Hôm nay,  

Thơ Thơ

22/10/200200:00:00(Xem: 28439)
Múa Lân Em Hát

Tặng các em múa lân đêm Trung Thu tại quê nhà

Tùng tùng, tùng tùng!
Vui đoàn múa lân
Múa vui hương lân
Đèn Rằm tháng Tám.
Trăng thu lên dần.

Tùng tùng, tùng tùng!
Vui vui múa lân
Trăng chiếu trên sân
Nhà nhà bầy cỗ
Trăng thu sáng ngần.

Tùng tùng, tùng tùng!
Đoàn lân em đông.
Đèn xếp, đèn lồng.
Đèn sao, đèn cá
Trăng thu sáng trong.

Tùng tùng, tùng tùng!
Đoàn vui múa lân
Xóm xa, xóm gần
Vua múa vui hát
Trước nhà trên sân.

Tùng tùng, tùng tùng!
Trăng sáng mọi nhà
Đoàn vui hát ca
Trăng tròn vành vạnh
Trung thu quê ta.

Tùng tùng, tùng tùng!
Tiếng hát âm vang
Dưới ánh trăng vàng.
Trăng thu dịu mát
Múa con lân vàng.

Tùng tùng, tùng tùng!
Trung thu gió mát
Thanh bình hân hoan
Ánh trăng thu vàng
Yên vui hạnh phúc.

Tùng tùng, tùng tùng!
Thươœng cho lân vàng
Thươœng cho lân vàng
Thươœng cho lân vàng
Tùng tùng, tùng tùng.

Triệu Nam

*


Trời Chiều... Mây Trắng Bay

Viết cho nhi đồng


Vẫn rất ngọt ngào giọng thiết tha
Gợi chi ý cũ nét tình xa
Tươœng không còn giữ trong tiềm thức
Dáng cuœa ngày xưa - áo lụa hoa...

Em kể anh nghe đời mưa gió
Chiều tàn đất nước bước ra đi
Quê hương kyœ niệm xưa còn đó
Một bước ra đi, nhớ được gì"

Mênh mông biển caœ, xuân mười tám
Trôi dạt về đâu hỡi đất trời
Phương Nam tăm tối mây u ám
Chữ tự do - hoà máu lệ rơi.

Đến được bến bờ nắng tự do
Làm sao quên được dáng con đò
Lên đênh trên biển đường vô tận
Nỗi chết rậm rình, sống như mơ...

Lúc đó thân anh nhận đòn thù
Núi rừng Việt Bắc caœnh thâm u
Khổ sai biệt xứ, thân đền traœ
Lây lất ngày qua giữa caœnh tù.

Em kể lòng em tan nát lắm
Dù đi được dưới nắng hoàng kim
Bơœi nhớ thân anh còn mang nặng
Nưœa bước đời trai vướng xích xiềng....

Hôm nay giọng cũ êm đềm lắm
Đôi mắt trêu ngươi cuœa thuơœ nào
Không biết có còn hay liếc vội
Tóc có măng tơ, ưœng má đào...

Trời đất bao la vẫn tính cờ
Ý tình năm cũ, nưœa bài thơ
Ta ngưng ngang bút khi trời tối
Hăm mấy mùa thu - ý vẫn chờ...

Em dẫn ta về thuơœ tuổi xuân
Lòng nghe rạo rực ý bâng khuâng
Giữa đông sao có hoa xuân nơœ
Ta tỉnh hay mơ - bỗng ngại ngần...

Thy Lan Thaœo

*

Tận Cùng

Tận cùng cuœa thời gian
Là mịt mùng chín suối
Tiếng chim hót trên ngàn
Ruœ mây về ngang núi
Tận cùng cuœa bóng tối
Là nhật nguyệt lìa tan
Chỉ còn lại ánh vàng
Chờ mùa trăng sám hối
Tận cùng cuœa trăn trối
Đồng tưœ khoát con ngươi
Sợi rướn chân luân hồi
Ai ngồi buông tóc rối"
Vì yêu em hóa tội
Ướp mật lên môi cười
Đến giờ sao đổi ngôi
Anh thầm xin hóa bụi
Em ơi, này em ơi!
Trái tim đầy con rối...

