Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

09/02/200400:00:00(Xem: 6075)
Hỏi (ông Trần T.H.): Tôi định cư tại Úc vào năm 1984 với tư cách là người tỵ nạn. Vào năm 1989, tôi đến Mỹ thăm gia đình và qua sự giới thiệu của gia đình tôi đã quen biết với vợ tôi và sau đó vào năm 1992 chúng tôi đã kết hôn với nhau.
Vào năm 1994 tôi bảo lãnh vợ tôi đến Úc. Hơn hai năm sau, vợ tôi đã nhập tịch Úc, tuy thế nàng vẫn giữ quốc tịch Mỹ.
Trong thời gian chung sống, chúng tôi đã làm việc và mua được một căn appartment tại Sydney tuy vẫn còn thiếu nợ ngân hàng.
Chúng tôi không có con với nhau. Vợ tôi thường xuyên về Mỹ để thăm gia đình. Vào năm 2000, nàng về thăm và ở luôn bên đó cho đến nay.
Cách đây hơn 1 tháng tôi nhận được giấy tờ của vợ tôi gởi sang và cho biết là nàng đang xin chia tài sản và ly dị.
Xin LS cho biết là vợ tôi có quyền buộc tôi phải tuân theo quyết định của tòa án tại Hoa Kỳ hay không" Việc bà ta đã nhập tịch Úc, và cả hai chúng tôi đều có quốc tịch Úc thì tòa án tại Hoa Kỳ có quyền đưa ra quyết định liên hệ đến việc ly dị hay không"
Trong trường hợp này, tôi có quyền nộp đơn xin ly dị và chia tài sản tại Tòa Án Gia Đình Úc hay không" Khi nộp đơn nếu tôi không ghi rõ là vợ tôi đang tiến hành thủ tục tại tòa án ở Mỹ thì có bị ảnh hưởng gì hay không"
Trả lời: Theo luật gia đình Úc thì Tòa Án Gia Đình Úc có thẩm quyền tư pháp để thụ lý đơn xin ly dị nếu vào lúc nộp đơn một trong hai bên phốn ngẫu là (a) công dân Úc; (b) cư ngụ tại Úc; hoặc (c) thường trú nhân tại Úc và cư ngụ liên tục tại Úc trong thời gian 12 tháng ngay trước ngày nộp đơn xin ly dị.
Tuy nhiên, trong trường hợp có sự tranh tụng liên hệ đến thẩm quyền tư pháp của Tòa, Tòa vẫn có thẩm quyền để xét xem là việc khiếu nại đó có lý do chính đáng hay không trước khi đưa ra án lệnh ngưng xét đơn xin ly dị.
Trong vụ Henry v. Henry (1996). Trong vụ đó, người chồng sinh năm 1932 tại Sydney, Úc, và người vợ sinh năm 1947 tại Đức. Họ kết hôn vào năm 1977 tại Đức. Họ không có con trong thời gian chung sống. Riêng người chồng thì có con riêng với người vợ trước.
Người vợ đã nộp đơn xin ly dị vào năm 1992 tại Monaco. Vào tháng 11 năm 1993 người chồng nộp đơn xin ly dị tại Tòa Án Gia Đình Úc vì nghĩ rằng ông ta đang cư ngụ tại Úc. Người chồng dựa vào lý do là ông ta sinh trưởng tại Úc, và giữ quốc tịch Úc, mặc dầu ông ta làm ăn tại ngoại quốc nhưng luôn luôn trở lại Úc.
Vào năm 1988, người chồng cư ngụ ở Mỹ và Thụy Sĩ. Nhưng vào năm 1993 ông ta quyết định trở lại Úc để sinh sống.
Người vợ đã tranh cãi về thẩm quyền tư pháp của Tòa Án Úc vì cho rằng người chồng muốn tiến hành thủ tục tại Úc để được những lợi điểm và cố ý vô hiệu hóa các thủ tục đang được tiến hành tại Monaco và Thụy Sĩ [Monaco là một quốc gia độc lập nhỏ thứ nhì trên thế giới sau Tòa Thánh La Mã. Diện tích là 1.92 km vuông, dân số là 31,842 người vào năm 2000, nằm ở “Địa Trung Hải” (Mediterranean) phía Đông Nam nước Pháp].
