Hôm nay,  

Mùa Xuân Năm Ấy

31/01/200400:00:00(Xem: 5646)
Để tưởng nhớ cha mẹ và 2 anh tôi

Tôi sinh ra ở một tỉnh heo hút, cheo leo miền Thượng Du Bắc Việt - Lạng Sơn. Một địa danh có lẽ rất xa lạ đối với những người chưa hề đặt chân tới, nhưng lại là một địa danh thân quen trong lịch sử và địa dư Việt Nam. Lạng Sơn có sông Kỳ Cùng ngược về nguồn! Lạng Sơn có chùa Tam Thanh, Nhị Thanh, có nàng Tô Thị đã ăn sâu vào lòng dân gian qua ca dao, qua giọng hát ru con êm đềm trải qua nhiều năm tháng:
Đồng Đăng có phố Kỳ LừaCó nàng Tô Thị có chùa Tam ThanhAi lên xứ Lạng cùng anhBõ công bác mẹ sinh thành ra em...

Năm 1940, vó ngựa quân đội Thiên Hoàng tràn qua biên giới Việt - Trung dày xéo Lạng Sơn. Người dân Lạng Sơn đang sống êm đềm trong thanh bình với tiếng hò giọng hát bảng lảng, triền miên trên khắp nương sắn, nương khoai, nay phải bồng bế nhau chạy loạn tản mát khắp nơi. Cùng với dân chạy loạn, gia đình tôi cũng phải rời nơi chôn nhau cắt rốn để lánh qua tÿ nạn ở Bằng Tường, Long Châu bên Trung Quốc. Sau khi quân Nhật đầu hàng đồng minh ở Đông Dương, gia đình tôi trở về lại cố hương. Nhưng tuổi thơ của tôi không được dàn trải êm ấm ở nơi chôn nhau cắt rốn lâu dài. Cuối năm 1946, lúc đó tôi mới lên bốn, không hiểu vì lý do gì cha mẹ tôi dắt anh em chúng tôi quảy gánh bỏ quê xuôi nam. Tới một vùng đồi núi hoang vu tên là Bản Kéo, cha mẹ tôi dừng lại, trú tại nhà một người quen. Lúc đó đã gần Tết. Những năm đó, suốt vùng Việt Bắc đã thuộc về Việt Minh. Chính phủ Việt Minh tung ra đợt tuyên truyền xóa nạn mù chữ, tổ chức các lớp bình dân học vụ. Già trẻ, trai gái đều phải đi học “i tờ”. Thời đó bọn trẻ con chúng tôi đều phải học những bài hát tuyên truyền của Việt Minh, như bài Cô Tú:
Ai về chợ Huyện Thanh VânHỏi thăm cô Tú đánh vần được chưaĐánh vần năm ngoái năm xưaNăm nay quên hết nên chưa biết gìLưng trời tiếng sáo vô viVẳng nghe ai học chữ i chữ tờSách i tờ phát không cho họcLiệu cô mình đã đọc được chưa"...

Anh em chúng tôi vì còn hỉ mũi chưa sạch nên không phải đi học i tờ. Suốt ngày, anh em chúng tôi theo bạn bè hàng xóm đi chăn trâu, hoặc đi mót khoai sắn ở những cánh đồng người ta đã vỡ.
Cuối đông năm 1946, trời thật lạnh, gió bấc rít suốt đêm bên ngoài liếp. Nhà nghèo, mái tranh, vách bằng phên liếp, không giường chiếu, cả nhà đều ngủ trên nền đất trải rơm cho ấm. Thấm thoát đã tới ngày 29 tháng Chạp. Như mọi nhà ở trong bản, mẹ tôi cũng chuẩn bị một nồi bánh chưng thật to. Mẹ tôi lấy ba hòn đá kê làm ông táo ở ngoài sân để luộc bánh từ trưa ngày 29. Thường ngày, mẹ tôi phải đi học lớp “bình dân học vụ”, cha tôi đi đâu không rõ, ít khi ở nhà. Nhưng kể từ ngày 25 tháng Chạp, cha mẹ tôi đều ở nhà để sửa soạn Tết. Hôm đó, sau khi ăn cơm trưa xong chúng tôi cứ quanh quẩn bên bên bếp lửa, nhìn nồi bánh chưng sôi sùng sục một cách thích thú. Khoảng 3 giờ chiều, thằng Khèn bạn hàng xóm đến rủ đi mót khoai lang. Anh em chúng tôi liền đi theo. Mới 3 giờ chiều trời cuối đông u ám nên trông như sắp tối. Gió rét căm căm, tôi mặc ngoài chiếc áo bông trong áo cánh nâu dầy thô mà mặt mày vẫn xám ngắt. Tuy vậy anh em chúng tôi vẫn hăm hở ra đi vì khoái ăn khoai lùi. Mót được khoai, chúng tôi đào một cái hố lớn, đi lượm củi nhỏ đốt cho có than rồi cho khoai vào, xong lấp đất. Độ nửa sau thì khoai chín bới khoai ra. Chúng tôi cầm những củ khoai cháy xém bóc vỏ nóng dòn, vừa ngọt lịm vừa bùi và thơm phức, thật không có gì khoái bằng. Khoảng 5 giờ chiều, trời chạng vạng tối, cảnh vật chỉ còn mờ mờ chúng tôi mới về nhà.


