Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

10/11/200300:00:00(Xem: 5018)
Tôi nhất định không ký ủng hộ SBSTV

Người Tỵ Nạn - Marrickville NSW

Thưa ông Hoàng Tuấn, tôi là một người Việt tỵ nạn gốc Miền Bắc. Tôi sinh ra ở Hải Phòng, sau vì nhu cầu công tác của ông bô bà bô nên gia đình tôi dọn về Đống Đa Hà Nội, gần khu Thái Hà. Trong những năm cuối thập kỷ 70, vì sống với CS không nổi, nên nhân cơ hội các gia đình người Hoa bị nhà nước Việt Nam trục xuất, tôi đã trà trộn với người Hoa, vượt biên sang Trung Quốc ở vùng Bắc Hải (Pắc Hổi) một thời gian rồi chúng tôi vượt biển đến Hồng Kông và được xin tỵ nạn ở Úc, hiện sống ở Marrickville. Thời gian sống ở Hồng Kông trải qua thanh lọc, khốn khổ vô cùng, nên tôi hiểu rõ lắm hai chữ “tỵ nạn”. Do vậy khi thấy cộng đồng người Việt ở Úc lập quy hoạch biểu tình chống lại đài SBS tuyên truyền cho nhà nước CSVN, tôi rất nhất trí và cả gia đình tôi đã ký tên vào đơn kháng cáo của cộng đồng. Nhưng tuần rồi, sau khi đi biểu tình về, vào tối thứ năm, tôi thấy có người gọi điện thoại cho tôi và yêu cầu tôi một việc rất là bất hợp lý. Họ bảo tôi gọi điện thoại nói với đài SBS là tôi nhất trí với việc chiếu TV của nhà nước Hà Nội. Người này nói giọng Bắc, không chịu cho tôi biết tên thật, và kiểu nói chuyện như vậy là không đúng với tinh thần chống SBS của người Việt tỵ nạn mình ở Úc. Do vậy, tôi từ chối thẳng thừng con bò cạp. Tôi bảo với họ, trên cơ bản là gia đình tôi đã ký tên chống, bây giờ lại không chống, nếu SBS biết thì họ bảo tôi khai gian thì sao. Người đàn ông đó bảo tôi là chúng ta sinh ra và lớn lên dưới chế độ xã hội chủ nghĩa được (nguyên văn lời của ông ta) “đảng bác giáo dục thì dù có đi đến chân trời góc biển nào cũng phải trung thành với đảng bác”. Ông ta còn bảo trong tương lai gần, “đảng bác sẽ giải phóng nước Úc khỏi sự đô hộ của đế quốc tư bản”. Khi đó những người như tôi sẽ là rường cột của chế độ mới. Ngày hôm sau, tôi có đem chuyện này nói với một người bạn cũng ở Marrickville thì anh ta nói là anh ta cũng bị gọi điện thoại tương tự như tôi. Qua lời của anh ta nói, thì tôi đoán là hiện nay, nhà nước Việt Nam cũng đang tìm cách thu hồi chữ ký để SBS tiếp tục chiếu chương trình TV của nhà nước Hà Nội. Tôi tuy ra đi từ Miền Bắc, nhưng tôi cũng là một người tỵ nạn. Vả lại, tôi đã sống trong chế độ CS Miền Bắc suốt bao nhiêu năm, nên tôi hiểu rõ sự tàn nhẫn của chế độ. Cách đây hai năm thằng em họ tôi có về Hải Phòng chơi, bị chính quyền địa phương làm khó dễ để đòi hối lộ. ịTr.61 Nó đã nộp gần 500 Mỹ kim làm hai đợt, nhưng vẫn bị đòi nộp thêm một đợt nữa. Sau nó dại dột nghe người bạn dậy khôn, khiếu nại tới Ban Việt kiều. Suốt hai tháng trời chẳng đi đến đâu, tiền vẫn mất, mà rồi khi ra phi trường nó lại bị cả bên Hải quan (thuộc bộ tài chánh) lẫn cả bên an ninh (thuộc bộ công an) làm khó dễ. Kết cục là tất cả những thứ đồ thằng em tôi mua ở VN đều phải để lại. Còn nó thì bị giam tại phi trường mất hai ngày hai đêm để công an CS “sưu tra lý lịch Việt kiều có hành động gây mất an ninh cho nhà nước XHCN”....