Phạm Quang Ngọc

*

Hạt Tranh Châu

Anh về
Hồn hạt tranh châu
Bâng khuâng
Nỗi nhớ Bích câu ngập ngừng
Trăm năm
Giây phút chi chung
Để bao Kiều thoại
Nàng tung vỡ lòng
Một cười
Vỡ thiết tâm song
Hai cười
Vỡ chí tang bồng kiếp đang.

Anh Hạ (Meibourne)

*

Em Đi

Sự tình cờ nào đó
Xui chúng mình gặp nhau
Cũng tình cờ nào đó


Xui chúng mình xa nhau

Tình mười năm trôi mau
Để bây giờ thương tiếc
Đời một mình đơn chiếc
Có ai biết cho không

Em hững hờ sang sông
Baœo rằng thôi là đuœ
Theo con đường ấp uœ
Boœ tình cũ mà đi

Ôi anh biết nói gì
Ngoài bài ca năn nỉ
Em chẳng màng để ý
Không naœn chí ngã lòng

Còn chi nữa mà mong
Anh về ôn kyœ niệm
Sầu dâng lên xâm chiếm
Đời biết kiếm tìm ai!

Phạm Tình Thơ

*

Màu Tang Trên Xác Pháo

Ngày ấy, lâu rồi, em nhớ, quên"
Nhà ai, đám cưới, pháo vang rền
Nhưng màu tang hiện trong đôi mắt
Trên xác pháo rơi rụng ngập thềm.

Ngày ấy, em buồn lắm, phaœi không"
Đón đưa dâu, đốt pháo màu hồng
Nhưng trên xác pháo, màu tang xuất
Không bơœi pháo, nhưng tự cõi lòng.

Ngày ấy, ta thành gã thợ săn
Thaœ mồi, bắt bóng dưới trăng rằm
Bóng mồi vuột mất, còn tay trắng
Còn nóng gan và lạnh gối chăn.

Nếu xác pháo nguyên màu đoœ thắm
Ta vui nhìn áo cưới em bay
Theo từng cơn gió chiều lồng lộng
Hạnh phúc reo quanh mỗi nhịp giày.

Bơœi vết màu tang trên xác pháo
Ta quay đi, nước mắt lưng tròng
Lui về tung cưœa đời chinh chiến
Tìm kết duyên tình với núi sông.

Lưu Thái Dzo

*

Hư Vô

Say chi em
giữa gian trần
Buồn chi em
giữa hồng trần dối gian.

Thiên thu mờ bóng
thiên đường
Đường trần cõi mộng
vô thường sắc không.

Càn khôn
vũ trụ mênh mông
Cơ duyên nghiệp quaœ
có không kiếp người"

Xin em
mua lấy nụ cười
bao dung
Và lượng đất trời nơœ hoa

Vân Lam

*

Con Gái Quảng Nam

Ai về xứ Quảng mà coi
Nữ sinh cũng biết múa roi đi quyền
Nụ cười khuôn mặt có duyên
Đừng xem thường gái thuyền quyên mà lầm
Nhiều cô văn võ song toàn
Đánh quyền tung cước liên hoàn rất nhanh
Có cô trẻ đẹp Kim Anh
Hạ vô địch Nhật để dành huy chương
Fujioka coi thường
Vô địch thế giới chưa nhường một ai
Á Vận Hội mới trổ tài
Bị Kim Anh hạ, học bài chua cay
Nguyễn Trọng Bảo Ngọc văn hay
Cử nhân Khoa học, cũng tay anh hùng
Hai cô võ thuật phi thường
Mang về hai chiếc huy chương bằng Vàng
Hoan hô con gái Quảng Nam!

