Hôm nay,  

Dân Chơi Trội

21/01/200200:00:00(Xem: 6302)
Lạ thật. Giữa lúc CS Hà nội kêu khan cổ, lạc giọng Việt kiều về nước làm ăn, phần lớn người Việt hải ngoại về thăm người nhà và sinh viên du học về nghỉ hè trở lại Mỹ người viết bài này quen biết, đều có cùng một nhận định. Việt kiều xuống giá lắm. Việt kiều "chẳng có ký- lô nào" so với dân chơi trội ở VNCS bây giờ.

Nhận định cũng phù hợp với hiện tượng từng xảy ra trong hai thời kỳ thời thực dân Pháp và thời đồng minh Mỹ. Lúc bấy giờ tại VN cũng nảy sanh lớp Tây lai, Mỹ lai, "tối champagne, sáng sữa bò", ô kê Salem, xem cái gì của mẫu quốc cũng "très bon, number one" cả.

Thời CS mới vào Sàigòn có dân 30/4, băng đỏ ở cánh tay, nón cối trên đầu, û "hồ hởi, phấn khởi, nhất trí, đồng tình" ở cửa miệng. Thời CS mở cửa cho nước ngoài vào khai thác tài nguyên và lao động VN, và trải thảm đỏ cho Mỹ trở lại, nảy sanh lớp người ăn theo. Dân chơi thời này chơi mạnh, chơi trội hơn trước nhiều. Đa số họ là cán bộ hay vơ con cán bộï, có lắm chức nhiều quyền, lắm tiền tiền nhiều bạc. Họ là những người bị thiếu thốn trong tuổi thanh xuân vì trốn chui, trốn nhủi. Nhu cầu bị dồn nén, ẩn ức nên bung ra theo sức mạnh bản năng hoang dã khi gặp cơ hội. Nó biến thành yêu cuồng sống vội, chơi ngông, hưởng loạn. Vớùi kiểu chơi xả láng sáng về sớm đó, với quyền thế hái ra tiền bằng ăn cắp của công, tham nhũng, và hối mại quyền thế của họ, Việt kiều, đúng, chẳng ra ký- lô nào.

Quả vậy, tổng hợp tin báo chí quốc nội, những con số thống kê sau đây làm giật mình thiên hạ, sỉ nhục cuộc sống đổ mồ hôi trán, rán mồ hôi lưng, tay làm mà hàm nhai không đủ của người lao động ở nước nhà. Mỹ chỉ có 1% dân số được gọi là giới thượng thượng lưu (upper-upper class) còn gọi là dân máu xanh (blueblood) ( Blatzel, 1995 ). VNCS có nhiều hơn, tới 5% dân số, trong đó đảng chiếm đa số 3, 5% và những người ăn theo 1,5%. Và 5% đại thượng lưu đó chiếm hữu gần 65% tài nguyên quốc gia. 95% dân số còn lại chỉ chia nhau 35% còn lại; đại đa số ở dưới mức nghèo khó.

Vợ một Phó Chủ tịch Thành phố xài cây kiếng mát giá 400 đô, một bộ đồng hồ 7 cái cho 7 ngày trong tuần, giá từ 400 đến 3000 đô. Nhẫn hột hoàn dưới 6 ly không đeo. Vợ một trưởng công an quận mỗi tuần gội đầu hai lần, mỗi lần ít nhứt là 200 đô, chưa nói số tiền làm mặt, làm móng, và làm massage phải 2 hay 2 lần nhiều hơn tại các phòng sữa sắc đẹp có máy lạnh hực hỡ sang hơn ở Mỹ. Việc ăn uống của họ đương nhiên gồm cao lương mỹ vị, mà họ gọi là đặc sản. Mỗi bữa ăn của họ giá 300 hay 400 ngàn đồng là thường, bằng một tháng lương của cô giáo, y tá mới vào nghề. Họ cònï ăn cả nhiều thứ nói ra ít ai tin. Aên vàng. Vàng được chế biến thành tinh bột với giá từ 100 đến 500 đô la một ống. Aên sâu bọ, bò cạp, tắc kè, dế than, mỗi con nướng trét bơ giá từ 30 đến 1 chục ngàn vì họtin sâu bọ đó làm cho họ cường dương thịnh dục. Chuyện phá trinh trẻ vị thành niên giá 3 cây vàng và đi tìm cỏ non ở các động được xem là thành tích của dân chơi trội, đa số là cán bộ " già dịch".

Con cái họ nếu không gởi du học ngoại quốc, một năm cầm bỏ cũng tốn 20 ngàn đô la, thì cũng cho học tại các trung, tiểu học quốc tế trong nước, học phí từ 300 đô mỗi tháng. Con du học hay học trường ngoại quốc là một trong những tiêu chuẩn đánh giá thượng lưu.

Bịnh viện tư mà họ là khách hàng, tiền phòng mỗi ngày từ 300.000 đến 800.000 đồng VN( thời giá đen 1 đô la Mỹ ăn 15.000). Xe họ đi thường không dưới 40.000 đô mỗi chiếc và phải là xe đời mới nhứt. Chuyện các mệnh phụ phu nhân đi shopping ở Uùc, ở Pháp, ở Mỹ trong mùa hạ giá, là chuyện bình thường. Nhưng số tiền mua sắm đồ chơi của họ thôi Việt Kiều nằêm mơ cũng không mấy người dám nghĩ tới: ít nhất phải 10.000 đô la mỗi chuyến. Trong khi Niên Giám Thống Kê của Uûy ban Nhân Thành Phố Sàigòn và kết quả thăm dò của Taylor Nelson Sofres phỏng vấn 1304 người ở Hà nội, người có mức sống cao, lợi tức tháng cũng chỉ 350 đô la thôi.