Đơn khiếu nại của người vợ cho rằng tòa thiếu thẩm quyền tư pháp để quyết định vấn đề ly dị đã bị ông “Chánh Lục Sự Tư Pháp” (Judicial Registrar) bác bỏ với lý do là người vợ đã không chứng minh được rằng thủ tục mà người chồng đang tiến hành trước tòa là bất tiện, gây ra phiền nhiễu và là sự lợi dụng tiến trình thủ tục.
Người vợ bèn xin tòa tái duyệt xét về quyết định của viên Chánh Lục Sự Tư Pháp nhưng đã bị Thẩm Phán Ross-Jones bác bỏ. Bà bèn kháng án lên “Toàn Tòa” (The Full Court).

Toàn Tòa cho rằng quyết định của Thẩm Phán Ross-Jones chỉ là một “phán quyết tạm thời” (interlocutory judgment) vì thế người vợ cần phải xin phép của tòa để xem có được kháng án hay không. Tuy nhiên sau đó tòa đã cho phép người vợ nộp đơn xin phép kháng án. Vụ kiện được trả lại cho Thẩm Phán Ross-Jones, ông ta đã bác đơn xin ly dị vì lý do ly thân chưa đủ 12 tháng, nhưng không đề cập đến thẩm quyền tư pháp của tòa. Vụ kiện sau đó đã được đưa lên lên Tối Cao Pháp Viện Liên Bang.
[Ghi Chú: interlocutory judgment (phán quyết tạm thời): Thuật từ được dùng để chỉ phán quyết được đưa ra bởi tòa án khi quyền lợi của nguyên đơn đòi bồi hoàn thiệt hại trong vụ tranh tụng đã được thiết định, nhưng lượng ngạch về tiền bồi thường thiệt hại vẫn chưa được xác định. (The term used to refer to a judgment given by the court where the right of the plaintiff to recover damage in the lawsuit is established, but the quantum of damages is not ascertained).
Full Court (Toàn Tòa): Phiên tòa gồm hơn một vị thẩm phán [hoặc không được ít hơn số thẩm phán quy định] nhằm mục đích quyết định đơn xin được phép kháng án, kháng án, hoặc liên hệ đến vấn đề pháp lý. Thuật từ cũng còn được dùng để chỉ phiên tòa với tất cả các thẩm phán hiện diện. (A sitting of a court consisting of more than one judge [or not less than a prescribed quorum of judges] for the purpose of determining applications for leave to appeal, appeals, or references on a question of law. The term also used to denote a sitting of a court with all the judges present)].
Tối Cao Pháp Viện Liên Bang đã chấp thuận sự kháng án của người vợ vị dựa vào nguyên tắc “forum non conveniences” (tòa từ chối xét xử vì bất tiện).
[Ghi chú: forum non conveniences (tòa từ chối xét xử vì bất tiện): Cụm từ được dùng để chỉ học thuyết cho phép tòa án có thẩm quyền từ chối xét xử vụ tranh tụng khi sự tiện lợi của các bên đương sự và mục tiêu của công lý sẽ được phục vụ tốt đẹp hơn nếu tố quyền được khởi động và xét xử tại một tòa án khác. (The phrase used to refer to a doctrine which allows a court which has power to decline to hear the lawsuit when convenience of parties and ends of justice would be better served if action were instituted and tried in another forum).]
Thẩm Phán Dawson, Gaudron, McHugh và Gummow đã đưa ra phán quyết rằng nếu thủ tục về cùng một vấn đề đã được tiến hành tại một quốc gia khác thì điều đó hẵn nhiên là bất tiện để khởi động thủ tục tố tụng đó tại Úc.
Tùy vào tình huống của mỗi một vụ kiện, tòa sẽ hành xử thẩm quyền tư pháp để ngăn chận sự lạm dụng thủ tục trong việc nộp đơn xin ly dị tại Úc. Những yếu tố mà tòa sẽ cứu xét là liệu tòa án tại ngoại quốc có thẩm quyền đối với các bên phối ngẫu hay không" Sự công nhận của tòa án Úc đối với án lệnh của tòa án ngoại quốc, cùng sự gắn bó của các bên phối ngẫu đối với quốc gia đó. Cuối cùng tòa chấp nhận là người vợ có quyền nộp đơn xin ly dị tại Monaco.
