Hôm nay,  

Trò Chơi Dân Chủ

14/08/200200:00:00(Xem: 4608)
Phàm làm người ai cũng có sở thích. Người Mỹ ưa trò chơi dã cầu, bóng rổ. Người Việt khoái đá banh, đá gà. Dân làm chánh trị thì mê trò chơi dân chủ. Trò chơi dân chủ quyết liệt nhứt là bầu cử. Vì suy cho cùng, chánh trị chánh yếu là chiếm chánh quyền để thực hiện đề cương cho đảng và chiếm lãnh quyền hành cho mình. Quyền hành dễ ghiền; trò chơi dân chủ hay say đắm.. Bầu cử Mỹ có chơi đẹp, chơi xấu, có ủng hộ, đả đảo, và có mọi thứ mánh khóe trên đời, gió tanh mưa máu của chốn giang hồ đầy hắc, bạch đạo. Trên nguyên tắc trọng tài là nhân dân với lá phiếu trong tay. Nhưng thẻ đỏ, thẻ vàng nằm trong tay cử trị đoàn hay tư pháp như trường hợp đắc cử của TT Bush vừa rồi. Trận đấu giành cái cúp Quốc Hội vào tháng 11 đã bắt đầu. Có hai đội: Cộng Hoà và Dân Chủ (xin sấp theo thứ tự ABC cho công bình để tránh việc cử tri Mỹ quá gắp, quá bận thấy tên nào đứng đầu đục lổ cho xong nghĩa vụ đi bầu ). Hai đội đã ra quân từ khá lâu rồi. Đội Dân Chủ đã đi hai đường banh quyết liệt.
Cú sút thứ nhứt là việc mở cuộc điều tra nhà cầm quyền, thủ môn là TT Bush Cộng Hoà, được tin trước mà không cảnh báo cho nhân dân và không có biện pháp phòng chống cuộc khủng bố long trời lở đất 911. Đội Dân Chủ làm bàn rất công phu, có nhân viên FBI cấp vùng gởi thơ than phiền. Cầu thủ Cố vấn An Ninh Quốc Gia, Bà Rice, tay yếu chân mềm, người bé bỏng, nhưng mưu trí thì lớn, hứng banh xiểng niểng, nhưng vẫn chuyển được hướng banh đi chỗ khác. Lập luận thuyết phục; Hội Đồng An Ninh hàng ngày có hàng ngàn tin từ các nơi gởi về, một nguồn tin không có gì cụ thể, rõ ràng, không đánh giá ABC, thì làm sao sử dụng được. Quốc Hội lập Uûy ban điều tra gồm đại diện dân cử của hai Đảng. Sau mấy tuần hỏi han, chất vấn có tuyên thệ, điều tra hết người này đến người kia, thấy không có gì, cũng cho chìm xuồng luôn.
Tình hình trận đấu không có lợi cho Đội Dân Chủ thấy rõ. Từ cuộc khủng bố 911, uy tín của người lãnh đạo Cộng Hoà lên cao. Kinh tế tuy có khựng lại vào mùa Thu rồi nhưng đã bắt đầu hồi phục lại. Có vẽ không có gì cản được Đội Cộng Hoà tăng tỷ số trên con đường chạy đua vào Quốc Hội tháng 11 tới đây. Thế là Đội Dân Chủ phải làm bàn một cú thứ hai. Rồi vụ Enron, vu Merry Lynch, vụ WorldCom, vụ Global Crossing, vụ Incom, vụ QWuestï nổ lên như pháo dây. Các ngài tổng giám đốc các công ty và tay chân xào nấu số sách, lổ nói lời, để lường gạt người đầu tư chứng khoán thi nhau mua, trong khi các Oâng ấy âm thầm bán ra chứng khoán của mình, mặc tình hốt bạc.