Lối sống của dân chơi trội CS đáng nguyền rũa hơn thái độ hợm hĩnh, mất dạy của Hắc Công tử ở Nam kỳ Lục tỉnh xưa kia, đốt giấy oảnh (20 đồng Đông dương) cho Hắc Công tử kiếm tấm giấy 5 đồng bị rớt khi xem hát thời Pháp thuộc.

Nhưng hai công tử Miệt Vườn này dù sao cũng chỉ được xài đồng tiền thu lúa ruộng của họ. Cán bộ CS và gia đình có chức quyền CS thì khác hẵn, xài công quỷ. Quốc doanh là bộ máy rửa và chuyển tiền, từ công quỷ do sưu cao thuế nặng của dân đóng góp ra tiền "tư túi"của họ. Ngân sách quốc gia một năm bù lỗ và tài trợ cho quốc doanh như gió vào nhà trống.. Bên cạnh họ còn ăn cắp của công, hối mại quyền thế, tham nhũng một cách vô tội vạ. Thêm vào đó là đặc quyền đặc lợi do tư cách đảng viên của họ. Chế độ đãi ngộ của Đảng, tiêu chuẩn Đảng dành cho họ, cũng như ngân sách của Đảng xài mỗi năm thuộc bí mật quốc gia. Còn số tiền các cán bộ quyền thế gởi đi ngoại quốc để " thủ thân", còn tối mật hơn bí mật quốc gia. Túi tiền của dân chơi trội CS là tiền của cả một đất nước, cả một dân tộc 76 triệu người. Bill Gates, người giàu nhứt thế giới họa may mới dám so sánh. Nói làm chi Việt kiều chân ướt chân ráo ở Tây Aâu, Bắc Mỹ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vẫn phải nhờ nông nghiệp mới có vốn thúc đẩy kinh tế... Đó là trường hợp Việt Nam. Báo Đầu Tư Tài Chánh kể rằng tính đến tháng 11-2018, cả nước đã chi 1,6 tỷ USD để nhập khẩu trái cây, vượt cả năm 2017 (1,5 tỷ USD). Trong đó, nhiều nhất vẫn là trái cây nhập từ Thái Lan với 722 triệu USD, Trung Quốc 226 triệu USD, Hoa Kỳ 80 triệu USD…
Các bạn thân mến, Chúng ta bắt đầu một năm mới! Đầu thư, BN chúc các bạn thiếu nhi gia đình Việt Báo Một Năm Mới nhiều niềm vui, nhiều thương yêu và đạt nhiều thành quả học hành. Thêm một tuổi, thêm sự suy nghĩ chín chắn, ngoan ngoãn hơn để làm vui lòng cha mẹ, thầy cô.
Đây là bài làm văn với đề tài “Năm Mới” mà cô giáo đã cho các em vào những ngày cuối năm. Cô giáo nói các em nghĩ gì về năm mới thì viết ra.
Ở nơi em ở Thành phố nhỏ Có một con đường dành cho ngựa đi Mỗi sáng, mỗi chiều Em đều thấy người cưỡi ngựa đi qua Con đường đó, phía sau dốc đồi nhà em
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai con gái trong túp lều cạnh bờ rừng. Một buổi tối mùa đông, có con gấu xin vào sưởi ấm, và từ đó gấu trở thành bạn thân của hai cô. Cho tới lúc mùa Xuân tới, gấu từ giã để vào rừng vì đến mùa tuyết tan, bọn người lùn từ dưới tuyết chui lên, sẽ đi ăn trộm của cải của gấu. Hai cô rất buồn, chờ tới mùa đông gấu sẽ trở lại.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Theo bài viết, Minh Thúy là cư dân miền Bắc California. Trong mùa lễ Tạ Ơn mới đây, bà đã cùng hội Huế địa phương, tổ chức mời ăn và tặng quà những người vô gia cư. Nhân đây cũng xin nhắc lại, là từ 16 năm trước, có tác giả Minh Thùy, một thuyền nhân Việt định cư tại thành phố Mainz, Germany đã nhận giải danh dự năm 2004. Hai bút hiệu Minh Thúy (2018, dấu sắc) và Minh Thùy (2004, dấu huyền) vốn dễ gây nhầm lẫn. Mong tác giả Minh Thúy tiếp tục viết và vui lòng bổ túc sơ lược tiểu sử cùng địa chỉ liên lạc.
Trong Đại Hội lần thứ 13 của tổ chức Sáng Kiến Quyền Lực Công Dân Trung Quốc - Đã gần sáu mươi năm qua, Đức Pháp vương (DLLM) và khoảng 150.000 người Tây Tạng đã phải rời khỏi quê hương đi lưu vong
Tại thành phố Chicago này, hơn 40 cái Tết đã đi qua cõi lòng ông. Dù ở xa quê hương ngàn vạn dậm hơn nửa vòng Trái đất, mỗi khi Tết về ông lại tha thiết nhớ bài hát: “Mùa Xuân Đầu Tiên” của Văn Cao
kính mời quý vị ghé thăm Việt Museum tại San Jose. Đây là bảo tàng chiến tranh Việt Nam, lịch sử quân dân Miền Nam. Tại đây có di sản của 58 ngàn quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh. Hàng triệu quân dân chính miền Nam đã chết vì bảo vệ miền Nam tự do. Hàng trăm ngàn thuyền nhân đã chết trên đường vượt thoát. Sau cùng đây chính là nơi có sự hiện diện của linh hồn Nghĩa trang Biên Hòa tại hải ngoại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.