Hôm nay,  

Thử Thách Lớn

29/05/200200:00:00(Xem: 6182)
Mỹ cách Cựu Thế Giới hai đại dương. Mỹ có thuyết Monroe từng theo chủ trương cô lập, không can thiệp vào chuyện ngoài Mỹ Châu nhưng cũng không cho nước nào xen vào Tân Thế Giới. Thế nhưng ba cuộc chiến có tính thế giới, Đệ Nhứït, Đệ Nhị Thế Chiến, Chiếân Tranh Lạnh, cuộc chiến nào Mỹ cũng bị và phải dính vào. Vượt moi thử thách, mỗi lần ra khỏi một đại chiến là mỗi lần Mỹ tiến tới ngôi vị đại siêu cường. Nhưng đầu thế kỷ 21, khủng bố đã đặt Mỹ trước một thử thách lớn chưa từng thấy trong lịch sử.

Những gì xảy ra trong cuộc khủng bố phá hoại ngày 11 tháng 9 tại Trung Tâm Thương Mại Thế Giới, Ngũ Giác Đài, và Pennsylvania đã chứng tỏ một cách hùng hồn nhưng đau đớn rằng Mỹ phải can dự vào một cuộc chiến tranh hình thái mới. Rõ ràng kẻ thù của Mỹ bây giờ đã quyết định chọn loại chiến tranh phi qui ước, bất cân xứng, sát hại thường dân để đánh Mỹ. Mọi ảo tưởng Mỹ được bảo vệ bởi hai đại dương là sai lầm. Chiến trường của loại chiếân tranh mới nằm ngay trên đất Mỹ, trong lòng xã hội Mỹ, chớ không đâu xa. Nhưng kẻ địch của Mỹ lại có mặt tại nhiều nơi trên thế giới, nhứt là Thế Giới Hồi Giáo đông 1 tỷ 2 người, chiếm 1 phần 5 dân số địa cầu.

Muốn chiến thắng khủng bố Mỹ phải đập tan và truy quét khủng bố. Chiến thắng ở A phú Hãn, triệt tiêu hạ tầng cơ sở khủng bố Al Qaeda và Taliban, xây dựng một nước A phú Hãn hoà bình, chỉ là thắng một trận chiến, chớ không phải thắng một cuộc chiến tranh. Quân khủng bố trên thế giới đánh Mỹ vì thù ghét sự giàu mạnh, lối sống tư do dân chủ của Mỹ. Do vậy, trước mắt, Mỹ còn phải can thiệp với nhà cầm quyền Palestine không dung dưỡng khủng bố, với chánh quyền Aân độ- Pakistan gỡ ngòi nổ chiến tranh giữa hai nước. Có thế, Mỹ mới rảnh tay đi vào mục tiêu chánh là Saddam Hussein, có vũ khí giết người hàng loạt và thường xuyên trợ trưởng cho khủng bố đánh Mỹ.

Nhưng mặt trân lớn nhứt mà Mỹ phải đối phó phải là cuộc Thánh Chiến do các phần tử Hồi Giáo cực đoan đã, đang, và mãi kích động. Tuy bây giờ chỉ mới là chiến tranh tâm lý, chánh trị, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành nguy cơ thế chiến giữa Thế Giới Hồi Giáo và Tây Phương. Mà muốn hay không, bây giờ Mỹ cũng là nước lãnh đạo Tây Phương trên nhiều mặt, nhứt là kinh tếâ, chánh trị, và quân sự.