Dân kinh doanh chới với. Bàn dân thiên hạ Mỹ được dịp tán gẩu lúc trà dư tửu hậu, nhắc lại huyền thoại lưu cửu, Cộng Hoà là đảng của dân nhà giàu, do tài phiệt lãnh đạo. Có người đi xa hơn, đòi chánh quyền phải có biện pháp mạnh, điều tra, bỏ tù mấy ông cổ áo trắng làm ăn gian dối; đòi Quốc Hội làm luật cứng để đề phòng. Thị trường chứng khoán ở New York sụt vài trăm điểm. Người đầu tư chứng khoán nhỏ tự hỏi phải nền kinh tế Mỹ đến ngày tận thế chăng. Truyền thông được dịp no tin.

Nguyên do xa cũng do Ô. Clinton. Khi lên làm Tổng Thống, Oâng chỉ cho các tổ hợpï kinh doanh được trừ thuế một quỹ lương tối đa là 1 tỷ đô la thôi. Lịnh đó khiến các công ty phải trả tiền lương và thưởng cho các Tổng Giám đốc - thường rất cao, đơn vị tính bằng triệu-- bằng cổ phiếu chứng khoán, mới được xem là chi phí của công ty để được trừ thuế. Túi tham không đáy, suốt thập niên 90', các tổng giám đốc mượn rất nhiều tiền của công ty để mua thêm chứng khoán cộng với số bổng lộc rất cao được trả bằng chứng khoán để né thuế. Muốn được tiền lời nhiều từ chứng khoán, các tổng giám đốc phải xào nấu sổâ sách kế toán, lổ nói lời, thổi phòng tích sản công ty, để nâng giá danh nghĩa chứng khoán lên. Dân ùa nhau đi mua, sau đó khóc hận. Các Oâng trong công ty thì âm thầm bán ra, hốt bạc. Và hủ mấm thúi đó được Dân Chủ khui ra.
Cách làm bàn cho cú sút hoặc đội đầu trong các vụ xì căn đan kinh doanh gian dối này tưởng là quyết liệt. Nhưng chiến thuật giao banh của Đội Dân Chủ không có gì mới. Đại loại là cột Đội Cộng Hoà và những cầu thủ chánh của Đội với những Tổng Giám đốc làm bậy, vào các xì căn đan cho chết chùm, và thổi phòng Đảng Cộng Hoà là tay sai của tài phiệt. Do vậy hàng ngày người ta không lấy làm lạ khi nghe thấy tin cách đây cả chục năm "tái chế lại" (chữ của TT Bush): TT Bush mượn tiền công ty mua chứng khoán, Phó TT Cheney lẹo tẹo với Công ty Halliburton, và tin Phụ tá Tổng Trưởng Quốc phòng Thomas White dính líu với Công ty Enron gần đây. Tìền thì có, nhưng lẹo tẹo tình thì chưa hay không nghe như thời TT Clinton. Nhiều dấu chỉ cho thấy Đội Công Hoà đã hoá giải được cú sút Dân Chủ. Quốc Hội và Tổng Thống Phủ đã thoả hiệp được một dự luật mạnh tay với các Tổng Giám đốc làm ăn gian dối. Mạnh tay hay bay chức cả chùm vì truyền thông đệ tứ quyền tỏ ra vô tư, độc lập khui hủ mắm của cả đôi bên, bên nào cũng có nhận tiền ủng hộ của các đại công ty trên đường chạy đua vào chánh quyền dân cử. Nhân dân Mỹ cũng tỏ vẻ thông cảm, biết ứng cử tốn kém lắm, phải gây quỹ cách này hay cách khác thôi, các bê bối người đại diện dân đã làm cũng không chết thằng Tây nào vì không lớn lắêm so với số tiền đô la tanh hôi của các tổng Giám đốc.
Đội Dân Chủ đã không thành công trong cú sút thứ nhứt về khủng bố; sau cú đó, TT Bush vẫn còn được 72% dân chúng ủng hộ. Cú sút thứ hai về kinh tế tài chánh của Đội Dân Chủ, như đã thưa, cũng không ép phê lắm; Đội Cộng Hoà vẫn còn kiểm soát được tình hình.
