Hôm nay,  

Cs Hà Nội, Hết Chỗ Nói

6/24/200200:00:00(View: 4385)
Hiệp Chủng Quốc Hoà Kỳ không phải là Cộng Hoà Xã hôi Chủ Nghĩa Việt Nam của CS Hà nội. Little Saigon không phải Thành Phố Hồ Chí Minh của Thành Uûy Đảng CS. Người Việt ở Mỹ không phải là " con dân" của CSVN, mà là công dân, đầy đủ quốc tịch, quyền hạn, và nghĩa vu,ï của nước Mỹ. Thế mà vẫn có người làm chuyện lạ đời, như ta đây "làm chủ" nước Mỹ, "làm cha thiên hạ, "làm vua" người Việt tỵ nạn CS ở Mỹ cách Hà nôi nửa vòng Trái Đất. Người đó là CS Hà nội. Chuyện lạ đời đó là thứ nhứt, chống đối việc xây dựng Tượng Đài Tri Aân Tử sĩ Việt Mỹ; thứ hai, đòi đưa một người chống Cộng, Anh Võ văn Đức, về VN xét xử. Thật muời hai con giáp, không giống con nào. 192 nước trên thế giới không giống nước nào: CS Hà nội, hết chỗ nói.

Đúng thế, để tưởng niệm anh hùng, liệt nữ Việt Mỹ đã bỏ mình vì chánh nghĩa Tự Do, Dân Chủ, trong Chiến tranh VN, nhân dân và chánh quyền Mỹ, Vùng Little Saigon, chung sức, chung lòng xây dựng một tượng đài bề thế mang nhiều ý nghĩa chánh trị và văn hoá. Tượng đồng hai chiến sĩ Việt Mỹ cao 11 feet, nặng một tấn mấy được dựng lên bệ đá cẩm thạch. Họ tên tử sĩ được ghi vào Lịch Sử của Tượng Đài. Cờ Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà nền vàng ba sọc đỏ, được thượng lên và vĩnh viễn tung bay dưới bầu trời Tự Do Mỹ. Ngọn lửa thiêng Dân Chủ được vĩnh viễn thắp sáng niềm tin.Chi phí thực hiện Tượng Đài do tiền đóng góp của nhân dân Việt Mỹ lên hàng mấy trăm ngàn đô la. Thành phố Westminter đài thọ kinh phí xây dựng Công Viên Freedom và tặng đất cho Tượng Đài. Tất cả đều do chánh quyền và nhân dân Mỹ, trong đó đa số là Việt quốc tịch Mỹ, và làm ngay trên đất Mỹ. Thế mà CS Hà nội từ bên kia Đông Bán Cầâu, lại xen vào chống đối. Toà Đại sứ CSVN ở Washington gởi công văn bảo ngưng làm ( Văn thư số 33/ CM/ 2002 ngày 9 tháng 4, năm 2002 ). Và tiếu lâm hơn, lại còn hăm doạ việc làm do người Mỹ trên đất Mỹ ấy sẽ đem lại nhiều hậu quả. Viêt Cộng sẽ đặt mìn phá sập Tượng đài, gài lựu đạn lối đi du khách, bỏ lưỡi dao lam sân chơi trẻ em, để không ai dám bén mảng, như đã từng khủng bố phá hoại ở Việt Nam xưa kia chăng" Nhứt định nhân dân và chánh quyền Mỹ, đặc biệt là người Việt tỵ nạn CS tại cộng đồng người Việt hải ngoại lớn hàng thứ nhứt trên thế giới, hàng thứ hai sau cộng đồng quốc gia VN, là Little Saigon, được mệnh danh Thủ Đô tinh thần của người Việt tỵ nạn CS, không ngán mấy anh du kích từng mang giép râu ởø Hà nội đâu. Nhứt định anh em Thuyền Nhân, HO, ODP, nạn nhân của CS sẽ bẻ gảy mọi âm mưu phá hoại của CS tại quê hương thứ hai này. Tượng đài Tử sĩ nhứt định sẽ vươn cao. Cờ VNCH sẽ bay phất phới. Little Saigon sẽ lớn mạnh, đấu tranh giành lại tiếng Saigon đã bị CS cướp đoạt cho Hồ Chí Minh. Không làm được Tượng Đài là thua CS Hà nội, dở hơn Đại sứ CS, bết hơn con két ngoại giao Phan Thúy Thanh. Nhưng cẩn tắc vô ưu, tư an tư nguy, hăm doa của CS Hà nội sẽ là nhửng nguồn tin cần để ý để có kế họạch bão vệ an ninh hữu hiệu. Và điều này có thể làm chậm lại chút ít ngày hoàn thành như đã định"

