Hôm nay,  

Nỗi Lo Bệnh Sars

04/05/200300:00:00(Xem: 4755)
Dịch cúm phổi ác và cấp tính, gốc Á châu, gọi là SARS, chết người dễ như chơi. Nên thành đầu môi chót lưỡi của người Hoa ở San Fran và người Việt ở Little Saigon. Dễ hiểu vì Cali là nơi người Hoa và Việt ở đông nhứt tại nước Mỹ. Hai phi trường lớn nối liền Á châu và nước Mỹ nằm trong tiểu bang Cali. Cali là đầu cầu giao lưu nhiều thứ giữa Á Châu Thái Bình Dương với Mỹ. Trong những thứ đó có bịnh Sars, tạm gọi là bịnh cúm phổi, thứ bịnh dễ chết mà chưa có thuốc đặc trị, lại đang lan truyền thành dịch gần khắp hoàn cầu, và Tổ chức Y tế Thế giới đang báo động đỏ. Người Mỹ gốc Hoa và gốc Việt là sắc dân dễ bị lây nhiễm nhứt vì nguồn gốc bịnh xuất phát từ nước Trung Hoa, lan qua Hồng Kông rồi xuống Việt Nam và lan truyền đến nhiều nước trên thế giới chánh yếu qua đường hàng không. Những tin đồn ác độc mới mấy tuần qua đã làm các Chinatown ở Monterey Park (Nam California), ở New York City... đột nhiên vắng hoe, làm nhiều chủ siêu thị phải mời phóng vein truyền hình tới quay phim, cho thấy mọi chuyện vẫn bình thường, sạch sẽ. May mắn thêm, WHO đã chính thức xóa tên Việt Nam ra khỏi danh sách các ổ bệnh SARS, và hôm sau lại xóa tên Toronto (Canada) ra khỏi sổ này. Toronto là một nơi cũng có một Chinatown lớn, nổi tiếng.
Theo tài liệu nhựt báo Việt Báo khai thác đọc được tại Little Saigon, bịnh SARS xuất phát đầu tiên tại tỉnh Quảng Đông của Trung Hoa, khá lâu rồi. Trước Phái đoàn Y tế Quốc tế đến tìm cách giúp vào cuối tháng 3, năm 2003, nhà cầm quyền y tế Trung Cộng, sau khi vòng vo tam quốc, không chối cãi được trước những chuyên viên y tế quốc tế thượng thặng, "thật thà khai báo." Rằng nhàø cầm quyền y tế ở Bắc Kinh đã được báo cáo, biết rõ SARS vào tháng 11 năm 2002, chớ không mới mẽ gì. Đã có 800 người mắc phải ở Quảng Đông, chớ ít ỏi gì. Bắc Kinh ra thông báo "mật" cho các bịnh viện, nhưng cấm phổ biến cho nhân dân. Mãi đến lúc bịnh vở lở thành dịch ở Hồng Kông, không dấu được với báo chí Tây phương, Bắc Kinh mơiù cho thế giới biết. Không biết vì tác dụng khoa trương chứng tỏ cho thế giới sức khoẻ nhân dân Trung Quốc được Đảng và Nhà Nước chăm sóc "tốt, ưu việt" hơn các nước tư bản hay do thói quen bưng bít, giữ bí mật là bản chất của Đảng, Nhà Nước CS. Lý do thứ hai khả tính hơn vì nhiều sự kiện lịch sử đã chứng minh. Bịnh AIDS lan tràn vào nông thôn Trung Hoa, Bắc Kinh cũng giấu. Mãi đến khi quá trầm trọng, chận đứng không nổi mới nhờ các nước giúp. Sách về đời sống của Staline của Pháp cũng ghi Ô. Staline sợ bị ám sát, sống cô độc, bị đột quị tim ban đêm, ngã nằm trên thảm nhà. Cận vệ và bảo vệ thấy rất rõ nhưng qui luật của Đảng, sức khoẻ của lãnh tụ là "tuyệt mật" nên phải phải báo cáo theo hệ thống của đảng lên tận Bộ Chánh trị. Đến khi Bộ này "trao đổi nhất trí " đủ túc số thì đã vào buổi sáng hôm sau, mới cho bác sĩ vào xem. Đãõ quá trễ, O. Staline chết nằm co quắp, lạnh như thép trên sàn nhà.. Ô. Hồ chí Minh đỡ hơn, chết Bộ Chánh trị biết. Nhưng nhằm Lễ Quốc Khánh của Đảng, Nhà Nước CSVN, Bộ này coi vậy mà cũng dị đoan, sợ trùng ngày Quốc Khánh xui cho Đảng và Nhà Nước xã hội chủ nghĩa, nên nhất trí chỉ phổ biến tin buồn sau khi ăn "lễ lớn."

