Hôm nay,  

Trang Thơ - Phần I

07/10/200000:00:00(Xem: 5343)
Xuân buồn

Xuân về xứ lạ nhớ cố hương
Lòng mang xao xuyến nỗi buồn vương
Phiêu bạt đất người bao năm tháng
Để đến xuân nay vẫn đứng đường.

Lưu vong đất khách chỉ mơ xuân
Để cảnh thi nhân bớt phong trần
Nhưng ai hiểu được xuân lưu lạc
Tủi cực xuân ơi tới vạn lần.

Trằn trọc từng đêm nghĩ đến xuân
Cuộc đời đeo đẳng mãi gian truân
Thôi thì có lẽ xuân đừng tới
Ta mặc lòng này với thế nhân.

Xuân đến xuân đi có nghĩa gì
Níu nèo xuân lại để làm chi
Lòng ta xáo trộn xuân hư thực
Thôi tự nhủ lòng để xuân đi...

Khánh Linh NSW

*

Cảm thông

(Riêng tặng Hồng Bonnyrigg)

Số Hồng cũng lắm truân chuyên
Phải đeo đẳng mãi tới duyên kiếp nào
Đời cay đắng, ít ngọt ngào
Khi buồn kiếm cớ tầm phào cho vui
Để cho lòng bớt ngậm ngùi
Nhân tình thế thái đẹp vui sắc Hồng
Bao gương tình bạn ấm nồng
Tớ đây xin gửi tấm lòng tri ân.

Khánh Linh

*

Hóa thân

(Riêng tặng thi hữu L.K.L. tác giả bài thơ "Nói với tôi trong gương")

Gió từ Đông Hải gió sang Tây,
Nước thủy triều vơi, nước lại đầy,
Mây hợp rồi tan, mây bảng lảng,
Trăng tròn trăng khuyết, trăng lung lay.

Biển xa vạn dặm, xa hun hút.
Sóng cồn thuở trước vẫn còn say.
Vỗ cánh chim bằng bay cao vút
Ngút vào vô tận, ngút trời mây.

Bất chợt hóa thân ngoài sa mạc,
Theo dân du mục sống từng ngày.
Một mảnh linh hồn hai ngõ rẽ,
Nửa về cố quốc, nửa sang đây...

Bích Vân

*

Nếu ta có chết

(Bài số 2)

Ta tự biết, nhất định là vô dụng,
Không bạc tiền, và danh vọng mù khơi,
Kể từ phút xảy ra cuộc đổi đời,
Mất tất cả, còn hai bàn tay trắng.

Tuổi niên thiếu, hiến dâng đời binh nghiệp,
Tàn cuộc đời, một thân xác bơ phờ.
Nặng âu lo, vợ dại và con thơ,
Đành ly biệt phố phường từ dạo đó.

Rừng âm u gió rét gào than thở,
Đếm lá rơi, đếm từng chiếc lá rơi,
Màn sương xám, khí rét lạnh đục mờ,
Sẽ vùi dập, những tinh hoa đất nước.

Ai từng nghe môn thuốc tiên "khắc phục",
Xin định nghĩa cho đúng chữ khoan hồng.
Quần áo nát, nào ngại rét mùa đông.
Đói và lạnh triền miên theo năm tháng.

Chỉ ghi lại, đôi chút thời thống khổ,
Thoáng giựt mình, hai mươi năm lìa quê,
Tuổi xế chiều, nhận cay đắng ê chề,
Vé tàu suốt sẵn sàng, biệt cõi thế.

Xin đừng thét, những danh từ "to lớn",
Thầm hỏi mình, tròn bổn phận làm con.
Đạo vợ chồng cao quý! Mất hay còn"
Lễ và nghĩa, tùy số "không" trong sổ!

Khi còn bé, còn cha lẫn còn mẹ,
Mọc đủ lông, chim vượt núi Thái Sơn
Đất nước này, Nhà nước đã lo tròn,
Người già cả, đã có nơi săn sóc.

Xin đừng nói, những gì thuộc "Hiếu nghĩa",
Thảo luận chi, công dưỡng dục lỗi thời,
Mỗi hai tuần họ đã có tiền rồi,
Hiếu và Thảo: huyền thoại đẹp thời thượng.

Ta ao ước khi ta đã nằm xuống,
Thân xác ta, thiêu rụi, biến thành tro.
Đừng thắp hương, đừng khóc lóc diễn trò.
Đem tro xám, rải trên vùng biển lạnh.