Tân Văn
*

Qua Sông Cái Lớn

Qua sông Cái Lớn cùng em
Về thăm quê ngoại chút nem, bánh mì
Ổi kia xá lị xanh rì
Trung Lương chục mận còn gì vui hơn
Bánh phồng sữa trắng thơm nồng
Thơm mùi lúa mới trên đồng quê ta
Qua sông về lại thứ Ba
Xeœo, Rô, Hiếu Lễ quê nhà đâu đây
Xeœo Quao tình nhớ đong đầy
Xeœo Bần con rạch hàng cây ven bờ
Kinh Dài tràm mọc nên thơ
Tre già laœ ngọn chiều mờ bên sông
Cau già buồng đã tầm vông
Khói chiều vương bếp ấm lòng tha phương
Trong ta còn một trời thương
Một trời quê ngoại vương vương lòng sầu
Ghe qua những ngọn vàm sâu
Nhớ thời tuổi nhoœ đi câu thòi lòi
Lội bao kinh rạch sông ngòi
Một thời lính trận một đời phôi pha
Bao năm làm keœ xa nhà
Giờ đây thăm lại mẹ già, quê xưa
Quê hương vẫn những hàng dừa
Qua sông Cái Lớn lòng chưa hết sầu
Đời về đâu, ta về đâu
Về qua sông rộng bạc đầu đôi ta
Theo em trơœ lại quê nhà...

Vĩnh hòa Hiệp

Hai miền Đại Hàn có vẻ như sẽ thoát một trận đổ máu kinh hoàng... Đó là hy vọng, trong khi một hội nghị thượng đỉnh Liên Triều sắp tổ chức. Thà là nói chuyện, chuyện gì cũng được. Thà là giới lãnh đaọ Bắc Hàn, Nam Haà gặp nhau để nói chuyện cà phê, chuyện trà, chuyện kim chi... còn hơn là kéo quân sang giết nhau như kiểu VN.
Chuyện một cô giáo dạy trường tiểu học Long An phạt học sinh vi phạm kỷ luật bằng hình thức quỳ gối. Sau đó, nại lý do là học sinh này sợ hãi, không đến lớp học làm phụ huynh của em nổi giận. Họ đã kéo tới trường để hạch hỏi tội cô giáo.
Một lần cô nướng bánh pumkin cho chúng em ăn và cô giai (giải) thích về trái pumkin. Em còn nhớ vào ngày cuối năm học cô cho chúng em ăn cà rem và cô còn mua pizza cho tất cả lớp cùng ăn. Một lý do khác em thích cô là cô rất rất vui vẽ (vẻ) với mọi người. Có lần cô mua bông bóng xà phòng cho chúng em thổi và đặt tên bông bóng.
Các bạn thân mến, Chị Tường Chinh vẫn còn viết về bài bệnh tự kỷ. Những kỳ trước, Tương Chinh phân tích rất kỷ về bệnh tự kỷ và những trẻ mắc bệnh, những dấu hiệu để phân biệt các em không bình thường vì bệnh. Nhưng ít ai hiểu được nguyên nhân nào thường làm người mẹ sinh ra những đứa con mắc bệnh này.
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một phù thủy, sinh được người con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy có lệnh ai trả lời được câu hỏi của mụ mới gả con gái cho, vì vậy có nhiều người bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ si mê cô gái, đã ốm tương tư ba năm. Cuối cùng vua phải cho hoàng tử đi cầu hôn. Dọc đường hoàng tử gặp và kết nạp ba người kỳ dị, một có cái bụng cao như ngọn núi, một anh chàng áp tai xuống đất thì xa đến mấy cũng nghe được và anh chàng thứ ba có đôi mắt sáng đến nổi nhìn vào vật gì thì vật đó nổ tung...
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là bài mới của ông.
Có bao giờ người gặp nạn lại cảm thấy mình là hiệp sĩ? Tôi xúc động về cái cách gọi tên sự việc của Ls Phạm Công Út. Đất nước tôi hiện có rất nhiều những người đã chọn sống và hành động như thế. Tôi yêu đất nước mình vì tôi yêu những con người “hiệp sĩ” của đất nước tôi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.