May mắn cho VN kỳ này, bịnh SARS được một binh viện của Pháp "phát hiện", không thể bưng bít được như Bắc Kinh, mới "bật mí." Chớ VN đang trúng mùa du lịch nhờ các nước Đông Nam Á bị khủng bố, mà công khai hoá bịnh dịch Sars ở VN, mất mối lợi lớn. Và cũng nhờ đức tính công khai hóa và nghiêm túc giải quyết, nên bệnh SARS ở VN mới êm được. Dù vậy, du lịch VN cũng đang tiêu điều, các văn phòng du lịch lo sợ vì bán vé không được bao nhiêu.
Tin mừng nhưng phải dè dặt vì nhà cầm quyền Liên bang Mỹ lẫn tiểu bang Cali đòi hỏi người từ VN vào Mỹ phải vào bịnh viện khám và theo dõi trong 10 ngày tại gia đình và khuyến cáo nếu chưa thiết yếu, khẩn cấp không nên qua lại VN trong lúc này... Và 2,000 sinh viên Việt Nam từ TRung Quốc về nước hôm thứ sáu đã liền được cách ly tập thể. Chỉ hy vọng không có sinh viên nào bị căn bệnh độc ác này.
Bài họ về bệnh SARS cũng cần phải nghiêm túc áp dụng cho bệnh AIDS. Dĩ nhiên, không phải cách ly bệnh AIDS, nhưng là nhà nước phải công khai hóa, và nghiêm túc giúp dân chữa trị, bất kể tốn kém bao nhiêu. Bởi vì bất kỳ dịch bệnh nào cũng có thể ảnh hưởng tới kỹ nghệ du lịch, và nguy nhất là sức khỏe thế hệ trẻ trong nước.
Bịnh AIDS không còn goi gọn cho nhóm bụi đời chích choắc, đồng tính luyến ở thành phố nữa. Làn sóng thanh thiếu niên nghèo túng ra thành phố mưu sinh, bí quá phải làm nghề không vốn ở các thành phố lớn trong nước, hay qua Thái lan nổi danh Aids, hoặc vì Cao Miên thiếu kiểm tục, trở về nông thôn sau khi bị sang bịnh. Nhà cầm quyền VN đã báo động và quốc tế quá lưu tâm. Những người bi bịnh này vì sự sống rải ra các quan cà phê ôm, bia ôm, massage rẻ tiền và trá hình mãi dâm, mọc khắp các nẻøo đường Bắc Nam, Đông Tây trong nước. Và Aids nhờ thế "đi sâu, đi sát vùng sâu, vùng xa" trong xã hội từ thành thị đến thôn quê VN.