Dựa vào luật pháp và phán quyết vừa trưng dẫn, ông có thể thấy được rằng việc vợ ông nộp đơn xin ly dị tại Mỹ là điều mà tòa án tại Úc sẽ chấp nhận. Điều này có nghĩa là ông không nên nộp đơn xin ly dị tại Úc, vì chắc chắn rằng đơn xin ly dị của ông sẽ bị bác vì lý do “forum non conveniences” như đã nêu trên, ông không nên nói dối với tòa về các thủ tục mà vợ của ông đã tiến hành tại Mỹ. Riêng về việc phân chia tài sản tôi đề nghị là ông nên nộp đơn tại tòa án gia đình Úc để được giải quyết.
Nếu còn thắc mắc xin gọi điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa Vu Lan này, có chút thời gian thư thả, tôi lại kệ sách lấy xuống hai cuốn sách cũ ngồi đọc. Đó là hai cuốn hồi ký tù: Ánh sáng và bóng tối của nhà văn Hoàng Liên và Đại học máu của nhà văn Hà Thúc Sinh.
Họ là những người tình nguyện gia nhập lực lượng vũ trang của Hoa Kỳ. Họ thuộc biên chế là 1 trong 5 lực lượng: lục quân , hải quân , không quân , thủy quân lục chiến và lực lượng tuần duyên Hoa Kỳ.
Cũng như người Thái, người Lào, người Miến, người Miên đều không biết … uống cà phê. Cà phê đen họ pha rất dở, cà phê sữa cũng dở tương tự.
VN tự gỡ Bãi Tư Chính ra khỏi áp lực của GKHD-8 và của hơn 80 tàu của Trung Quốc là VN đã bước thêm một bước thật dài trong ý chí thoát Trung.
thơ Lục Vân Tiên thì từ nhỏ tôi đã dùng để ru em ngủ mỗi khi mẹ vắng nhà. Tôi hát thơ rất hấp dẫn và la thật to để át tiếng em tôi khóc. Cho nên hàng xóm, những gia đình cạnh nhà và cả phía bên kia sông Cửu Lợi; thỉnh thoảng phàn nàn với cha mẹ tôi là tôi cho họ nghe thơ Lục Vân Tiên hơi nhiều...
Số tiền Đồng Hương khắp nơi đóng góp tại chỗ và gởi về tính đến ngày hôm nay (11-8-2019) là: $425,694.93 - Theo lời của Bà Hội Trưởng kiêm Trưởng Ban Tổ Chức thì các nơi còn gây quỹ và sẽ gởi về tiếp theo
Tình cờ đọc tin liên quan đến lương bỗng của một số nghề nghiệp ở Đức nên tôi chuyển ngữ và giới thiệu để quý độc giả biết và tự so sánh với tiền lương, mức sống với quốc gia quý vị đang định cư
Kính thưa Cộng đồng, theo Ông Chủ tich VOICE Canada Đỗ Kỳ Anh, trong cuộc điện đàm với tôi có cho biết rằng, Công ty JIAS đã cho nhận lại Trust Acount, và tôi viết thư này cảm ơn đến Cộng đồng để VOICE Canada sẽ chuyển gấp cho tôi để tôi kịp làm thủ tục bảo đảm tài chánh hoc tập tại Đức.
Vào ngày 27/07/2019, nhà văn Tưởng Năng Tiến đã trở lại Cambodia, đại diện ViDan Foundation dự lễ khánh thành ngôi trường mới cho làng Pat Sanday ở tỉnh Pursat. Đây là ngôi trường thứ hai trong năm 2019 được xây dựng cho trẻ thơ Việt Nam bất hạnh
Hai người con khóc lăn ra đất Muộn quá rồi ! Tình mẫu tử phân ly Như xôi nếp một như đường mía lau Vài người khách phương nào Thấy hai vành khăn trắng Bên ngôi mộ cỏ mọc xanh rì Khen nức nở đúng là hai người con chí hiếu Mẹ chết lâu ngày Còn nức nở chiều Đông


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.