga và Trung Quốc đem lại, kể cả một số nhân chứng đã đi theo tiếng gọi của ông Hồ từ thuở nhỏ nay về già, nghĩ lại cuộc chiến đấu đã qua.
Tôi không phải là người trong cuộc nên không có lý do gì để chen vào những tiếng nói uy tín đó. Tôi đứng ngoài nên chỉ nhìn vào hiện thực tôi thấy ngày nay. Cái gọi là xã hội "xã hội chủ nghĩa" chắc quý giá lắm nên mới hấp dẫn nhiều người đi theo ông Hồ. Nhưng chúng ta đã thấy tận mắt cái xã hội "xã hội chủ nghĩa" đó thực sự như thế nào. Dù vậy các ông lãnh đạo đảng Cộng sản hiện nay vẫn coi là của quý, vì mấy chữ "chủ nghĩa xã hội" không lúc nào rời khỏi ngọn lưỡi của mấy ông. Và cái ngọn luỡi đó luôn luôn uốn để biện minh cho một chế độ công an trị. Mấy ông đó nói cần phải bảo vệ của quý "xã hội chủ nghĩa", bất cứ kẻ nào nói đến tự do dân chủ đa đảng đa nguyên đều phạm tội đi ngược lại "của quý", Công an của mấy ông có quyền đàn áp, hành hạ, bắt bớ, tù đầy và có khi xử cả tội chết. Mấy tháng qua, các ông lãnh đạo Cộng sản đã gia tăng đàn áp những tiếng nói bất đồng chính kiến, chỉ vì mấy ông sợ bị lòi cái đuôi chuột xã hội chủ nghĩa.

Vậy còn việc xây dựng con người xã hội chủ nghĩa thì sao" Nếu cái xã hội "xã hội chủ nghĩa" quý như vậy, con người xã hội chủ nghĩa phải là con người lý tưởng, không vì tư lợi hay lợi riêng của phe đảng mà xả thân làm việc cho lợi ích chung của toàn dân, toàn thể xã hội, và tận cùng theo đúng nghĩa của nó, là người không có tài sản. Bây giờ thử hỏi trong đảng Cộng sản, từ ông cao nhất đến ông thấp nhất, có ông nào là con người xã hội chủ nghĩa hay không" Không có con người lý tưởng cũng chẳng sao vì đó là việc của mấy ông, nhưng tại sao cái xã hội của quý mà mấy ông quảng cáo rùm beng bây giờ lại khốn khổ như thế này. Văn hóa, đạo đức suy đồi, đĩ điếm, ma túy, cờ bạc, trộm cướp, tham nhũng tràn lan.
Hãy trở lại hiện tượng Năm Cam. Trong một chế độ độc đảng toàn trị, mọi hành động của người dân đều không qua khỏi những cặp mắt theo dõi của công an. Nói theo dõi được từng hành động, từng lời nói của mỗi cá nhân là vô lý, nhưng hiện tượng Năm Cam không phải là một người mà là một tổ chức có hệ thống, tay chân băng đảng đông người và hành động gần như công khai. Vậy mà chúng vẫn bành trướng được, điều này chỉ có nghĩa giản dị là mấy ông công an biết nhưng để mặc cho nó hoành hành, vì chính mấy ông đó tay đã nhúng chàm. Như vậy cần phải xét lại lý do tồn tại của bộ máy công an trị. Bởi vì nó chỉ sáng để nhìn thấy những người phê phán chế độ, nhưng lại mù trước những hành động tội phạm xã hội. Phê phán chưa chắc làm mấy ông nhúc nhích, nhưng tham nhũng chắc chắn sẽ làm sập tiệm chế độ như chính các ông đã từng nhìn nhận.
Cuộc điều tra vụ Năm Cam kéo dài đã làm lòi ra những tên tuổi lớn như Phạm Sỹ Chiến, Phó Viện trưởng Kiểm sát Nhân dân, Bùi Quốc Huy, Thứ trưởng Công an, nguyên Giám đốc Công an Saigon, Mai Văn Hạnh, Giám đốc đài Tiếng nói Việt Nam. Tuần trước còn lòi ra một ông đứng hàng thứ 10 trong bộ Chính trị là Trương Tấn Sang, cựu Bí thư thành ủy Saigon. Như vậy chỉ có mấy ông đó dính trấu chớ đâu có phải tất cả" Nói như vậy là rỡn mặt con quái vật Công an trị. Người bên ngoài không biết nó, nhưng những anh ở bên trong nó và cả những anh cưỡi lên lưng nó đều biết nó hơn ai hết. Đó là một bộ máy được tổ chức tinh vi nhất để dò xét tất cả, không chừa một anh nào, từ lập trường chính trị cho đến đời sống riêng tư. Bởi vậy cá mè một lứa, nếu đã ăn bẩn thì tất cả đều ăn, chớ không phải chỉ có vài con ăn vụng. Bây giờ nếu có mấy anh giơ đầu chịu báng chẳng qua cực chẳng đã, nên phải "thu xếp" đó thôi. Bởi vậy nói "chỉ có vài anh" cũng khôi hài như nói Năm Cam là "hiện tượng duy nhất", trừ đi là xong. Năm Cam không tạo ra tình hình xã hội Việt Nam hiện nay, nó là một trong những sản phẩm của chế độ độc tài đảng trị. Cam là "cam", chớ không phải "quýt".