Riêng người Việt còn là con mồi của bịnh đường tiêu hoá và viêm nhiễm siêu vi gan A,B nữa. Rất nhiều người Việt đến Mỹ sau một thời gian dài đói kém dưới chế độ CS, khi đến Mỹ, đi thử nghiệm đều bị siêu vi gan. Rất nhiều người sang Mỹ từ 1975, về VN chỉ â 2 hay 3 tuần trở lại đều bị "viêm nhiễm" đường ruột hay hô hấp. Thậm chí tới các tin đồn rằng rất nhiều người về VN cỡi ngựa xem hoa qua bị Sida, lậu, tiêm la, mồng gà, hoa khế, "teo chim Đại Hàn." Không có thống kê hay nghiên cứu khả tín nào, nhưng các tin đồn đó đều nguy hiểm cho kinh tế VN. Các bịnh này không cấp tính, không thấy liền. Có người mắc cỡ không dám khai thiệt với bác sĩ sơ mang tiếng " không nên nết", mua thuốc trụ sinh tư trị, tưởng đâu hết. Lầm to. Nó nhập lý vào tế bào tuỷ não, đến khi bùng ra là quá trễ cho người bịnh mà cho người thân nữa. Sự thật, những bệnh này ở Mỹ vẫn có thể gặp, đối với những người ham vui, nhưng xác suất bị vẫn ít hơn, phần vì điều kiện vệ sinh ở Mỹ quá nghiêm ngặt.
Mỗi người chỉ có một quê hương, một mẹ hiền để nhớ thương. Ai cũng có thân nhân bè bạn còn kẹt lại ở VN. Và ai cũng có ý muốn về thăm nhà. Nhưng các điều kiện y tế mà quá tệ thì chăéc chắn sẽ làm nhiều người đắn đo, và cả lo sợ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Fountain (Bình Sa)- - Như thông lệ hằng năm Hội Y Sĩ Việt Nam Nam California đều tổ chức Hội Chợ Y Tế Miễn Phí nhằm phục vụ cho các cư dân không có điều kiện về y tế cư ngụ trong Địa hạt Quận Cam.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Bà Tư mở mắt kiếng dụi dụi rồi ngẩng lên: - Ba sấp nhỏ ơi, tui dò tìm trong tự điển thấy cả mấy trăm nước, vậy mà tuyệt nhiên không thấy tên “Nước lạ”! Nước lạ là nước nào? Nó ở đâu vậy ông?
Học hành là chuyện lớn của đời người mà bất cứ bậc làm cha mẹ nào cũng muốn con cái mình thành đạt, nhưng đôi khi cha mẹ cũng phải chấp nhận một hiện thực về trình độ học vấn của con để giúp chúng đi lên vững vàng.
Tin VOA 27-10, “Sáng ngày 26/10, tại thành phố Wesminster, California, cựu Thượng Nghị sĩ Hoa Kỳ, Jim Webb, chủ trì lễ tưởng niệm và vinh danh 81 chiến sĩ thuộc một tiểu đoàn nhảy dù của Quân đội Việt Nam Cộng Hoà tử vong khi máy bay vận tải của Không quân Hoa Kỳ gặp nạn vào năm 1965 trong Chiến tranh Việt Nam…
Khoảng cuối tháng 10/2019, Liên minh Châu Âu (EU) đã đồng ý cho Anh trì hoãn 3 tháng việc rời khỏi khối. Về phần mình, Thủ tướng Boris Johnson đang tìm cách tổ chức một bầu cử sớm vào tháng 12/2019 để chấm dứt cuộc khủng hoảng Brexit đang bao trùm lên nước Anh.
BUDAPEST - Vào ngày 29/10, TT Putin công du nước cựu cộng sản Hungdary, là thành viên EU và NATO thân thiện nhất với Nga.
BEIJING - Trung Cộng lên án chính quyền Trump dùng kinh tế để bắt nạt, sau khi thẩm quyền giám sát gây khó khăn, nại lý do an ninh đề nghị cắt tài trợ cấp cho trang thiết bị Huawei dùng trong mạng viễn thông tại Mỹ.
Khoảng cuối tháng 10/2019, Văn phòng Đại diện Thương mại Mỹ (USTR) đang xem xét gia hạn miễn thuế nhập khẩu thêm một năm với khoảng 1,000 sản phẩm từ Trung Quốc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.