Hôm nay,  

Gái Mồi Sàn Nhảy

13/04/200300:00:00(Xem: 6061)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại Sài Gòn và Hà Nội, một vũ trường muốn thu hút đông khách cần có những tố chất để tạo ra những chất kích thích. Ngoài những "kích thích tố" dễ thấy như vị trí, quy mô, rượu, bia, cần có những cô gái "mồi sàn nhảy" để buộc cánh chơi sành điệu, lắm tiền nhớ và tìm đến. Báo Giáo Dục-Thời Đại viết về những cô gái này như sau.
Theo lời "tự bạch" của một gái mồi đang "trụ" tại sàn F ở khu phố cổ Hà Nội thì: Trong sàn, gái mồi được coi là "lực lượng tinh nhuệ nhất". Vì những áp lực này, tất cả mọi khả năng bao giờ gái mồi cũng phải phấn đấu để cho mình hơn được những gái nhảy thông thường của sàn. Ngoài cách học nhảy, luyện nhảy, từ nhảy dễ, nhảy bình dân đến những pha khó và khơi gợi còn là cách học để uốn lưỡi, cách ăn mặc phóng túng. Về giới nhảy ở sàn bao giờ gái mồi cũng thường cao hơn gái nhảy khác.
Mức độ đòi hỏi về "năng lực của mỗi sàn với gái mồi là không có điểm dừng và thân phận mỗi gái mồi luôn có chủ định "học hỏi", "tập luyện" để "nâng cao nghiệp vụ" cho mình. "Nghiệp vụ lớn, tay nghề cao", gái mồi sẽ tạo được sự chú ý của giới khách đến sàn và cũng đồng nghĩa với việc nâng cao thu nhập của mình. Trong sàn, gái nhảy bình dân sẽ được chủ phân lô, phân vị trí đứng nhưng với gái mồi, phạm vi hoạt động của họ được "đặc cách". Họ muốn đứng ở đâu, tới vị trí nào, bê đồ, "chiêu" uống, bật lửa mồi thuốc cho ai là tuỳ họ.

Ngoài những "ngón nghề" nhảy nhót, ăn mặc hở hang, có khả năng giao tiếp thì việc "tia" khách là sở trường riêng của gái mồi. Chuyện này không phải ai cũng có khả năng. Giữa cái môi trường hoàn toàn khác biệt, trong ánh đèn chớp, trong mớ âm thanh hỗn độn đinh tai chóng mặt, trong không gian thừa tối thiếu sáng, trong khói thuốc và mùi nước hoa, ngoài việc cưng chiều khách cũ, đã quen sàn, trách nhiệm của cô gái mồi còn là tìm ra khách mới đến xem họ có tiền và chịu chơi hay không. Đối tượng được bắt, được "khoanh vùng" thì gái mồi sẽ tiếp tục những sở trường để "câu" họ. "Câu" bằng tất cả khả năng, mánh khoé. Sao cho ngày mai, tối đến làm họ phải nhớ đến sàn, đến mình đồng nghĩa là việc có thu nhập từ cách ném tiền của họ...
Bạn,
Báo quốc nội viết tiếp: để "câu" được khách, để "khẳng định thu nhập" của mình với thân chủ ở sàn, gái mồi đã không nề hà "mồi" khách bằng đủ mọi cách. Như nói ở trên, ngoài những "chiêu" bình dân, gái mồi còn sử dụng những "độc chiêu" như rủ khách dùng heroin hay thuốc lắc. Hơn 30% gái mồi có sử dụng thuốc lắc và heroin theo thống kê của các cơ quan chức năng còn là một cái gì đó quá bé nhỏ với hiện trạng gái mồi ở các sàn nhẩy. Sàn nhảy N nằm trên đường N (Quận Hai Bà Trưng) là một "thí dụ điển hình" về gái mồi cũng như mức độ chứa chấp ẩn hoạ của nó. Trước, sàn này bị đóng cửa bởi đã bán đồ uống có lượng cồn cao cho người dưới tuổi, có biểu hiện sử dụng thuốc lắc, heroin cho khách cùng nhân viên, sàn còn có những màn nhảy thoát y vũ khá xông xênh. "Ngủ" chưa đầy 4 tháng, do "mối quan hệ" sàn đã "thức". Sàn này đang được giới chơi sành điệu ở Hà Nội xếp hạng 3 sau hai sàn có tiếng khác bởi lượng gái mồi trẻ đẹp cùng những cơn dâm dật. Trong 30 gái nhảy có quá nửa là gái mồi đang "ăn lương" theo "hợp đồng miệng" dưới sự quản lý khá ngặt của giới bảo kê thuộc hạng "mặt tiền án, trán tiền sự" .