Trong Chiến Tranh Lạnh, năm 1946, Thủ Tướng Anh Churchill dùng chữ Bức Màn Sắt để chỉ đường ranh Thế Giới CS với Tây Phương, giữa Đông Aâu CS và Tây Aâu Tự Do. Bức Màn Sắt ấy chỉ kéo dài từ Settin (Biển Baltic) đến Trieste (Biển Adriatic) thôi. Bây giờ nếu những người Hồi giáo cực đoan sách động được cuộc Thánh Chiến xảy ra, Bức Màn Sắt Tôn Giáo sẽ là tấm thảm da beo bao phủ khắp hoàn cầu: Trung Đông, Bắc Phi, London, Hamburg, Trung Á, Nam Á, Đông Nam Á, Phi Singapore và Nam Dương. Vật liệu xây dựng của Bức Màn Sắêt Tôn Giáo là nghèo nàn, chuyên chế được gắn chặt bằng xi măng hận thù, bạo lực, nhưng nhà kiến trúc bá đạo Hồi Giáo quá khích đặt cho một cái tên đầy hoa mỹ, nhiều công năng dụng danh đạt quả tuyên truyền, là Thánh Chiến. Đó là một cái tên người đọc sử ai nghe cũng sợ vì nó làm Trung Cỗ Thời Đại trở thành Thời Đen Tốâi trong thế giới sử.

Để chống không cho những người bá đạo buông Bức Màn Sắt Tôn Giáo đầy oan nghiệt, hại an ninh thế giới và văn minh nhân loại ấy xuống, Mỹ nói chung và chánh quyền của TT Bush nói iêng đã tỏ ra là một chánh quyền mạnh. Liên Aâu và Tây Phương cũng như chánh quyền và nhân dân tiến bộ trên thế giơi đã đoàn kết lại trong Liên Minh Chống Khủng Bố Thế Giới. Đặc biệt là Thế Giơi Hồi Giáo gồm 1 tỷ 2 người, dù là Hồâi Giáo, nhiều nước vẫn ý thức được nguy cơ do khủng bố và Thánh Chiến gây ra. Tiêu biểu như 1 phần 5 dân số của Thế giới Hồi Giáo là người Á râp, đa số sống trong chế độ dân chủ, như India, Indonesia, Turkey. Văn hoá và học thuật của chủng tộc nayï đã đóng góp rất lớn cho văn minh nhân loại, và con người Á rập hoà đồng hầu như khăp thế giới. Còn một số lớn các nước khác, nhà cầm quyền còn nhốt nhân dân trong độc tài, hũ tục, và giáo điều cực đoan duy căn (fundamentalist). Trong Chiến Tranh Lạnh, vì nhu cầu cấp bách quân sự, Mỹ thường phải đi với những chánh quyền độc tài này, khiến nhân dân sanh bất mãn Mỹ. Chính Bin Laden là người khai thác thái độ giận cá chém thớt đó của nhân dân Hồi Giáo để tổ chức bài Mỹ, chống Mỹ, khủng bố Mỹ.

Nhiều dấu chỉ cho thấy Mỹ đã sửa sai các giải pháp tình thế của thời Chiến Tranh Lạnh qua việc điều chỉnh ngoại giao, viện trợ kinh tế, trao dổi văn hoá. Mỗi năm Mỹ viện trợ phát triễn cho Thế Giới Hồâi Giáo hàng trăm triệu. Mỹ còn tài trợ qua các chương trình ưu đãi thuế xuất nhập và qua các định chế tài chánh viện trợ hay vay vốn để cải tổ kinh tế sao cho kịp với mức tăng trưởng dân số qua nhanh. Saudi Arabia được gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới từ 1993. Nhiều Phòng Văn hoá, Thông Tin Mỹ được mở ở Trung Đông để người Hồi Giáo, nhứt là lớp trẻ, có nhiều cơ hội tìm hiểu văn minh Tây phương, lối sống và những giá trị trân trọng của ngươi Mỹ để tránh hiểu lầm đáng tiếc. Mặt khác, Mỹ dành nhiều học bổng cho người Hồi Giáo du hành quan sát, nghiên cứu tại Mỹ. Chỉ tại Đại học Georgetown, đã có 2000 người trí thức của 130 nước gởi đến trao đổi kiến thức và nghiên cứu.

