Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt

22/10/200600:00:00(Xem: 30488)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 270

Ngân Hà xin giới thiệu bạn Trisha Tôn Nữ Thảo Nhi. Bạn Nhi vừa gửi tới trang thiếu nhi một bài văn và một bài thơ viết năm 13 tuổi, học trường Vista Verde Junior H.S. Irvine… Thảo Nhi thường theo ông nội đi chùa, bạn viết bằng tiếng Anh và  đây là bài được bạn dịch ra tiếng Việt về Tu Viện Lộc Uyển, một Tu Viện rất nổi tiếng của Sư Ông Nhất Hạnh…

TU VIỆN LỘC UYỂN

Một ngọn đồi lớn và ngoằn nghoèo, được che phủ với nhiều loại cây lớn và nhiều loài hoa khác nhau. Nó không cao sừng sửng như một ngọn núi, mà như là một phần của phong cảnh thành phố
Escondido. Một con đường mòn đầy vết bánh xe và những dấu chân dẫn bạn đến ngọn đồi. Chẳng có đèn trên con đường này mà chỉ có ánh mặt trời chiếu rọi xuống. Những hàng cây xanh rậm rạp hai bên đường, tuy làm cho ánh mặt trời khó soi vào, nhưng nhờ đó mà nó bảo vệ cho những sinh vật sống trên ngọn đồi này không bị những tia nắng gắt gao thiêu đốt. Thật là bình yên ở nơi đây! Những chiếc lá vàng rơi xuống và nằm đầy. Những giọt mưa nhẹ rơi xuống thấm vào lòng đất như nuôi dưỡng mảnh đất cằn cỗi. Sự yên lặng của Tu Viện Lộc Uyển có thể thấm vào tâm hồn của ta một cách nhẹ nhàng, như khơi động một phần của linh hồn mà ta chưa hề biết đến. Khung cảnh này thật là êm đềm và dễ chịu, làm ta như hòa đồng vào với thiên nhiên, vạn vật và đồng loại.


Đây là lần đầu tiên tôi viếng thăm Tu Viện Lộc Uyển. Tôi đã nghe nhiều về gôi Tu Viện này, qua lời kể của ông bà, cô bác và cha mẹ tôi. Tuy nhiên, đôi khi ta phải tự mình cảm nhận được các kinh nghiệm đó. Mặc dầu tôi đã nghe là ngôi Tu Viện đã giúp cho nhiều người tìm được sự an lành trong tâm hồn, nhưng tôi không hiểu được cho đến khi chính tôi được thấy và đặt chân lên miền đất ấy, được đi thiền hành với những người chung quanh với những bước chân chậm và được nhìn ngôi Tu Viện đơn sơ, tôi rất lấy làm kinh ngạc. Tôi cảm thấy lòng kính phục sự sống rất đơn giản của các vị thầy tu và ni cô ở nơi đây, nhất là cách thức của họ trong con đường đi tìm chân lý và tịnh độ. Trong lúc đi dạo trên đồi, tôi thấy một bảng viết vài hàng như sau: “Thở đi con.” Tôi ngắm nhìn hàng chữ viết đậm nét nhưng thật là mềm dẽo đó. Tôi biết cái chữ viết đẹp đó không quan trọng, mà chỉ quan trọng ở nơi cái ý nghĩa của nó.

Như nhận ra là tôi đã được may mắn đang được hưởng sự sống, tôi dừng lại, thở vào lồng ngực một làn hơi thở mạnh, thở ra một cách chậm rãi. “Thở đi con”, tôi lập lại với chính tôi: “Thở đi bạn”.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.