*

Câu chuyện bên lề

Việt Phong -NSW

Nhân nghe câu chuyên bên lề của Vi Mạnh trên đài phát thanh 2VNR, tôi ghi nhận được một điều rất vui và hữu lý... Sau khi nhận định về những thành công trong cuộc biểu tình ngày 28-10-2003 của Cộng đồng chúng ta như Ban Giám Đốc SBS-TV đã xin lỗi là đã không tham khảo với CĐNVTD, tinh thần đoàn kết của đồng hương, các hội đoàn, đoàn thể và truyền thông, báo chí tích cực trong công cuộc đấu trang chung, thiện cảm ủng hộ của một số Dân biểu, Nghị Sỹ Tiểu bang cũng như Liên Bang Úc và ông Tổng Trưởng Sắc Tộc cùng với lời khen ngợi phía Cảnh Sát đối với Cộng Đồng chúng ta qua cuộc biểu tình ôn hoà và rất lịch sự... Anh Vi Mạnh cũng cho biết rất nhiều thư phản đối VTV4, không riêng tại Úc mà còn tất cả trên khắp thế giới, trong đó có cả một số đồng bào mình ở Việt Nam.. Anh Vi mạnh có thí dụ một đoạn thư phản đối VTV4 của người trong nước như "chúng tôi trong nước đã chứng kiến tất cả những bịp bợp, xảo trá của VTV1 rồi tăng lên VTV2, VTV3 và bây giờ đến VTV4 thì không biết cường độï bịp bợm, tăng đến mức nào...."
Một câu chuyện vui nữa, Vi mạnh cho biết trong ngày biểu tình, một phóng viên của truyền hình ABC có nói với anh, Taị sao Cộng Đồng các anh không nhờ SBS-TV và Radio kêu gọi tất cả người ủng hộ VTV4 cùng lên đây tụ họp với các anh. Như vậy, sẽ rõ ràng hơn và rất công bằng.... Khi chợt nghe, tôi thấy hơi buồn cười, nhưng nghĩ kỹ lại thấy rất chí lý... Vì nếu thực sự như lời ông Giám đốc SBS-TV cho là "Rất nhiều người ủng hộ VTV4 và đã kêu điện thoại hàng ngày để cám ơn ông", thì tại sao chúng ta không thể thực hiện biện pháp này nhỉ""" Rất công bằng và dân chủ. Hơn nữa, đỡ tốn thời gian thương lượng, điều nghiên và SBSTV cũng không phải quanh co...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người dân VN vì sống ở quê nhà khổ quá nên ai cũng muốn tìm đường đi ra nước ngoài để làm ăn kiếm tiền giúp bản thân và gia đình, vì vậy mới dễ làm mồi cho các cá nhân và tổ chức buôn người lợi dụng, như trường hợp ông Lâm Nguyên Bách ở tỉnh Phú Yên bị gạt đi di dân lậu qua Mỹ rồi phải quay về để tiền mất tật mang
Hôm 13 tháng 11 là ngày bắt đầu phiên xử Luật Sư Trần Vũ Hải tại Nha Trang, nhưng công an đã bao vây tại phiên tòa không cho ai vào dự kể cả phóng viên báo quốc doanh
Westminster (Bình Sa)- - Tối thứ Ba ngày 12 tháng 11 năm 2019, tại hội trường Thành Phố Westminster số 8200 Westminster Blvd CA.92683, Nhóm Westminster United do ông David Johnson, phát ngôn viên của nhóm đã tổ chức buổi họp báo để thông báo kết qủa vận động cử tri tham gia ghi tên bãi nhiệm ba vị dân cử thành phố, bao gồm Thị trưởng Tạ Đức Trí, Phó thị trưởng Kimberly Hồ, và Nghị viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Hậu về ôm bà Hai nức nở thủ thỉ: - Con khổ quá mẹ, bác sĩ nói con vô sinh!
Nước nghèo, dân số tương đối, nhưng rác nhựa lên hàng dư thừa… Đó là chuyện VN.
Phật tử đến chùa đã quen dần với hình ảnh Đức Phật Di Lặc có sáu chú điệu (lục tặc: 6 tên giặc) chơi giỡn, thọc loét và ngoáy rún của ngài. Hình ảnh đã để lại một bài học chánh niệm tự tại rất dễ thương.
Ngày 09 tháng 11 năm 1989 – nhân dân Đức hai miền đã phá sập bức tường Bá Linh. Một sự kiện lịch sử dẫn tới thống nhất nước Đức sau đó 11 tháng và một loạt cách mạng lật đổ chế độ CS độc tài các nước Đông Âu và Liên Xô.
Nền kinh tế Anh tăng trưởng yếu nhất gần 1 thập kỷ trong quý 3 vừa qua, khi những bấp bênh xung quanh vụ "ly dị" chưa có hồi kết giữa Anh với Liên minh Châu Âu (EU) – hay còn được gọi là Brexit - tiếp tục đè nặng lên các hoạt động kinh tế.
MEXICO - TT Morales bị tố cáo gian lận bầu cử, bị quần chúng xuống đường biểu tình bao vây.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.