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thông tin về y học có khi cũng thay đổi… 180 độ! Theo một nghiên cứu mới được công bố, những người nào thích ăn thịt đỏ, và thịt qua chế biến nay có thể … ăn như bình thường!
Một bác sĩ ở tiểu bang Oregon đã kiện Đại Học Oregon Health & Science (OHSU), đòi bồi thường $5.25 triệu.
Truyện này trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình... đồng hương Bắc California có thể gặp tác giả Đào Văn Bình và nhiều nhà văn khác, cũng như sẽ gặp khoảng 300 đầu sách nhiều đề tài để chọn lựa tại Hội Chợ Sách tại San Jose vào ngày 19/10/2019.
Nhà thơ Pháp, Guillaume Apollinaire sinh vào năm 1880 và bài thơ Le Pont Mirabeau được viết vào tháng 2-năm 1912, một bài thơ có âm hưởng như một bản nhạc… Nhạc sĩ Trinh Công Sơn sanh năm 1939 và bản nhạc Tình Xa được ra đời vào những năm 1960-70, một bản nhạc lãng mạn với lời như một bài thơ tình.
Tôi trọng tấm chân tình của ông dành cho quê hương, cái lập trường kiên định của ông trong cuộc chiến chống cái xấu, chống cái ác của chế độ đàn áp con người, chế độ không chấp nhận tiếng nói ôn hòa của đối lập, của phê phán, của góp ý xây dựng.
gần 3 tháng qua TQ đã đưa tàu HD-8 xâm phạm và xách nhiễu nhiều lần Bãi Tư Chính nằm trong vùng biển đặc quyền kinh tế -EEZ-của VN. Đây là cơ hội cho VN công khai trước quốc tế, chối bỏ giá trị của“đường gẫy 9 khúc”-Hành động này có ý nghĩa sâu sắc và hiệu năng hơn cả việc kiện TQ ra “tòa trong tài thường trực”-PCA. Đây cũng là cơ hội cho VN chối bỏ những ràng buộc của hội nghị Thành Đô năm 1990…
WASHINGTON - Các văn bản về điện đàm Trump-Zelinsky do Hạ Viện công bố hôm 4 tháng 10 cho thấy các viên chức của nội các Trump vận động TT Ukraine điều tra cựu PTT Biden trong các trao đổi tin nhắn.
Hơn 140 công ty và 18 hiệp hội doanh nghiệp hàng đầu ở Mỹ đã ký vào một bản tóm tắc pháp lý nạp hôm Thứ Sáu ủng hộ chương trình Deferred Action for Childhood Arrivals (DACA -- Hành Động Hoãn Trục Xuất Đối Với Trẻ Em Đến Mỹ)
Tết về quê ăn cưới Ba mươi mùa chia phôi Mừng con em duyên mới Mừng em đẹp môi cười Cô dâu sao giống mẹ? Óng mượt mái tóc thề Nụ cười tươi vừa hé Chú rể nhìn say mê
tổ chức tại Tully Community Branch Library, San Jose, vào lúc 2:30--5:45 chiều, Thứ Bảy 19/10/2019. Book Fair và Ra Mắt Sách... Chia sẻ thao thức và kinh nghiệm hoằng pháp ... Giới thiệu các nhà xuất bản Phật giáo Việt Nam tại California, thực tập Chánh niệm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.