Hôm nay,  

Con Dê Tế Thần

01/02/200300:00:00(Xem: 7192)
Đầu năm con dê Quý Mùi, tôi nhìn về Việt Nam vì ở đó người ta đang chuẩn bị chọc tiết một con dê để tế thần. Con dê đó có tên là Năm Cam, tức Trương Văn Cam, một cái tên tiền định "quýt làm cam chịu". Năm Cam là một tay trùm xã hội đen, tội ác tày trời, báo chí ở trong nước đã được phép công khai tố khổ hắn, vạch ra từng chi tiết băng đảng du đãng Năm Cam chuyên mở sòng bạc, đĩ điếm, tống tiền, giết người, bây giờ đem hắn ra xử tội chết cũng đúng, tại sao lại "quýt làm cam chịu"" Chẳng lẽ hắn bị hàm oan"
Tôi không nói Năm Cam oan ức, tôi chỉ tò mò đặt câu hỏi: Tại sao một hiện tượng như Nam Cam lại có thể nẩy nở và hoành hành suốt 10 năm trời ở một nước công an trị của các ông Cộng sản. Tôi nhớ lại một bản hiệu triệu của ông Hồ Chí Minh khi ông còn ở bên Tàu vào đầu thập niên 40 hô hào làm cách mạng, với lời dặn dò viết tay "làm cách mạng không fải làm quan fát tài". Ông còn nói một câu chí lý "muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội phải có con người xã hội chủ nghĩa". Đây là khuôn vàng thước ngọc của một lãnh tụ cách mạng muốn cứu nước cứu dân hay chỉ là lời nói đầu lưỡi của một người đầy thủ đoạn nhằm thúc đẩy tuổi trẻ đổ máu cho mục tiêu thực sự của ông là đưa chế độ Cộng sản về cai trị đất nước" Ngày nay lịch sử đã có câu trả lời, do tài liệu văn khố của các nước liên hệ đến Việt Nam 60 năm trước như Pháp, Nga và Trung Quốc đem lại, kể cả một số nhân chứng đã đi theo tiếng gọi của ông Hồ từ thuở nhỏ nay về già, nghĩ lại cuộc chiến đấu đã qua.
Tôi không phải là người trong cuộc nên không có lý do gì để chen vào những tiếng nói uy tín đó. Tôi đứng ngoài nên chỉ nhìn vào hiện thực tôi thấy ngày nay. Cái gọi là xã hội "xã hội chủ nghĩa" chắc quý giá lắm nên mới hấp dẫn nhiều người đi theo ông Hồ. Nhưng chúng ta đã thấy tận mắt cái xã hội "xã hội chủ nghĩa" đó thực sự như thế nào. Dù vậy các ông lãnh đạo đảng Cộng sản hiện nay vẫn coi là của quý, vì mấy chữ "chủ nghĩa xã hội" không lúc nào rời khỏi ngọn lưỡi của mấy ông. Và cái ngọn luỡi đó luôn luôn uốn để biện minh cho một chế độ công an trị. Mấy ông đó nói cần phải bảo vệ của quý "xã hội chủ nghĩa", bất cứ kẻ nào nói đến tự do dân chủ đa đảng đa nguyên đều phạm tội đi ngược lại "của quý", Công an của mấy ông có quyền đàn áp, hành hạ, bắt bớ, tù đầy và có khi xử cả tội chết. Mấy tháng qua, các ông lãnh đạo Cộng sản đã gia tăng đàn áp những tiếng nói bất đồng chính kiến, chỉ vì mấy ông sợ bị lòi cái đuôi chuột xã hội chủ nghĩa.