Từ Nguyên

*

Gửi em bên nớ

Trời Phan Rang, bữa này còn hanh nắng
Em đi về, vẫn má thắm ngày xưa
Bao cách ngăn, tình mình còn vương vấn
Trời đổ mưa, mấy giọt nước cho vừa
Nhớ làn môi thơm
Nhớ ngày em khóc
Nhớ sáng lang thang
Nhớ chiều quay quắt
Và những lần mắt đỏ, quầng thâm
Mưa vẫn rơi, những giọt nước thì thầm
Anh vo chặt tình yêu em ngời sáng
Chân bước đi chí no tròn dậy sóng
Cám ơn em, người bên nớ anh yêu
Cám ơn em, những ngày bữa khoai bữa sắn


Vai oằn vai, vác nặng nỗi khô cằn
Cám ơn em, manh chiếu rách đêm đông
Ru tròn giấc ngủ nghịch dòng thời gian
Con nước lũ
Ta trôi ra biển lớn
Chí chưa thành, tim đau đớn buồng tim
Nát nhừ gan, giờ phút thiêng chưa đến
Mãi gục đầu - Ôi! Đâu đó gươm linh
Cám ơn em,
Cuộn cho anh từng bó củi
Đốn chợ đời, bừng sáng khắp mọi nơi
Tay nắm tay, người còn ở bên người
Cùng tiếng hát: Ngày hoa đăng mở hội.
Cám ơn em,
Chùm hoa vàng khắp lối
Cha mẹ về
Ươm lại những vườn cau
Quẩn quanh rợp bóng dây trầu
Em về mặc áo cô dâu chung tình.

Thy2000

*

Bội bạc

(Cho HPTD)

Và em nỡ bỏ tôi ra đi
Những lời thề thốt sá là chi
Bao năm chăn gối thành tro bụi
Tình nghĩa phu thê nghĩa lý gì"

Tội nghiệp cho lũ con ngây thơ
Chúng vừa mới lớn tuổi mộng mơ
Bây giờ vắng mẹ lòng chua xót
Mặc cảm bơ vơ đến bao giờ"

Bên duyên mới ấy thấy em say
Ân cần săn đón em hôm nay
Đường đời mờ mịt muôn vạn nẻo
Chắc gì hắn tốt vậy ngày mai"

Tôi xin cầu chúc em trong chua cay
Mong em hạnh phúc sánh vai ai
Đừng lo kỷ niệm và con cái
Đã có tôi âu yếm ngày ngày.

HPDC

*

Nhớ bạn

Trời Melbourne giờ đã vào mùa đông
Thơ thẩn bên giòng Marybyrnong
Nhìn con nước lớn sớm chiều xuôi ngược
Nhớ đám lục bình trôi giạt về đâu
Bên quê nhà trời đã sa mưa giông
Vững tay chèo, Cái Lớn em qua sông
Thuyền ai đó chiều nay về miệt Thứ(*)
Ghé vào đây cho tôi quá giang nhờ
Qua Xẻo Rô xuôi giòng kinh Cán Gáo(*)
Về quê em nước mặn với phèn chua
Lau lách ven sông đùa cùng ngọn sóng
Gió trên cao ngã rạp những ngọn bần

Vàng bông điên điển trên những giòng kinh
Tím gốc ô môi trông cảnh hữu tình
Nơi xa thẳm cánh đồng xanh bát ngát
Lúa non con gái ướm trổ đòng đòng
Qua những vùng Hiếu Lễ với An Biên(*)
Đời lính trận thương mấy đứa bạn hiền
Dành đôi điếu thuốc, chửi thề ỏm tỏi
ĐM. mày, biết còn sống ngày mai

Nhớ một thuở, sư đoàn Hai Mươi Mốt
Sét miền Tây làm khiếp đảm quân thù
Máu anh em đổ bên giòng sông Trẹm(*)
Cho em thơ được hưởng những ngày vui

Qua Thứ Bảy(*) nghe lòng mình uất hận
Bạn bè ta tù lao động khổ sai
Xác vùi nông cánh đồng U Minh Thượng(*)
Bón phân người cho tràm nở xanh tươi
Em hỏi tôi sao vẫn còn thù hận
Khi quê mình giờ đã hết chiến tranh
Em thấy đó có gì đâu thay đổi
Bạn bè tôi, mấy đứa được tha về.

Tôi cũng muốn nhưng không sao quên được
Những đòn thù của quản giáo trại giam
Mang án ngụy bao giờ được phong chức
Quyền công dân cho con cháu đừng buồn
Cả đất nước đứng bên bờ vực thẳm
Xô dân tộc xuống tận đáy bùn đen
Đời độc lập còn thua đời nô lệ
Ước gì mình cứ làm mãi tay sai
Đến nơi rồi em cho tôi cất bước
Tìm nhà quen để trú ở đêm nay
Phiền thằng bạn trình công an khu phố
Cho đêm nay giấc ngủ đỡ kinh hoàng
Mai thức sớm còn ra mồ thăm bạn
Chút ân tình còn lại chỉ mình tao
Lần này nữa biết bao giờ có dịp
Mày linh thiêng phù hộ tao an toàn

Trời Melbourne giờ đã hết mùa đông
Vẫn lang thang giòng Marybyrnong
Nhớ mồ bạn bao năm trường quạnh quẽ
Thương thân mình cay đắng nặng trong lòng

Vĩnh Hòa Hiệp

(*)Miệt thứ: những khu dân cư được đánh số lẻ bắt đầu từ những con kinh thứ 1,3,5,7,9,11...

(*)Những địa danh như làng xã, sông ngòi: sông Cái Lớn, kinh Cán Gáo, Rừng U Minh, Hiếu Lễ, An Biên, Xẻo Rô...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.