Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

07/05/200200:00:00(Xem: 5847)
Đứa Nam Man Tự Vịnh

Em đây thuộc loại phó thường dân,
Thuộc loại cu ky chẳng thế thần.
Đã chán tai nghe trò áo mão,
Càng gai mắt thấy chuyện đai cân.
Lòng luôn qúy trọng người quân tử,
Bụng rất khinh thường đứa tiểu nhân.
Cả Úc châu ai đều cũng biết,
Em đây thuộc loại phó thường dân!

*
Cảm Khái Từ Những Lời Trách Móc
Nhiều bà chị sau khi đọc bài "Những suy nghĩ về HPNVN của Hữu Nguyên (SGT số 257) nói về "Danh xưng", lập trường "Phi chính trị", việc "không chào Quốc Kỳ"… của hội này, thì mấy bà chị đã hoặc fax hoặc gọi đến tòa soạn tỏ ý trách móc, thắc mắc là những sự việc được Hữu Nguyên trình bầy xảy ra đã lâu, sao không được ai phơi bầy. Đứa Nam Man cảm khái những lời trách móc của qúy bà chị nên viết bài này.

Nam Man cũng giận quá chừng chừng,
Chắc có bàn tay bọn khuyển ưng.
Đã lén vô đây bôi bảng hiệu,
Rồi mò tới đó sửa danh xưng.
Bà Y đã biết(") nhưng hời hợt,
Mụ X từng nghi(!) lại ngập ngừng.
Chẳng có ai làm cho vỡ lẽ…
Thành ra cả lũ cứ lừng khừng.

Thành ra cả lũ cứ lừng khừng,
Thét riết lâu ngày… hóa dửng dưng.
Bất kể ai bôi đen xóa trắng,


Không màng bọn tráo đấu lường thưng.
Bà nên vạch mặt thằng ngưu mã,
Chị cứ hài tên lũ khuyển ưng.
Tớ sẽ mang cù nèo tiếp sức,
Chành đầu mấy cái mụ người rừng.

*
Con Cháu Hai Bà Nay Trửng Mỡ
Sau khi viết bài "Cảm Khái Từ Những Lời Trách Móc", đứa Nam Man lại nghĩ đến tấm gương oanh liệt của Hai Bà Trưng mà buồn, mà hận… nên viết bài này.

Không ngờ "con cháu" của Hai Bà,
Giở chứng kỳ khôi dữ vậy đa.
Biếng cỡi đầu voi ra chiến đấu,
Lười cầm kiếm báu để xông pha.
Nghe "phân" nào béo là nhào tới,
Thấy "gióp" nọ thơm cứ sấn ra.
Đường lối đấu tranh thì lạng quạng,
"Thù nhà nợ nước"… kể như pha.

Không ngờ "con cháu" của Hai Bà,
Phải nói toàn "dân trí thức" a.
Có cấp, có bằng khôn quá quỉ,
Đã thành, đã đạt lộng như ma.
Miệng mồm bà nọ như hàng thịt.
Môi miếng mụ kia giống cá tra.
Thấy "kít" lều bều là cứ táp,
Mày trơ mặt trẽn vậy sao cà.

Không ngờ "con cháu" của Hai Bà,
Cũng biết ham danh, ham lợi a!
Lập hội lập hè ra trửng mỡ,
Gây đình, gây đám để bê tha.
Quên đi "Thái Ấp" năm nào nhỉ,
Bỏ cả "Mê Linh" dạo ấy à.
Chả có còn ai… "mần chính trị"
Ra đường gặp vẹm "úm ba la".

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người nuôi gà công nghiệp đang hứng chịu tổn thất lớn nhất trong vòng chục năm qua khi tại trại, giá gà bán ra chỉ còn 12,000-13,000 đồng/kg, tức chỉ xấp xỉ 50% giá thành chăn nuôi
Vài năm gần đây, đồ gốm Nhật Bản đã xuất hiện tại Sài Gòn với mức giá bình dân nhưng mẫu mã đa dạng và kiểu dáng đẹp.
Còn 1,246 quân nhân Hoa Kỳ mất tích tại Việt Nam chưa tìm ra được và chính phủ hai nước đang tiếp tục tìm kiếm, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 20 tháng 9.
Thành phố Đà Nẵng tại miền Trung Việt Nam hiện đã có một khu phố Tàu hẳn hoi thì đủ biết là người TQ đang tràn qua VN mua đất, mua nhà và làm ăn sinh sống ngày càng nhiều, theo bản tin của Báo Dân Trí hôm 20 tháng 9 cho biết.
Garden Grove (Bình Sa)- - Hội Dòng Mến Thánh Giá Los Angeles (LA) đã tổ chức đại lễ mừng kỷ niệm 350 năm ngày thành lập Hội Dòng Mến Thánh Giá tại Việt Nam
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
.. Gió vẫn cuốn đi tất cả, mây vẫn bay không ngừng, thời gian như phi hoa lạc diệp...
Sự kiện hàng triệu người trẻ tuổi Hong Kong xuống đường đòi tự do dân chủ tự do trong suốt gần 4 tháng qua, đã làm toàn thế giới tự do kính nể.
Lại mưa lụt Đồng Nai… nơi trước giờ mưa thuận gió hòa so với các tỉnh Miền Trung…
Hôm thứ tư, 18 tháng 9, 2019, Tổng thống Donald Trump đã “túyt” là ông sẽ hủy thỏa thuận cho phép tiểu bang California đặt tiêu chuẩn riêng của mình về nhiên liệu và khí thải xe hơi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.