Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

21/04/200300:00:00(Xem: 9317)
Tâm Tình Gưœi Chị Tuyết

Nhân đọc bài “Chút tâm tình gưœi SGT” cuœa chị Lê Thị Bạch Tuyết - Victoria đăng trong mục “Diễn đàn độc giaœ” ơœ SGT số 304 mà đứa Nam Man viết bài này để kính tặng chị.

Lời chị ví von “ấn tượng” ghê,
Thằng cu nó đọc chắc là... phê.
Để đàn bà “đái” vầy thì nhục,
Cho phụ nữ “tè” thế cũng quê.
Dưới ấy lau thưa... đang bất tỉnh,
Trên này coœ dại... đã hôn mê.
Ba đồ sâu bọ “ngoi” sao nổi...
Nội cái “thơœ” thôi caœ vấn đề.

*

Viết Cho Người Gơœi Thư Nặc Danh

Ngày 28.3.03, đứa Nam Man có nhận được lá thư nặc danh với nét chữ của đàn bà gưœi qua đường bưu điện, trong đó đã đổ ngờ cho đứa Nam Man là “ngậm máu phun người”. Do đó mà đứa Nam Man viết bài này:

“Ngậm máu phun người” ích lợi chi,
Mà ba thằng đó có ra gì.
Xem thơ: má nó đâm cười ngất,
Đoán chữ: nhà em bỗng thơœ khì.
Nó đã chê em: thằng mọi rợ,
Y đà mắng tớ: đứa man di.
Em còn chưa “ngậm” chưa “phun” đấy,
Chị đổ ngờ em quá xá đi.

*

Văn Nô Phạm Chí Dũng

Trong bài “Vì triển lãm thế hệ 1.5, báo Lao Động cuœa CS tấn công Sàigòn Times”, Hữu Nguyên đã nêu bằng cớ là: “...trên Internet ngày 30.11.02, báo Lao Động đã cho đăng bài viết cuœa Phạm Chí Dũng, nhan đề: Tại sao có sự phaœn ứng đối với “thế hệ một rưỡi"”. Trong bài viết Phạm Chí Dũng đã tấn công Sàigòn Times bằng cách trích dẫn một cách méo mó và đánh phá một cách ác ý bài viết cuœa tôi đăng trên báo Sàigòn Times...” mần cho đứa Nam Man thắc mắc về tên “Văn nô Phạm Chí Dũng”...

Hừ, thằng Phạm Chí Dũng là ai,
Bộ muốn em cho mấy bạt tai.
Có gioœi chường đầu ra đấu trí,
Còn ngon cứ lộ mặt so tài.
Hay gì mấy cái trò xiên xoœ,
Dơœm thiệt ba đồ thứ beœ bai.
Đấy nhé, Sàigòn Times caœnh cáo,
Khôn hồn đừng nói giọng dong dài.

*

“Tụng” Nặc Danh

Thường thường những keœ thiếu lòng thành...
Nó mới hay chơi lối nặc danh.
Để lộ ra con người ác nghiệt,
Sao che được baœn mặt đành hanh.
Vì mang mặc caœm nên làm bậy,
Bơœi thiếu niềm tin mới nói quanh.
Nếu họ có tâm hồn chính trực...
Đâu chơi mấy cái kiểu gian manh.
*

Hoœi Ông Con Gouriotis

Đứa Nam Man caœm hứng khi đọc 10 câu hoœi cuœa Hữu Nguyên nơi trang 64: “Thư gưœi ông Giám Đốc CPAC” trên báo SGT số 303 nên mần bài thơ này:

Bây giờ bác nó nghĩ sao đây,
Để traœ lời 10 câu hoœi này.
Hoặc đợi em phăng dần mối nhợ,
Hay chờ tớ chặt hết đầu dây.
Rồi khi ấy mới xin tha tội,
Lúc bấy giờ đành lạy nới tay.
Tóm tắt Nam Man đang muốn biết,
Bây giờ bác nó nghĩ sao đây"

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi có bằng hành nghề trị liệu tâm thần (license number 17705) do tiểu bang California cấp từ ngày 20 tháng 11/1995 đến 30 tháng 4/ 2015. Tôi cũng là một độc giả thường xuyên của Lê Anh Hùng từ hơn mười năm nay. Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn trao đổi đôi câu tâm sự (vụn) qua email. Tuyệt nhiên, tôi không nhận thấy dấu hiệu nào bất thường nơi Lê Anh Hùng cả.
Nhà bếp rộng, sạch. Trên lò, nồi giò heo hầm lửa riu riu phun khói nhè nhẹ, nắp nồi khua động bằng một âm thanh đều đều, xì xọp, vui vui. Đồng hồ trên tường thánh thót đổ một hồi kẻng dài
Với các ca nhạc sĩ: Nga Mi, Phương Hồng Quế, Trang Thanh Lan, Đình Đại (Paris, Pháp), Bùi Quỳnh Giao, Bảo Long & Kay -- Và phần trình bày của Liên Đoàn Hướng Việt, Đoàn Du Ca Nam California.
Tập thơ "em cho tôi nhé: ấu thơ mình" của thi sĩ Du Tử Lê , do nhà xuất bản Văn Học cuả dịch giả kiêm nhà văn Trịnh Y Thư phát hành vào trung tuần tháng tư 2019, đã vô tình làm khó tôi không ít. Sao lại làm khó?
Tủ Sách Điện Tử T.Vấn & Bạn Hữu vừa cho ra mắt tác phẩm thứ 42: Một Chút Dối Già – Tập Bốn của nhà văn Ngộ Không Phí Ngọc Hùng. Tác phẩm này cũng là tác phẩm thứ tám của Ngộ Không
Hài hoà trong vũ trụ có nghĩa kết hợp giữa bảo tồn biển và phát triển kinh tế biển, qua các giải pháp hợp lý nhằm phát triển bền vững, vừa bảo tồn cho các thế hệ kế tiếp, vừa đạt nhu cầu cho các thế hệ hôm nay
Để giới thiệu một người đã thành danh như Nguyễn Đình Tòan, quả là một việc làm thừa thãi. Và khó. Dù vậy, cảm giác mình mang món nợ gần hết một đời người với ông, cứ làm tôi vào suy, ra nghĩ, lấn cấn không yên.
Than ôi! Trời Ca-Li lồng lộng Tiếc thương tiễn Lý Tống
Đến tiệm ăn chay thấy có ba bức tượng bằng đất: không nghe, không thấy, không nói. Tôi thích quá và mơ ước có những bức tượng này.
Một ngày như mọi ngày, không có gì thay đổi, giống hệt như ngày hôm qua, không có gì vui, không có gì mới, là nỗi kinh hoàng của con người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.