Hôm nay,  

Bầu Cử Cs Thời Đổi Mới

31/01/200400:00:00(Xem: 7112)
Ô. Hồ cẩm Đào công du Pháp. TT Chirac dùng tất cả lời lẽ xã giao văn chương Pháp có thể có được để làm vừa lòng người cầm đầu Đảng, Nhà Nước Trung Cộng để bán vũ khí. Kể cả chê Đài Loan mở cuộc trưng cầu dân ý về nền độc lập của đảo quốc người ta là "một sai lầm." Và vấn đề lớn của Nhân Loại là nhân quyền và là một vi phạm trầm trọng của Trung Cộng bị thế giới chỉ trích nặng nề, cũng chỉ gợi ý nhẹ là điều kiện để phát triển kinh tế. Tây thiệt!
Nhưng cũng phải công tâm nhìn nhận về chánh trị, Trung Cộng ( TC ) bên ngoài có vẻ dám đổi mới hơn Việt Cộng. TC cũng dám để cho ứng cử viên độc lập ra ứng cử. Nhưng thực sự, đó là một sự dàn dựng của TC nhằm sơn son thếp vàng thế chính thống cầm quyền của đảng, hầu lập lờ đánh lận con đen trước cái nhìn của quốc tế và nhân dân trong nước. Lấy báo Pháp để so sánh với lời khen TC "quá lố" của TT Pháp. Báo Le Monde của Pháp, số ngày 11 tháng 12, có đi một bản tin phân tích dài của đặc phái viên thường trú Frederic Bobin tại Bắc Kinh, về cuộc bầu cử đầu tiên có ứng cử viện độc lập được ra ứng cử ở TC. Theo bài báo, đối với cử tri, cuộc bầu cử là cảnh chợ chiều, việc làm vô ích. Phòng phiếu Dongcheng, vùng sát nách phiá đông Khu Trung Nam Hải, cấm thành của Trung ương đảng ở Bắc Kinh. Bên trong, trên tường treo cây cờ Đỏ to lồng lộng, phiá dưới dựa ngửa vào ghế, ngồi lù lù một ủy viên của chi bộ Đảng đặc trách tổ Dân phố có nhiệm vụ "nắm chặt" nhân dân và cử tri trong tổ; đôi mắt cú vọ nhìn mặt và chờ từng cử tri đến bỏ phiếu. Bên ngoài cán bộ tuyên vận tay cầm loa oang oang kêu gọi cử tri vào dò danh sách và bỏ thăm. Cách đó không xa, một công nhân viên ngành Giao thông Vận tải hồi hưu thở dài chán nản, càu nhàu bị buộc phải đến thùng phiếu, bỏ dở một cuộc "thi đấu" bóng chuyền trên truyền hình, "Tôi không muốn đến, tôi đã bảøo thằng con trai tôi đến bỏ thăm dùm cho tôi… Cuộc bầu cử này chẳng ích lợi gì. Tất cả đều do Nhà Nước kiểm soát. Chỉ có 4 ứng cử viên mà lấy 3 ghế, nhưng tôi chẳng biết mặt người nào. Chẳng ích lợi gì cả."
Nhưng đối với Đảng, Nhà Nước TC là cả một cảnh sơn đông mãi võ. "Báo Đài" trung ương của Đảng, Nhà Nước, như China Daily, le Quotidien de la Jeunesse de Pekin, hai tờ báo viết bằng tiếng Anh duy nhứt ở TC, mở hết công suất tô lục chuốt hồng cuộc bầu cử đầu tiên có ứng cử viên độc lập, cho đó là bước ngoặc chánh trị chưa từng có của tiến trình dân chủ hoá của TC, tại thủ đô Bắc Kinh. Điểm tất cả phương tiện thông tin tuyên truyền của Đảng tập trung nỗ lực nhấn mạnh về cuộc bầu cử này, là có ứng cử viên độc lập ra ứng cử.