Kế tiếp là việc làm không tưởng tượng nổi thứ hai của CS Hà nội. Đó là CS đòi đem người chống Cộng, Anh Võ văn Đức, cư dân của Orange County Mỹ, về VNCS xét xử về tội tung mìn vào Toà Đại sứ CS ở Thái Lan. Theo đóm ăn tàn của cuộc chiến chống khủng bố, CS Hà nội cáo giác anh Đức là khủng bố. Anh Đức là người Mỹ gốc Việt, mang quốc tịch Mỹ, đi bằng thông hành Mỹ. Dù Mỹ có thực sư buộc tội khủng bố đi nữa - nhưng chắc chắn là không vì đã gạt ngang yêu cầu của Hà nội rồi -- anh Đức cũng được Toà Mỹ xét xử, như hai người Mỹ gốc Marốc và Puerto Rico dính với al Qaeda. Cho nên đòi hỏi của CS Hà nội, ngoài dụng ý tuyên truyền hão, chỉ nói lên sư thiếu hiểu biết gần như ngu dốt về quốc tế công pháp và thủ tục tố tụng. Còn nếu CS Hà nội vin vào luật của CS, cho rằng Anh Đức vào quốc tịch Mỹ mà không được Chủ Tịch Nước VNCS cho từ bỏ quốc tịch gốc là VN, lại càng dốt hơn. Anh Đức có mang quốc tịch của cái gọi là Cộng Hoà Xã hội Việt Nam hồâi nào đâu. Anh là dân Việt Nam Cộng Hoà. Nếu nói VNCH không còn nữa, và nếu Anh chưa vào quốc tịch Mỹ, thì Anh thuộc người vô quốc tịch, Liên Hiệp quốc là cơ quan lo cho anh. Tiền lệ đã có đối với Thuyền Nhân người Việt; án lệ đã có trong trường hợp Bà Nguyễn Ngọc Hạnh bị bắt khi chống Cộng bên Anh. CS Hà nội không có thẩm quyền đối nhân, đối vật, đôi địa gì với anh Đức cả, thì lấy tư cách gì đòi đem Anh Đức về VN để xử. Đại bậy hơn, CS Hà nội yêu cầu chánh phủ Thái lan phải trừng trị thẳng tay Anh Đức. Xen vào chủ quyền quốc gia, tư pháp độc lập của một nước là phản văn minh ngoại giao.

CS Hà nội quen tự xưng mình là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đĩnh cao của trí tuệ, và lương tâm nhân loại [sic], quen muốân làm gì thì làm trong Đảng, ngoài dân, nên tưởng đâu sẽ làm được " cha thiên hạ" trong tương quan quốc tế. Vì vậy thái độ lộng ngôn, lộng hành cao ngạo đối với hai vụ Tượng Đài Tử sĩ Việt Mỹ và vụ Anh Võ văn Đức, bộc lộ một thói quen đã biến thành bản chất. Thói quen là bản chất thứ hai theo tâm lý học. Xã hôi học cũng thấy điều này với định lý Thomas, năm 1996, cho rằng một ấn tượng cứ cho là đúng sau cùng sẽ trở thành đúng với tập đoàn ấy. Người CS chuyên dùng tuyên truyền láo xược chung qui trở thành tín đồ cuồng tín của tuyên truyền đầu độc ấy. Chính bịnh tâm thần hoang tưởng đó đã khiến cho CS Hà nội chống đối người Mỹ xây Tượng Đài và đòi xử tội người Mỹ tại VN. Bịnh của CS Hà nội đã hết chỗ nói, hết thuốc trị.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tấm hình và phát biểu của Blogger Mẹ Nấm đã được lên tấm quảng cáo lớn dọc theo đường tại thành phố St. Louis thuộc tiểu bang Missouri do tổ chức Qũy Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản (VOC) phổ biến nhằm kể tội ác của cộng sản
Một người được cho là trùm buôn người đem ra ngoại quốc tại Hà Tĩnh là ông Phan Văn Lợi đã bị kết án 5 năm tù, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 31 tháng 10.
Casino Entertainment trân trọng giới thiệu cùng quý vị chương trình văn nghệ nhạc sống chủ đề Q2 Show Lệ Quyên sẽ ra mắt quý khán thính giả vào ngày Chủ Nhật 1 tháng 12 năm 2019 tới đây qua một xuất duy nhất lúc 6 giờ chiều tại Pechanga Summit.
Garden Grover (Bình Sa)- - Tại nhà hàng Diamond Seafood Place #2 số 12181 Brookhurst St., Garden Grove, CA 92840 vào lúc 5:30 chiều Chủ Nhật ngày 13 tháng 10 năm 2019 vừa qua Hội Education For The Poor đã tổ chức một buổi tiệc gây quỹ trợ giúp các em học sinh, sinh viên nghèo hiếu học tại quê nhà có cơ hội học Anh Văn để tìm công việc làm khả dĩ nuôi sống bản thân và gia đình
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Quốc hội cộng sản Việt Nam, cơ quan quyền lực cao nhất nước đã hiện nguyên hình là một tổ chức vô cảm, vô tâm và vô trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Sau mấy mươi năm cộng đồng cũng dần hình thành, bản sắc riêng của người Việt khá rõ nét. Nếu người Tàu thành công với thương maị và nhà hàng thì người Đaị Hàn mở tiệm giặt ủi, tiệm tóc giả (wigs).
Chuyện tình nam nữ là điều bình thường không có gì đáng nói, nhưng nếu có quan hệ tình dục với người vị thành niên mà nhất là với một ông thầy giáo thì là chuyện không thể chấp nhận được, như bản tin của báo Một Thế Giới cho biết hôm Thứ Tư như sau.
Điểm quan trọng cần đề cập ở đây là chính quyền Ý đứng ra tổ chức và họ mời người Việt tị nạn chúng ta tham gia hỗ trợ vì thế công tâm mà nói, một dự án hy hữu không phải Cộng đồng người Việt tị nạn nào cũng có được cơ hội may mắn như vậy!
Vào ngày 4/6/2018, nhà vẽ kiểu túi xách Kate Spade/ Kate Valentine thành công với tài sản ước lượng 200 triệu Mỹ Kim, bà đã treo cổ tự tử ở trong phòng riêng, để lại một tuyệt mệnh thư cho con gái, trong khi chồng ở một phòng khác.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.