Nói theo ký giả Huyền Vũ, người trực tiếp truyền thanh các trận đá banh ở nước nhà xưa, chưa ai qua nổi, quả banh còn lăn là còn chuyện bất ngờ. Đây tới ngày bầu cử Quốc Hội còn gần ba tháng, chắc phải còn nhiều pha cụp lạc nữa. Dân Mỹ có thông lệ không để cho một Đảng vừa nắm quyền Hành Pháp, vừa nắm quyền Lập Pháp, đó là điều Đội Cộng Hoà đang nỗ lực vượt qua. Có điều lạ, Đội Cộng Hoà đang ở thế thượng phong cầm quyền nhưng chưa thấy ra đòn nào hiểm độc, chỉ phòng thủ là chánh dù nhà dìu dắt kiêm thủ môn Bush chủ trương hạ thủ vi cường, " Strike First".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn cứ thử tưởng tượng đi: Tác giả qua Mỹ lúc mới 11 tuổi, đã lớn lên và thành đạt trong ngành y khoa ở quê người, nhưng có lẽ vì ‘đam mê thơ văn từ nhỏ’ như tác giả tâm tình, nên năm 1986 cũng đã xuất bản tập thơ ’Khi Bóng Chiều Rơi’, và bây giờ là một Tuyển Tập Truyện Ngắn & Thơ đầy tính tự sự và cảm xúc bằng ngôn ngữ của lời ca dao Mẹ.
The Guardian trong này 21/10 đã đưa ra những hình ảnh đáng buồn cho quân đội Mỹ tại bắc Syria. Họ đã phải rút quân trong sự la ó phản đối, và người dân còn ném thức ăn vào đoàn quân xa khoảng 100 chiếc của Hoa Kỳ.
Thời gian gần đây, “văn hóa đọc” dường như đã trở thành một mỹ từ thường xuyên được nhắc đến với nhiều bài viết rất tha thiết, rất nhiệt tình cổ xúy chuyện đọc sách giấy, nhất là đối với thế hệ trẻ hiện nay.
WESTMMISTER (VB) – Nhà văn Nhã Ca, chủ nhiệm sáng lập của nhật báo Việt Báo đã được đại gia đình Việt Báo và bạn hữu xa gần chúc mừng đại thọ 80 và tái bản phát hành Nhã Ca Hồi Ký và truyện dài Phượng Hoàng trong đêm Thơ Nhạc và Bạn Hữu rộn ràng tiếng cười và đầy ắp tình thân tại hội trường Việt Báo
Dưới cái nhìn của nhà nước Bắc Kinh, Hồng Kông kể như món đồ nằm sẵn trong túi, dù có biểu tình cỡ nào cũng khó tách rời.
Khoảng giữa tháng 10/2019, Samsung Display công bố kế hoạch đầu tư hơn 11 tỷ USD (13,100 tỷ won) vào hoạt động nghiên cứu phát triển và sản xuất tấm nền QD-OLED dành cho TV.
SEOUL - Đối thoại quốc phòng hàng năm giữa Trungh Cộng và Nam Hàn sắp tái tục sau 5 năm gián đoạn.
TAIPEI - Vào ngày 20/10, Đảo quốc Taiwan tuyên bố không chấp nhận kẻ giết người Chang Tong-kai nộp mình tại Đài Loan, và khẳng định thẩm quyền Hong Kong phải giải quyết mọi thủ tục pháp lý cần thiết trước khi.
BEIJING - Phát biểu tại hội thảo an ninh hàng năm gọi là Xiangshan Forum ngày 20/10, bộ trưởng quốc phòng Wei Fenghe đả kích Hoa Kỳ kích động cách mạng màu tại các nước bằng chiến lược tầm xa, để gây ảnh hưởng nội bộ các nước này, trong đó có Trung Cộng.
Thủ  Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu hôm Thứ Hai tuyên bố rằng ông không có thể thành lập chính quyền Do Thái mới, và rằng ông đang trả lại nhiệm vụ thành lập liên minh cho Tổng Thống euven Rivlin, đắp đường cho ứng viên khác để cố tắng thành lập chính quyền là lần đầu tiên trong hơn một thập niên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.