Nhân dịp năm mới làm thịt dê, chúng tôi không chúc mấy ông lãnh đạo đảng "rượu nồng, dê béo, gái xuân xanh" theo di sản Lý Toét Xã Xệ thời xưa vừa dốt vừa tham lên cầm quyền cả nước. Chúng tôi chỉ thấy mấy chữ "ôi thôi, ai tai", các ông đã tự chọn một con đường kẹt không lối thoát rồi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Truyện thơ Nôm Bạch Viên Tôn Các bắt đầu bằng chuyện thầy Huyền Trang tìm được ngôi chùa ưng ý trong rừng để ẩn tu. Một con vượn bạch đến giúp thầy chuyện quét tước nhang đèn trong chùa. Ngày kia vượn bạch cởi lớp thành một cô gái đẹp
trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình. Mê Cung là một tuyển tập truyện ngắn hoàn toàn hư cấu nhưng mang tính tư tưởng và triết lý. Nói “hư cấu” nhưng đều dựa vào những sự kiện có thật trong cuộc sống
Những dấu chỉ chế độ cộng sản Hà Nội đến hồi cáo chung, qua hình ảnh không một lãnh tụ cộng sản nào trước đại hội XII, không bêu xấu nhau và nay đến đại hội XIII, họ đào huyệt chôn sống đồng chí mình cho bất đắc kỳ tử về các tội danh tham nhũng, dâm ô... quả thật, trong khi đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản những người cộng sản tự chôn chính mình. Cộng sản Trung Quốc đang nuốt chửng Cộng sản Việt Nam!
Phật Giáo như một con khổng tượng đang ngủ và khi nó thức giấc, sẽ đem lại hòa bình vĩnh cửu cho nhân loại và chúng sinh Tam Giới. Nêu trên là thiển ý của một Phật tử tuy đã quy y Tam Bảo nhưng không hiểu biết nhiều về Phật Pháp. Dĩ nhiên có điều đúng và có điều sai. Hoặc có điều chưa thi hành được trong thời điểm này, nhưng trong tương lai có thể. Nếu có điều mạo phạm mong Chư Tôn Đức niệm tình tha thứ.
Chủ đề của ĐHTC lần thứ 7 năm 2019 là “Tinh Thần CVA Qua Các Thời Đại” nhằm nói lên lòng yêu nước thiết tha, tinh thần bất khuất trước bạo lực, ý chí sắt đá chống ngoại xâm phương Bắc, cùng sự hy sinh vô bờ bến của bao thế hệ Bưởi-CVA từ ngoài Bắc vào trong Nam để bảo vệ quê hương Việt chống lại giặc cộng
Tháng 9 năm 2019, là tháng Mỹ thách thức tối đa Trung Cộng ở Biển Đông bằng tàu chiến súng ống, hoả tiễn, hải quân sẵn sàng tác chiến. Còn TC thì tỏ ra tức giận, phản đối chiếu lệ, đánh võ mồm, chớ không dám có hành động quân sự ngăn chận, xung đột nào.
không có một thái độ nào thuộc về tinh thần dân tộc có thể thay đổi sự thật là sự sụp đổ của Đảng hiện ra gần hơn bất cứ lúc nào kể từ khi thời đại Mao kết thúc
Người Việt tiếp tục bỏ nước ra đi, đảng viên cộng sản muốn diễn biến hòa bình, dân thì nghèo, xã hội khủng hoảng, đất nước đối mặt với chiến tranh, nếu có một cuộc trưng cầu dân ý chắc có tới 99,99% người Việt muốn thay đổi thể chế. Nhưng tại sao đến 99,99% muốn có tự do mà tình trạng chính trị tại Việt Nam vẫn như cũ.
Chỉ cẫn giữ lại “700 KG ma túy bắt được tại Nghệ An” cũng dư sức cho người dân địa phương “xoá đói giảm nghèo” rồi. Thiệt là ơn Bác. Nếu không nhờ Người tìm đường qua nước bạn để nhận chỉ thị từ Mao Chủ Tịch, hồi giữa thế kỷ trước, nay làm sao có lối khiến cả tấn ma túy lọt vô được quê choa
Trận Chiến của Đặng Tiểu Bình, hay Cuộc Chiến Tranh Tàu Việt 1979-1991 - Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu Quảng Châu ban hành một chỉ thị rất chi tiết yêu cầu các binh sĩ phải thật chú ý đến 5 vấn đề khi họ chuẩn bị cho cuộc xâm lăng Việt Nam


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.