Vậy còn việc xây dựng con người xã hội chủ nghĩa thì sao" Nếu cái xã hội "xã hội chủ nghĩa" quý như vậy, con người xã hội chủ nghĩa phải là con người lý tưởng, không vì tư lợi hay lợi riêng của phe đảng mà xả thân làm việc cho lợi ích chung của toàn dân, toàn thể xã hội, và tận cùng theo đúng nghĩa của nó, là người không có tài sản. Bây giờ thử hỏi trong đảng Cộng sản, từ ông cao nhất đến ông thấp nhất, có ông nào là con người xã hội chủ nghĩa hay không" Không có con người lý tưởng cũng chẳng sao vì đó là việc của mấy ông, nhưng tại sao cái xã hội của quý mà mấy ông quảng cáo rùm beng bây giờ lại khốn khổ như thế này. Văn hóa, đạo đức suy đồi, đĩ điếm, ma túy, cờ bạc, trộm cướp, tham nhũng tràn lan.
Hãy trở lại hiện tượng Năm Cam. Trong một chế độ độc đảng toàn trị, mọi hành động của người dân đều không qua khỏi những cặp mắt theo dõi của công an. Nói theo dõi được từng hành động, từng lời nói của mỗi cá nhân là vô lý, nhưng hiện tượng Năm Cam không phải là một người mà là một tổ chức có hệ thống, tay chân băng đảng đông người và hành động gần như công khai. Vậy mà chúng vẫn bành trướng được, điều này chỉ có nghĩa giản dị là mấy ông công an biết nhưng để mặc cho nó hoành hành, vì chính mấy ông đó tay đã nhúng chàm. Như vậy cần phải xét lại lý do tồn tại của bộ máy công an trị. Bởi vì nó chỉ sáng để nhìn thấy những người phê phán chế độ, nhưng lại mù trước những hành động tội phạm xã hội. Phê phán chưa chắc làm mấy ông nhúc nhích, nhưng tham nhũng chắc chắn sẽ làm sập tiệm chế độ như chính các ông đã từng nhìn nhận.
Cuộc điều tra vụ Năm Cam kéo dài đã làm lòi ra những tên tuổi lớn như Phạm Sỹ Chiến, Phó Viện trưởng Kiểm sát Nhân dân, Bùi Quốc Huy, Thứ trưởng Công an, nguyên Giám đốc Công an Saigon, Mai Văn Hạnh, Giám đốc đài Tiếng nói Việt Nam. Tuần trước còn lòi ra một ông đứng hàng thứ 10 trong bộ Chính trị là Trương Tấn Sang, cựu Bí thư thành ủy Saigon. Như vậy chỉ có mấy ông đó dính trấu chớ đâu có phải tất cả" Nói như vậy là rỡn mặt con quái vật Công an trị. Người bên ngoài không biết nó, nhưng những anh ở bên trong nó và cả những anh cưỡi lên lưng nó đều biết nó hơn ai hết. Đó là một bộ máy được tổ chức tinh vi nhất để dò xét tất cả, không chừa một anh nào, từ lập trường chính trị cho đến đời sống riêng tư. Bởi vậy cá mè một lứa, nếu đã ăn bẩn thì tất cả đều ăn, chớ không phải chỉ có vài con ăn vụng. Bây giờ nếu có mấy anh giơ đầu chịu báng chẳng qua cực chẳng đã, nên phải "thu xếp" đó thôi. Bởi vậy nói "chỉ có vài anh" cũng khôi hài như nói Năm Cam là "hiện tượng duy nhất", trừ đi là xong. Năm Cam không tạo ra tình hình xã hội Việt Nam hiện nay, nó là một trong những sản phẩm của chế độ độc tài đảng trị. Cam là "cam", chớ không phải "quýt".
Nhân dịp năm mới làm thịt dê, chúng tôi không chúc mấy ông lãnh đạo đảng "rượu nồng, dê béo, gái xuân xanh" theo di sản Lý Toét Xã Xệ thời xưa vừa dốt vừa tham lên cầm quyền cả nước. Chúng tôi chỉ thấy mấy chữ "ôi thôi, ai tai", các ông đã tự chọn một con đường kẹt không lối thoát rồi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tiệm Cô Tuyết, người khách quen mở đầu câu chuyện. Cô có đôi môi hồng tự nhiên, màu hồng của một thân thể khỏe mạnh: -Tuần sau không gặp mấy chị rồi. Cả tháng lận à. Cô Lan nói: -Ủa, bộ về Việt Nam hả?.
Ngày mai, Chủ Nhật 12, 2019 sẽ là Ngày Lễ Mẹ. Mời đọc bài viết của Lê Xuân Mỹ, một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Qua Mỹ năm 1998. Cha học tập cải tạo chết trong trại Vĩnh Phú năm 1979, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ.
Thứ Bẩy, 11 tháng 5-2019 tại Santa Clara County, 70 West Hedding Street, San Jose. Từ 09:30 am với cà phê, bánh ngọt Từ 10:10 am thưởng thức một chương trình văn nghệ chủ đề "Hát cho Mẹ và hát tặng Mẹ".
Cả mấy tuần nay, Trọng Lú, Tam Tổng Trọng vắng mặt, stroke nằm liệt giường, méo miệng, què tay què chơn hay đang hấp hối trên đường theo Hồ tặc ?
Tháng 2, tháng ngắn nhất trong năm, đã qua đi. Rồi tháng 3 cũng qua đi. Nhưng mùa đông vẫn còn ở lại. Những ngày lạnh cao điểm vẫn còn chờ phía trước. Một buổi chiều, ngồi cô đơn trong quán cà phê Starbucks vắng người, nhìn ra bên ngòai những cụm tuyết trắng xóa bay lả tả, tôi chợt cảm thấy buồn . . .
Tôi gửi bài, góp mặt với tạp chí Văn Học khá muộn, vào năm 1986. Vẫn đón nhận những lá thư ngắn gửi qua bưu điện của nhà văn Nguyễn Mộng Giác, khích lệ và thân tình chia sẻ những kinh nghiệm sáng tác cho lớp đi sau (như tôi).
Tôi có quen biết một gia đình , có 3 người con Đứa con gái đầu thuộc lứa tuổi Teen , chừng 14 tuổi.
riêng phần Đối Sách nói đặc biệt về những ứng dụng của Phật giáo có thể sử dụng cho giáo dục Tây Phương: Tỉnh thức, Thiền tập, Quán sát tính tương thuộc để thấy một vũ trụ hòa điệu, Từ bi, Giáo hội nên canh tân và độc lập, Tăng đoàn cần bênh vực giới nghèo khổ...
Cả đoàn người áo tràng nâu của Thiền viện Sùng Nghiêm do Ni sư Thích Nữ Chân Thiền –tụ trì – và sư em Thích Nữ Chân Diệu dẫn đầu , đi bộ chầm chậm từ Cảng Newport Beach ra bến tàu nhỏ để rãi tro cho Ni sư Thích Nữ Chân Liên , viên tịch ngày Sept-10-2018 .Ni sư Chân Liên tu tại Thiền viện Sùng Nghiêm cũng gần hai mươi năm qua .
Lịch sử văn học Việt nam khởi đầu bằng với những tác phẩm mang nhiều ảnh hưởng của tư tưởng Khổng Mạnh được viết bằng chữ Hán và chữ Nôm với nội dung bao hàm những ngôn từ ước lệ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.