Lấy ứng cử viên Xu Zhiyong được báo đài của Đảng xem là "loại điển hình tiên tiến" làm thí dụ điển hình. Oâng là một luật gia 30 tuổi, giảng viên của Đại Học Bưu điện và Viễn Thông, đã có lần lên tiếng đòi hỏi đóng cửa các trại tập trung cải tạo những nông dân vào ở thủ đô mà không có hộ khẩu, trả tự do cho những nhà nông chỉ trích chánh sách nông nghiệp của Nhà Nước. Nhưng Uûy ban bầu cử vẫn không loại ông ra khỏi danh sách ứng cử viên, và ông thoát được hai lần lọc lừa tại tổ dân phố nơi ông sống và tổ công đoàn nơi ông làm việc. Lý do, đúng theo cam kết Oâng ca ngợi hết lời cuộc bầu cử và trở thành ứng cử viên ồn ào, huyên thuyên nhứt trên báo đài của Đảng và Nhà nước. Nhưng hơn ai hết, và ai cũng biết Oâng Xu biết cái giá phải trả bao lớn và điều kiện phải làm gắt thế nào để Oâng đưọc Đảng Và Nước biến thành "điển hình tiên tiến" của ứng cử viên độc lập. Dù được phỏng vấn, được ăn, được nói trên báo đài của Đảng, Oâng bất chợt ngọng trước câu hỏi liên quan đến vấn đề chánh trị. Oâng ấp úng, "Tôi không muốn bàn chánh trị. Nhậy cảm lắm. Tiến bộ phải đi từ giai đọan." Vì rằøng Oâng thừa biết đảng đã chỉ đạo Uûy ban Bâu cử loại hàng trăm ứng cử viện độc lập. Quyền hạn của Uûy ban bầu cử, xét chọn, và bôi tên ứng cử viên là tối thượng, không khiếu nại hay kháng cáo được.
Thí dụ Ô. Shu Kexin người quyết tâm cỗ võ thành lập Nông Hội độc lập ở tỉnh Chaoyang đã bị loại tên ứng cử ngay những ngày đầu và chịu chết không kêu vào đâu được. Oâng cũng biết cuộc vận động tranh cử vừa qua im lìm lặng lẽ như bải tha ma.
Không một cuộc nói chuyện với cử tri. Không một cuộc tranh luận giữa ứng cử viên. Không có cả một nơi để dán bích chương ứng cử! Đến đây có người nói còn Internet nữa chớ. Nhưng Internet chỉ là ân huệï dành cho sinh viên, người có học và có tiền. Còn đại đa số nhân dân tay làm hàm nhai thì đừng mong rớ tới. Đó là chưa nói đường lối kiểm soát chặt Internet của TC cả thế giới đều biết.
Vậy thì TC phí công, tổn sức làm chi để dàn dựng màn kịch bầu cử có ứng cử viên độc lập" Sơn son thếp vàng thế chíùnh thông cầm quyền của Đảng là vô cùng cần thiết. Pho tượng CS đã lỗi thời, mục nát bên trong rồi. CS đã đã xanh vỏ mà muốn giữ đỏ lòng để bám lấy chánh quyền. Đổi mới kinh tế đang tiến đến chế độ tư bản nên vô sản phải đổi màu thành tư bản đỏ. Đảng CS không còn lý do tồn tại khi đã mất căn bản tư tưởng đấu tranh. Mất tính đảng để giành quyền cho vô sản chuyên chính, nhơn danh độc lập dân tộc, nhơn danh đội tiên phong CS "ưu việt" nữa. Cho nên CS phải lấy màu sắc dân chủ, kinh tế thị trường, chánh quyền dân cử-- nhưng thực sự là đảng cử dân bầu -- để làm chánh nghĩa. Nhưng muốn giữ độc quyền đảng trị toàn diện của Đảng phải dàn dựng bầu cử, đào tạo gia nô của Đảng trong chánh quyền dân cử, bằng cách mua chuộc những ứng cử viên ngoài Đảng làm chánh trị cơ hội, hám danh lợi, yếu bóng vía, v.v. cho ra, và ủng hộ cho đắc cử để mà mắt nhân dân và quốc tế, là bầu cử thời Đổi mới có ứng cử viên độc lập, có công bình, và trong sáng.
Sau cùng TC được Tây Phương đánh giá là dám đổi mới kinh tế, dám cải tổ cơ cấu chánh trị hơn VC, mà bầu cử TC còn phi dân chủ như vậy; thử hỏi bầu cử của VC còn tồi tệ hơn cỡ nào nữa"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
Có những bao tải nặng cả tạ, vai chưa đủ khỏe, các chị phải dùng tay chống ở hông cho đủ lực. Nhiều người đàn ông nhìn thấy cũng phải nể phục. Hầu hết các chị em ở đây đến từ các tỉnh Nam Định, Yên Bái, Phú Thọ, Hưng Yên...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.