Hồi Giáo là một trong ba tôn giáo theo thuyết một Thượng Đế trên thế giới, cùng rao giảng làm lành lánh dữ. Nhà sử học Edward Gibbon cho "thành công lớn nhưt của cuộc đời Mohammed là do ảnh hưởng của sức mạnh đạo đức, chớ không do sức mạnh của gươm đao." Cũng thế, chiến thắng lớn nhứt đối với khủng bố phải là chiến thắng của điều thiện đối với điều ác. Trong niềm tin đó, nhân loại nói chung và Mỹ nói riêng hy vọng sẽ vượt qua được thử thách chưa tùng thấy trong đầu thế kỷ 21 và thiên niên kỷ 3 này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gặp mặt giữa các nhân viên cho vay tiền và những người mua nhà đã bị nhanh chóng thay thế bởi các thủ tục nạp hồ sơ và tính toán trên mạng, nhưng sự kỳ thị cho vay tiền thì hết.
Đối với thế hệ thứ 4 ngư dân John Beardon, việc hâm nóng nước biển Thái Bình Dươn bên ngoài khơi California có nghĩa là làm hại loài cua, rút ngắn mùa đánh cá và làm suy giảm sinh kế đánh bắt cua của một thuyền trưởng.
SAIGON -- Người Trung Quốc lặng lẽ vào Việt Nam, làm việc chui tại nhiều thành phố du lịch. Đó là lời báo động của báo Tuổi Trẻ: Tràn ngập lao động ngoại 'chui' tại các thành phố du lịch. Tại nhiều địa phương có ngành du lịch phát triển như Đà Nẵng, Khánh Hòa và Phú Quốc, lao động nước ngoài hiện tràn ngập ở các khu nghỉ dưỡng, các công ty du lịch, cơ sở kinh doanh sản phẩm và dịch vụ du lịch.
SAIGON -- Tỉnh Vĩnh Long phải cầu cứu... Báo Thương Hiệu & Pháp Luật ghi nhận rằng hơn một tháng nay, bà con nông dân và các chủ vựa ở “vương quốc khoai lang” Bình Tân lao đao vì giá rớt thảm hại do Trung Quốc ngừng mua. Theo báo Người lao động, nhiều chủ cơ sở thu mua khoai lang ở huyện Bình Tân (tỉnh Vĩnh Long) cho hay, tình hình tiêu thụ khoai lang hiện đang gặp khó do không xuất được qua Trung Quốc. Lý do là vì khoai lang hiện không có tên trong danh mục các nông sản hàng hóa được xuất khẩu chính ngạch sang thị trường này.
HANOI -- Nhức nhối thuế... nhìn đâu cũng thấy sai phạm. Bản tin VTV kể rằng: Gần 100% doanh nghiệp bị thanh tra thuế có sai phạm. Gần 100% doanh nghiệp thuộc diện phải thanh tra, kiểm tra về thuế đều có sai phạm ở các mức độ khác nhau.
Nhìn đâu cũng thấy ô nhiễm môi trường... Bản tin VOV kể về tỉnh Điện Biên: Ngay vào đầu vụ sản xuất, chế biến dong riềng năm nay, nhiều sông suối trên địa bàn tỉnh Điện Biên đã bị ô nhiễm nghiêm trọng từ hoạt động này.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm một bài viết mới của bà.
lúc 1g30 chiều Thứ Bảy 17/11/2018 tại trụ sở Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston, Texas. Ngoài những đoàn viên Phong Trào tại Houston, còn có các thành viên Ban Thường Vụ PT từ Boston và California về tham dự.
Tôi có một thói quen rất bình dân, là rất mực ưa thích những gì gọi là bình dân. Chính vì như thế, tiếng Việt tôi sử dụng thường là bình dân, không có gì cầu kỳ, kiểu cọ, chẳng hề sang chảnh ngữ ngôn cách điệu gì cả. Nói cách khác, chữ tôi dùng rất mực nhà quê, ưa theo đám đông quần chúng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.