Ngay từ đầu đường, chúng tôi đã thấy mẹ ngồi ở bếp ngoài sân. Chúng tôi tưởng mẹ đang ngồi canh nồi bánh chưng nên chạy ào tới. Nhưng không phải. Mẹ tôi đang ngồi gục trên hai gối khóc nức nở. Hoảng hốt, tôi vội chạy tới ôm lấy mẹ, hấp tấp hỏi:
- Sao mẹ khóc hả mẹ"
Mẹ tôi ngẩng lên, nước mắt đầm đìa hai má:
- Cha con bị người ta bắt đi rồi các con ơi!
- Sao vậy mẹ" Sao người ta lại bắt cha chúng con đi"
- Các con còn nhỏ quá chưa biết việc đời nên mẹ khó giải thích. Các con chỉ cần biết rằng người ta bảo cha các con chống đối nhà nước, nên người ta mời cha nên cơ quan làm việc. Nhưng các con ơi, cha các con bị bắt thật rồi!
Chúng tôi quỳ xuống bên cạnh mẹ, không biết nói gì thêm. Ba mẹ con cùng ôm nhau khóc. Một lát, cơn xúc động đã qua, tôi thấy bếp lửa của nồi bánh chưng đã tàn từ lâu, tôi vội đi lấy thêm củi, khơi lửa lên cho cháy đều.
Kể từ lúc đó, mẹ tôi không thiết tới việc sửa soạn Tết nhất nữa. Chiều 30 Tết, mẹ chỉ làm một bữa cơm đơn sơ cúng ông bà. Ba mẹ con ngồi ăn trong không khí ảm đạm, thanh vắng, không cảm thấy ngon miệng gì. Năm đó, lần đầu tiên tôi không được hưởng không khí tưng bừng, vui vẻ của 3 ngày tết. Tôi không được khoe áo mới cùng bạn bè. Mặc dù cũng được mẹ lì xì như mọi năm, nhưng trong bầu không khí ảm đạm của gia đình, nhìn khuôn mặt rầu rĩ của mẹ, tôi không còn thấy hứng thú đi chơi bầu cua cá cọp, hay họp mặt cùng bạn bè rong chơi, hay đi xem múa lân ăn nộm đu đủ bò khô như mọi năm.
Rồi 3 ngày Tết cũng qua đi. Ngày mồng 7 Tết mẹ tôi cho anh em chúng tôi cùng đi thăm cha ở Nam Nho. Mẹ tôi đem theo vài cái bánh chưng và nửa con gà luộc. Đến Nam Nhi thì đã quá Ngọ. Nơi giam giữ cha tôi là những cái nhà lợp tranh, bao quanh bởi hàng rào bằng tre. Trước cổng có hai anh bộ đội mang khẩu súng dài thoòng đứng gác. Sau thủ tục xét hỏi, chúng tôi được gặp cha ở nhà thăm nuôi. Thấy cha, mẹ tôi khóc nức lên. Mới có mấy ngày mà trông ông già hẳn đi, mặt gầy xọm, đen đúa. Có lẽ ông đã không ngủ nhiều đêm ngên trông ông hốc hác hẳn. Mẹ tôi hỏi có bị đánh đập gì không, cha tôi chỉ lắc đầu. Hai anh em chúng tôi không biết nói gì, chỉ quanh quẩn bên cha, hết nắm tay lại đứng nhìn ông. Một lát thì hết giờ thăm nuôi, ba mẹ con chúng tôi lủi thủi ra về. Ghềnh đá cheo leo, mấp mô lên xuống. Xa xa có tiếng thác đổ vọng lại như tiếng nhạc ru ai oán khiến tâm hồn chúng tôi thêm trĩu nặng.
Mãi hai năm sau, cha tôi mới được thả. Sau khi cha tôi về nhà, cha mẹ tôi tức tốc dắt chúng tôi rời bản Kéo, tiếp tục xuôi nam, dọc quốc lộ 1 (đường Lạng Sơn-Hà Nội) đến làng Mẹt... gần Kép. Chúng tôi dừng chân ở đây một năm, ăn thêm một cái Tết. Đúng ngày mồng 2 Tết năm đó (1948), gia đình chúng tôi vượt qua núi Bảo Đài, đến Lục Nam, thuộc vùng quân đội Liên Hiệp Pháp kiểm soát.
Từ đó, chúng tôi vĩnh viễn rời xa Việt Bắc, nơi chôn nhau cắt rốn của chúng tôi, vượt thoát khỏi những người Việt Minh đã để lại trong tâm hồn trẻ thơ của chúng tôi những hình ảnh kinh tởm, ghê sợ. Từ Lục Nam, theo bước chân của cuộc chiến chinh tàn khốc, chúng tôi lại đi, đi nữa. Hà Nội - Sàigòn và bây giờ thì Úc châu, một địa danh xa lạ mà chúng tôi chưa bao giờ nghe và tưởng tới trong suốt thời niên thiếu.
Hơn nửa thế kử đã qua, bao nhiêu vật đổi sao dời, mẹ tôi khuất núi đã lâu, anh tôi cũng vừa mới vĩnh viễn ra đi, chỉ còn lại mình tôi. Mùa xuân lại về trên xứ người - dù thời gian thăm thẳm, hun hút, nhưng hình ảnh bi thảm, ảm đạm của ba ngày Tết ở Bản Kéo năm xưa vẫn hiện rõ mồn một trong tôi...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.